Chồng Tôi Qua Đời Do Tai Nạn. Sáng Nay Ra Chợ Mua Đồ Cúng 49 Ngày, Tôi Thấy Một Người Giống Anh……..
Tôi là Lê Thanh An, 36 tuổi, kế toán trưởng. Cả đời quen với sổ sách, chứng từ, chữ ký.
Cái gì lệch một con số là tôi thấy khó chịu. Vậy mà sau này chính tôi lại để đời mình lệch đi vì một chữ ký run tay trong đám tang chồng.
Tôi lấy Trần Minh Quân được 7 năm. Với người ngoài, Quân là mẫu đàn ông tử tế.
Ai nhìn vào cũng bảo tôi có phúc. Có phúc hay không? Người trong chăn mới biết chăn có rận. Vợ chồng tôi chưa có con. Gần hai năm trước, tôi từng mất một đứa bé khi mới hơn ba tháng.
Tối 17 tháng 6 năm 2025, tôi nấu cơm mời mẹ chồng và chị chồng sang.
Mẹ chồng tôi – bà Đỗ Thị Lành, 65 tuổi, ăn chay trường. Bà hay nói: “Đàn bà giữ được nhà thì phải biết nhịn.”
Chị chồng tôi – Trần Thu Vân, làm môi giới nhà đất, ăn nói ngọt như mía lùi. Câu cửa miệng của chị là “em cứ để đó chị lo cho”.
Bữa cơm đang ăn dở, điện thoại Quân rung. Anh ra ban công nghe.
Tôi chỉ nghe được vài chữ: “Đừng gọi giờ này… để tôi tính.” Tôi buông đũa.
Thu Vân vẫn nói chuyện với mẹ, nhưng mắt chị liếc nhanh ra phía ban công. Cái liếc ấy rất ngắn – nếu không làm kế toán, quen bắt những sai lệch nhỏ, có lẽ tôi đã bỏ qua.
Gần 3 giờ sáng hôm sau, tôi giật mình vì chuông điện thoại. Màn hình hiện tên “chị Thu Vân”. Tôi bắt máy, giọng chị Vân lạnh: “Anh dậy đi, Quân gặp tai nạn rồi.” Tôi muội bật dậy. “Tai nạn công trình. Nặng lắm. Em vào viện ngay.”
Tôi quay sang bên cạnh – trống. Cái gối của Quân còn lõm nhưng người không còn. Hơi ấm cũng nhạt rồi.
Khi tôi đến bệnh viện, trời chưa sáng. Hành lang cấp cứu sáng trắng lạnh đến gai người.
Chị Thu Vân đã có mặt trước – tay cầm một tập giấy. Gương mặt chị căng nhưng không hoảng. Cái vẻ của chị không giống người vừa nhận tin em trai gặp nạn. Nó giống một người đang chờ đúng vai diễn của mình bắt đầu.
Ở cuối hành lang, tôi thấy một người đàn ông lạ – khoảng năm mươi, mặc sơ mi xám.
Ông ta đứng cạnh chị Vân, nói rất nhỏ. Khi thấy tôi nhìn, ông ta quay mặt đi. Tôi hỏi: “Người kia là ai?” Chị Vân đáp: “Người bên dịch vụ hỗ trợ thủ tục.”
Một bác sĩ bước ra: “Bệnh nhân đa chấn thương, bỏng nặng, biến dạng vùng mặt.
Tình trạng rất nguy kịch.” Tôi bám lấy mép bàn: “Cho tôi vào nhìn anh ấy.” Chị Vân chặn trước: “Em nhìn bây giờ chịu không nổi đâu.” Tôi gắt: “Chị tránh ra. Đó là chồng em.”
Rồi cánh cửa mở ra lần nữa. Bác sĩ bước ra, phía sau không còn tiếng bước chân vội vã – chỉ có một khoảng lặng rất nặng. “Gia đình chuẩn bị tinh thần. Bệnh nhân đã không qua khỏi.”
Tôi không gào lên. Lạ lắm – người ta cứ tưởng khi nhận tin chồng chết mình sẽ gào khóc.
Nhưng tôi chỉ thấy tai ù đi, mắt tối sầm, cả người nhẹ bẫng. Mẹ Lành khóc nghẹn. Tôi nắm tay bác sĩ: “Không – chồng tôi khỏe lắm. Tối qua anh ấy còn ăn cơm với tôi.”
Tôi quay sang chị Vân: “Cho em vào nhìn anh Quân một lần thôi.” Mẹ Lành ngồi bệt xuống ghế: “An ơi, mẹ xin con.
Đừng vào. Mẹ không chịu nổi nữa đâu.” Tôi đứng giữa hai tiếng gọi – một của bổn phận làm vợ, một của đạo làm dâu.
Cuối cùng tôi ngồi xuống bên mẹ Lành.
Một nhân viên mang giấy ra. Chị Vân nhận lấy trước tôi: “Có vài thủ tục cần ký. Bàn giao, hỏa táng sớm – thi thể để lâu không tốt.”
Tôi cầm bút. Nét đầu tiên lệch hẳn ra khỏi dòng. Chữ “An” méo mó như bị ai kéo đứt. Chị Vân lật từng trang: “Chỗ này nữa.
Trang này chỉ là xác nhận thôi.” Tôi dừng ở một trang có chữ “đại diện làm việc với đơn vị bảo hiểm”. “Sao lại có bảo hiểm ở đây?” Chị Vân đáp: “Thủ tục mẫu thôi. Em đang thế này tự làm sao nổi.”
Sau đó, lễ 49 ngày. Rồi lễ 100 ngày. Thu Vân vẫn dẫn dắt mọi thủ tục – bảo hiểm, sổ tiết kiệm, căn hộ.
Chị hỏi bằng giọng của người lo cho em dâu. Mẹ Lành bảo tôi: “Có chị Vân lo, con đỡ khổ.” Tôi cúi đầu, không cãi. Nhưng trong đầu tôi, có điều gì đó cứ đeo bám.
Tôi mua một cuốn sổ bìa xanh, ghi lại từng mốc thời gian, từng câu nói, từng khoản tiền. 735 triệu cho ô lưu cốt.
Giấy ủy quyền bảo hiểm tôi ký từ hơn một năm trước – khi chị Vân mang đến công ty, bảo “xác nhận thông tin gia đình thôi”. Tôi ký vì tin chị.
Một chiều, ngồi ở quán cà phê gần công ty, tôi nhìn thấy người đàn ông mặc áo thun xám đang cúi đọc báo.
Dáng vai hơi gục bên trái – cái dáng tôi thuộc lòng sau bảy năm. Tôi đến gần, nhìn thấy vết sẹo mờ trên đuôi mắt trái, thấy ngón út trên bàn tay trái – cụt một đốt. Tôi gọi: “Minh Quân.”
Anh ta ngẩng lên……………………Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
Gương mặt ấy – tôi từng khóc trước di ảnh gương mặt ấy suốt 49 ngày, từng thắp nhang cho nó. Vậy mà bây giờ nó đang sống. Anh ta tái mặt. “Cô nhận nhầm người rồi. Tôi tên Lộc.” Tôi chỉ vào ngón tay cụt: “Cái ngón tay cụt kia mọc lại được không?”
Anh ta đứng dậy, tính bỏ đi. Tôi bấm điện thoại quay video. “Anh bỏ đi – tôi có ảnh rồi. Tôi có cả ảnh anh ở Long Biên bế con gái.”
Minh Quân đứng sững. “An… anh xin em. Đừng làm ầm lên. Mẹ sẽ biết.” Tôi cười. Tiếng cười khô khốc, đắng chát. “Mẹ đã khóc 49 ngày cho anh. Bây giờ anh bảo đừng để mẹ biết?”
Tôi ngồi xuống ghế đối diện anh. “Ai bày trò này?” Minh Quân cúi mặt. Tôi hỏi lại: “Chị Vân? Và thằng Trọng Giấy ở bệnh viện?” Anh ngước nhìn tôi: “Anh bị nợ. Công trình thua lỗ. Chị Vân nói nếu anh chết thì được hưởng bảo hiểm gần ba tỷ
. Chị ấy bảo chỉ cần làm thủ tục nhanh, em không biết đâu.” Anh ta nghẹn lại. “Anh tưởng chỉ vài tháng. Rồi anh sẽ xuất hiện lại. Nhưng chị Vân bảo kéo dài thêm để lo xong căn hộ.”
Tôi hỏi: “Còn người chết? Người được hỏa táng dưới tên anh – là ai?” Minh Quân im lặng rất lâu. “Thợ phụ ở công trình. Đêm đó kho vật tư cháy, xe tải lùi loạn. Hắn mất tích. Chị Vân bảo lợi dụng luôn.” Tôi đứng dậy.
Tôi muốn tát. Nhưng tôi không tát. Tôi chỉ hỏi: “Anh ta có mẹ không? Có em gái không?” Minh Quân cúi gằm mặt. Tôi quay lưng bỏ đi. Anh ta gọi với: “An – anh xin lỗi.
Tiền bảo hiểm anh sẽ cho em một nửa.” Tôi không quay lại: “Anh giữ tiền mà lo cho con của anh với người đàn bà ở Long Biên.”
Tối đó tôi gọi cho chị Hậu – em gái của người thợ phụ mất tích tên Nguyễn Văn Sáng. “Chị Hậu, anh chị có đeo vải chỉ đỏ ở cổ tay không?” Đầu dây bên kia bật khóc. “Chị An – sao chị biết? Mẹ em buộc cho anh ấy. Từ hôm mất tích đến giờ nhà em vẫn không tìm được xác.”
Tôi nhắm mắt. Hóa ra người tôi khóc 49 ngày, người tôi đưa vào tháp lưu cốt với giá 735 triệu – không phải chồng tôi. Mà là Nguyễn Văn Sáng – một người thợ phụ nghèo, có mẹ già, có em gái, không ai đón về.
Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư. Tôi mang theo cuốn sổ bìa xanh, ảnh Minh Quân ở Long Biên, video ở quán cà phê, biên nhận 735 triệu, và lời khai của chị Hậu.
“Luật sư, tôi muốn tố cáo chồng tôi giả chết để trục lợi bảo hiểm, cùng đồng phạm là chị chồng tôi và một người tên Lương Bá Trọng. Ngoài ra còn có một người chết thật – anh Nguyễn Văn Sáng – đã bị hỏa táng dưới danh tính của chồng tôi.”
Ba tuần sau, Thu Vân bị triệu tập. Minh Quân bị đưa về từ Long Biên. Khi cán bộ hỏi tôi có yêu cầu gì không, tôi chỉ nói: “Xin trả lại tên cho Nguyễn Văn Sáng. Người ấy có mẹ già ở quê chưa được nhìn mặt con lần cuối.”
Rời khỏi đó, tôi ra nghĩa trang. Trên bia mới, tên Nguyễn Văn Sáng – sinh năm 1987, mất năm 2025. Mẹ anh gần như mù vì khóc nhiều. Bà sờ tay lên bia, bảo: “Thằng Sáng nhà tôi hiền lắm. Nó chẳng làm hại ai.” Tôi nắm tay bà, không nói được lời nào.
Một năm sau, bản án sơ thẩm được tuyên. Minh Quân bị truy tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Thu Vân và Lương Bá Trọng với vai trò đồng phạm. Khoản tiền 735 triệu bị tuyên buộc hoàn trả. Tôi không nhận lại đồng nào – tôi đã dùng số tiền đó để lo ma chay lại cho Nguyễn Văn Sáng và gửi một phần cho mẹ già của anh.
Chiều cuối năm, tôi đứng ở ban công, nhìn xuống phố. Trong bếp, nồi cá kho riềng vẫn sôi lục bục.
Mẹ Lành sang ăn tất niên, bà không nói gì về vụ án nữa. Bà chỉ bảo: “An, nấu thêm bát canh đi con, mẹ thấy vẫn hơi mặn.” Tôi vào bếp, nhặt thêm mấy cọng rau.
Ngoài kia, ai đó bắt đầu bắn pháo hoa. Những vệt sáng rực rỡ rồi vụt tắt. Có những thứ tưởng là ánh sáng, hóa ra chỉ là pháo hoa.
Có những thứ tưởng là tro tàn, hóa ra lại là ngọn lửa âm ỉ cháy suốt cả đời người.

Để lại một bình luận