Tôi đã từng nghĩ cuộc đời mình chẳng còn gì để mất. Sau ba năm sống trong địa ngục với người chồng vũ phu, sau cái chết của đứa con trong bụng vì những trận đòn roi, tôi bỏ đi tay trắng. Tôi đi làm xa, làm công nhân, làm osin, làm bất cứ việc gì để sống, để quên.
Và rồi tôi chuyển về sống cạnh một ngôi nhà giàu có ở vùng ngoại ô. Căn nhà tôi thuê lụp xụp, thấp bé, nằm cạnh biệt thự sang trọng.
Người đàn ông trong căn biệt thự ấy bị bại liệt, ngồi xe lăn. Còn cô vợ trẻ đẹp, ăn diện, suốt ngày đi chơi. Tôi thường thấy anh ta ngồi trước cửa nhà nhìn ra đường, ánh mắt cô đơn đến nao lòng.
Một lần tôi quên chìa khóa, ngồi bệt trước cổng nhà mình. Anh ta bắt chuyện với tôi. Giọng anh ấm, nhẹ nhàng, không hề có vẻ gì của kẻ giàu sang khinh người. Chúng tôi nói chuyện một lúc, rồi cô vợ về, thấy tôi, cô chỉ liếc nhìn rồi đi thẳng vào nhà.
Vài hôm sau, cô ta tìm gặp tôi, nói một câu khiến tôi sững sờ: “Chồng chị bị liệt nhưng vẫn có nhu cầu, chị ngại lắm. Hay em sang trò chuyện với anh ấy, rồi giải quyết luôn chuyện đó đi. Chị trả em 500.000 một đêm.”
Tôi đứng chết lặng. Lương công nhân của tôi chỉ hơn 3 triệu một tháng, còn 500.000 cho một đêm với người đàn ông bại liệt. Tôi nhìn căn phòng trọ tồi tàn, nhìn bàn tay chai sạn, nhìn quá khứ đầy vết thương. Tôi còn gì để mất nữa đâu? Tôi đồng ý.
Đêm đầu tiên, tôi khép nép bước vào căn phòng sang trọng. Anh ngồi trên xe lăn, nhìn tôi với ánh mắt hiền lành. Tôi ngồi xuống ghế nhựa cạnh giường, thay vì làm chuyện đó, chúng tôi bắt đầu trò chuyện.
Anh hỏi tôi về quê, về cuộc sống, tôi kể cho anh nghe về những ngày tháng địa ngục, về đứa con đã mất. Anh lắng nghe, đôi mắt ẩn chứa sự thấu hiểu. Tôi mệt quá, thiếp đi trên ghế. Sáng hôm sau, bà chủ qua, trả tôi 500.000, cười: “Làm tốt lắm.”
Tôi cầm tờ tiền trong tay, thấy nực cười. Ai đời vợ lại đi thuê người khác ngủ và trò chuyện với chồng mình? Nhưng rồi tôi vẫn qua, đêm này qua đêm khác. Tôi rón rén đi trong đêm khuya để hàng xóm khỏi dị nghị.
Chúng tôi ngày càng thân thiết. Anh kể cho tôi nghe về những ngày còn khỏe mạnh, về công việc, về những dự định. Tôi kể anh nghe về những giấc mơ đã chết.
Có lần tôi gượng gạo: “Em nhận tiền của vợ anh, nhưng em chỉ trò chuyện thế này, em thấy mình không xứng đáng. Nếu anh có nhu cầu gì, anh cứ nói.” Anh nhìn tôi, mỉm cười dịu dàng.
Rồi cái ngày ấy cũng đến. Tôi làm tình với người đàn ông không phải chồng mình. Nó loay hoay, khó khăn, nhưng cảm giác ở bên anh còn dễ chịu hơn cả những lần với người chồng vũ phu năm xưa. Anh âu yếm, vuốt tóc tôi, nói những lời trìu mến. Trái tim tôi rung động.
Những hôm cuối tuần, tôi qua giúp anh tập đi. Tôi dìu anh, bước từng bước chậm chạp, mồ hôi mẹt trên trán anh, nhưng anh không kêu mệt.
Vợ anh thấy thế thì mừng như mở cờ: “Em là người duy nhất lão ta chịu, may quá. Có em rồi chị đi chơi thoải mái.” Tôi tự hỏi, sao cô ta không yêu chồng mà vẫn ở? Vì tiền? Vì thương hại? Hay có lý do gì khác?
Hai tháng trôi qua, chúng tôi trở nên khăng khít. Rồi chuyện ngoài ý muốn xảy ra: tôi dính bầu. Hôm đó tôi đang vui vẻ trò chuyện với anh thì bỗng nôn mửa. Anh nhìn tôi xanh xao, nắm tay tôi: “Có phải em dính bầu rồi không?
Nếu em có con, xin em đừng bỏ nó.” Tôi dối, nhưng lòng vừa vui vừa sợ. Sợ bà chủ, sợ những lời đàm tiếu. Rồi một ngày, anh đưa cho vợ tờ đơn ly hôn. Anh nói: “Chúng ta diễn trò thế đủ rồi. Cô ký đi, tôi chấp nhận ly hôn.”..
Tôi sững sờ nhìn cô vợ. Cô ta không buồn, mà vênh mặt lên sung sướng: “Anh nghĩ……….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
Tôi sững sờ nhìn cô vợ. Cô ta không buồn, mà vênh mặt lên sung sướng: “Anh nghĩ thoáng thế này có phải tốt không? Đáng lẽ anh nên để tôi tự do từ lâu rồi.” Thì ra, anh bị tai nạn là do bồ của vợ anh gây ra.
Anh biết, anh hận, nên giam cầm cô ta bằng cách không chịu ly hôn. Còn cô ta thì vì khối tài sản kếch xù nên cắn răng chịu đựng. Họ chia tay, cô ta nhận được một khoản tiền hậu hĩnh.
Tôi đứng đó, bồn chồn, vò vê tà áo. Tôi nói: “Tôi nghĩ tôi cũng nên đi. Tôi đã phá nát gia đình anh rồi.” Anh nhìn tôi, đôi mắt kiên định: “Anh ly hôn là vì biết mình cần ai. Em không có lỗi gì. Nếu không chê anh tàn phế, em ở lại cạnh anh nhé. Anh sẽ cố luyện tập đi lại.
Anh sẽ làm người chồng, người cha tốt.”
Nước mắt tôi ứa ra, mọi thứ vỡ òa. Tôi ôm chầm lấy anh, vừa khóc vừa cười. Từ đó, tôi ở lại, giúp anh tập đi mỗi ngày. Anh đã đi được vài bước. Bố mẹ anh quý tôi lắm, bà cứ nắm tay tôi cảm ơn mãi. Chúng tôi cùng chờ đợi đứa con chào đời.
Cuối cùng, tôi đã tìm được hạnh phúc. Dù sao, tôi cũng muốn cảm ơn người vợ cũ, vì nhờ cái hợp đồng 500.000 có một không hai ấy mà chúng tôi đã đến được với nhau.
Đời thật lạ. Có những thứ bắt đầu từ sự mua bán, từ sự đánh đổi, nhưng rồi lại trở thành tình yêu, thành nơi trú ngụ của những tâm hồn từng vỡ vụn.
Tôi nhìn anh đứng dậy tập đi từng bước, thấy bụng mình đã nhô cao, tôi hiểu rằng hạnh phúc không đến từ những ngôi nhà sang trọng hay những khoản tiền lớn.
Nó đến từ một người sẵn sàng bước qua đau khổ và nắm tay bạn, dù đôi chân còn yếu, dù quá khứ còn vương vấn. Và tôi, từ một người đàn bà bị cuộc đời vùi dập, đã tìm thấy ánh sáng trong chính ngôi nhà mà lẽ ra tôi chỉ là kẻ được thuê.
Có những đêm tôi vẫn thức giấc giữa khuya, nhìn anh ngủ say bên cạnh, tay anh vẫn đặt trên bụng tôi như muốn bảo vệ đứa con chưa chào đời. Tôi nhớ lại những ngày đầu, cái cảm giác bước vào căn phòng ấy với tâm thế của một kẻ bán mình.
Tôi đã nghĩ mình chẳng còn gì để mất, nhưng hóa ra tôi đã tìm thấy tất cả.
Tôi tìm thấy một người đàn ông biết trân trọng, biết lắng nghe, biết yêu thương dù thân thể không còn lành lặn. Anh không thể đi lại như người bình thường, nhưng trái tim anh lớn hơn bất kỳ người đàn ông khỏe mạnh nào tôi từng gặp.
Rồi ngày con tôi chào đời, một bé trai kháu khỉnh, tiếng khóc của nó làm tan biến mọi lo âu trong tôi. Anh đã tập đi được mà không cần xe lăn, dù còn chậm và còn run, nhưng khi ôm đứa con trên tay, tôi thấy nước mắt anh rơi.
Anh nói: “Cảm ơn em, vì đã đến, vì đã ở lại, vì đã cho anh một gia đình.” Tôi chỉ biết khóc và ôm chặt lấy anh. Tôi hiểu rằng, cuộc đời tôi không còn là những chuỗi ngày đen tối nữa.
Tôi đã tìm được ánh bình minh sau cơn bão tố, và đó là nhờ vào cái hợp đồng 500.000 đồng nực cười ấy.

Để lại một bình luận