1. NGÀY TÔI BƯỚC QUA NGƯỠNG CỬA
Tôi về làm dâu năm hai mươi sáu tuổi.
Nhà chồng ở một vùng quê ven sông, cách thành phố gần bốn tiếng xe khách. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ, tường bong tróc, mái ngói phủ rêu xanh, mỗi mùa mưa là nước nhỏ tong tong xuống nền gạch lạnh.
Bố chồng mất từ khi chồng tôi – anh Hoàng – mới mười lăm tuổi. Mẹ chồng tôi, bà Bảy, sống lặng lẽ như cái bóng. Bà ít nói, ít cười, cả ngày chỉ ngồi bên hiên, nhìn hàng cau trước nhà, mắt như dán vào một miền ký ức xa xăm.
Anh Hoàng là con trai út. Trên anh còn một chị gái – chị Lệ – lấy chồng xa, mười mấy năm chỉ Tết mới về, vội vàng như một vị khách.
Những ngày đầu làm dâu, tôi tự nhủ:
“Mình may mắn. Mẹ chồng hiền. Ít lời. Không soi mói.”
Tôi không biết… đó chỉ là bề mặt của một nỗi đau mà không ai muốn nhìn thẳng.
2. MÙI HÔI TRONG CĂN PHÒNG KHÓA KÍN
Ban đầu chỉ là mùi thoang thoảng.
Tôi nghĩ do ẩm mốc. Do tuổi già. Do căn phòng ít mở cửa.
Tôi lặng lẽ giặt chăn, lau nhà, xịt tinh dầu. Nhưng mùi ấy không biến mất. Nó nặng dần, ám vào cả căn bếp, cả quần áo tôi mặc đi làm.
Một tối, khi tôi đang nấu cơm, mẹ chồng gọi rất khẽ:
— Lan… con vào đây giúp mẹ…
Giọng bà mỏng như sợi chỉ.
Tôi vén chăn lên.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi như rơi thẳng xuống đất.

Phần lưng dưới của bà là một vết loét lớn, đỏ sẫm, rỉ dịch vàng. Thịt như bị khoét sâu, mùi tanh nồng đến nghẹn thở.
Tôi hoảng loạn:
— Sao mẹ để thế này? Sao không nói với con?!
Bà nắm chặt tay tôi, bàn tay gầy guộc run rẩy:
— Đừng nói với thằng Hoàng… càng đừng nói với con Lệ… Mẹ không muốn làm khổ ai…
Tôi quay đi, nước mắt trào ra mà không dám khóc thành tiếng.
Tối đó, tôi không ngủ.
3. NHỮNG ĐÊM KHÔNG AI NHÌN THẤY
Ban ngày tôi đi làm xưởng may. Ban đêm, tôi thay băng, lau người cho mẹ. Tôi học cách xử lý vết loét qua những video y khoa trên mạng, ghi chép cẩn thận từng bước như sợ sai một li là bà đau thêm một phần.
Mùi hôi bám vào tay, vào tóc, vào từng giấc ngủ chập chờn.
Có những đêm tôi ngồi bệt trong nhà tắm, ôm mặt khóc vì mệt, vì tủi, vì không biết mình có thể chịu được bao lâu nữa.
Chồng tôi chỉ nói:
— Dạo này em xanh xao quá.
Tôi cười:
— Chắc do tăng ca thôi anh.
Tiền thuốc men, tôi âm thầm trích từ lương mình. Mẹ chồng dặn đi dặn lại:
— Mẹ già rồi, sống bao nhiêu nữa đâu. Đừng để thằng Hoàng biết… nó đang vay tiền làm ăn.
Tôi gật đầu.
Không phải vì nghĩa vụ.
Mà vì… tôi thương bà.
4. NGƯỜI TỪ XA TRỞ VỀ
Một chiều tháng Bảy, chị Lệ bất ngờ về quê.
Vừa bước vào nhà, chị đã cau mày:
— Sao nhà có mùi gì ghê vậy?
Tôi chưa kịp nói, chị đã mở cửa phòng mẹ.
Chỉ vài giây sau, chị lao ra, mặt đỏ gay, giọng gắt lên như dao cắt:
— Cô làm dâu kiểu gì thế hả?!
Tôi chết lặng.
— Mẹ tôi nằm dơ dáy thế kia mà cô chịu được à? Thối um cả nhà!
Tôi run giọng:
— Không phải như chị nghĩ…
— Còn cãi?!
Chị chỉ thẳng vào mặt tôi:
— Không chăm nổi mẹ tao thì biến! Đừng ở đây làm khổ bà!
Mẹ chồng tôi từ trong phòng gọi yếu ớt:
— Lệ… đừng nói con dâu như vậy…
Nhưng chị gạt đi:
— Mẹ bênh nó làm gì! Con đi mười mấy năm về, thấy cảnh này là đủ hiểu rồi!
Tôi đứng đó.
Không khóc.
Không cãi.
Chỉ nghe trong lòng mình… một thứ gì đó gãy vụn.
5. CUỘC LY HÔN KHÔNG TIẾNG KHÓC
Đêm đó, tôi nói với chồng:
— Em muốn ly hôn.
Anh sững người:
— Em nói gì vậy?
— Em mệt rồi.
— Vì chuyện chị Lệ à? Để anh nói lại với chị…
Tôi lắc đầu:
— Không phải chỉ hôm nay. Là rất lâu rồi.
Tôi không kể.
Vì tôi biết, dù có kể, cũng không ai nhìn thấy những đêm tôi thức trắng bên mẹ anh.
Một tuần sau, chúng tôi ra tòa.
Mẹ chồng tôi nắm tay tôi, khóc không thành tiếng:
— Mẹ xin lỗi… mẹ không bảo vệ được con…
Tôi ôm bà:
— Con thương mẹ. Nhưng con không ở lại được nữa.
6. 100 CUỘC GỌI VÔ NGHĨA
Ba ngày sau ly hôn, điện thoại tôi rung liên tục.
20 cuộc gọi nhỡ.
50 cuộc.
Rồi hơn 100 cuộc.
Từ chồng cũ.
Từ chị Lệ.
Từ hàng xóm.
Cuối cùng tôi nghe máy.
Giọng anh Hoàng hoảng loạn:
— Lan ơi… mẹ nhập viện rồi… nặng lắm…
— Bác sĩ hỏi bệnh sử… anh không biết gì…
— Chị Lệ không biết thay băng… vết loét nhiễm trùng…
— Em về đi… anh xin em…
Tôi nhắm mắt.
— Anh gọi nhầm người rồi.
7. SỰ THẬT KHÔNG CÒN KỊP
Ba ngày sau, tôi vẫn đến bệnh viện.
Không phải vì họ.
Mà vì… mẹ.
Bác sĩ nói nhỏ:
— Bà ấy ung thư xương giai đoạn cuối. Vết loét chỉ là phần nổi. Người chăm sóc trước đây làm rất đúng cách.
Tôi quay ra.
Chị Lệ đứng ngoài hành lang, mắt đỏ hoe:
— Chị… xin lỗi em.
Tôi không đáp.
Chỉ nói:
— Giờ quan trọng nhất là mẹ.
8. LỜI HỨA CUỐI CÙNG
Mẹ chồng tôi mất sau đó hai tuần.
Trước khi đi, bà nắm tay tôi:
— Kiếp này… mẹ mang ơn con…
— Kiếp sau… cho mẹ được làm mẹ ruột của con…
Tôi khóc đến cạn hơi.
9. SAU TẤT CẢ
Sau đám tang, nhà chồng không còn gọi tôi nữa.
Có những cuộc gọi…
dù 100 lần,
cũng không thể kéo một người quay lại vị trí cũ.
Nhiều tháng sau, tôi nghe tin chị Lệ trầm cảm, anh Hoàng làm ăn thua lỗ.
Tôi không vui.
Cũng không buồn.
Chỉ thỉnh thoảng nhớ căn nhà cũ, nơi từng có mùi hôi khiến tôi bị sỉ nhục.
Nhưng cũng chính nơi đó…
tôi đã yêu thương một người mẹ không cùng máu mủ
bằng tất cả những gì mình có.
Và tôi biết: mình không sai khi rời đi.

Để lại một bình luận