Vừa cướι xoпg, cҺồпg үȇu cầu tȏι “pҺục vụ” Ьṓ cҺồпg: Sự tҺật kιпҺ Һoàпg sau ƌó ….
Tôi vẫn nhớ rõ cái cảm giác tim như ngừng đập trong khoảnh khắc Tuấn ghé sát tai tôi, hơi thở nóng ran bên vành tai, thì thầm bằng giọng trầm khàn: “Đêm nay em vào phục vụ bố anh nhé?”
Tôi bật cười, nghĩ anh đùa. Đám cưới hôm nay đã mệt mỏi lắm rồi, chắc anh muốn trêu tôi cho vui.
Nhưng anh không cười. Ánh mắt anh nghiêm trọng đến mức không khí trong phòng ngủ đột nhiên lạnh buốt sống lưng dù ngoài kia tháng Sáu Sài Gòn vẫn oi bức.
Đó là đêm tân hôn của chúng tôi.
Tôi tên Linh, hai mươi sáu tuổi, làm kế toán cho một công ty xuất nhập khẩu nhỏ ở quận 7.
Cuộc sống trước đây của tôi đơn giản đến nhàm chán: sáng dậy đi làm bằng xe máy cũ kỹ, chiều về nấu cơm một mình trong căn phòng trọ chật hẹp, cuối tuần thỉnh thoảng cà phê với bạn.
Tiền lương vừa đủ trả nhà, gửi về cho mẹ ở quê một ít, còn lại dành dụm mua sắm. Tôi chưa từng mơ mộng gì xa xôi, chỉ mong một gia đình bình yên.
Anh hơn tôi ba tuổi, làm kinh doanh tự do, chuyên môi giới bất động sản.
Lần đầu gặp nhau ở sinh nhật bạn chung, anh mặc áo sơ mi trắng, cười nói khéo léo, lại hay quan tâm nhỏ nhặt: nhớ tôi sợ lạnh nên luôn mang theo áo khoác dự phòng, biết tôi thích trà sữa ít đường không đá.
Chỉ sau ba tháng, tôi đã rung rinh.
Tám tháng yêu, anh quỳ gối cầu hôn ngay giữa quán cà phê quen thuộc.
“Anh có nhà riêng hai tầng, bố anh ở chung nhưng ông hiền lắm,” anh nói.
Bạn bè tôi bảo tôi may mắn, nhà trai có sẵn nhà cửa, không phải lo vay mượn. Gia đình anh bán đất quê lên thành phố từ lâu, cuộc sống khá giả.
Tôi gặp bố chồng vài lần trước cưới. Ông ít nói, ánh mắt sâu thẳm như đang giấu điều gì.
Tôi nghĩ đó chỉ là tính cách người lớn tuổi, hay lo lắng cho con trai. Mẹ chồng thì anh bảo mất sớm vì bệnh.
Đám cưới diễn ra rộn ràng nhưng không xa hoa. Hai trăm khách, tiệc ở nhà hàng trung bình, tôi mặc váy cưới trắng may sẵn, tay run run khi trao nhẫn. Tuấn nhìn tôi dịu dàng, tôi nghĩ mình đã chọn đúng người.
Buổi tối, sau khi khách khứa về hết, chúng tôi về nhà.
Ngôi nhà hai tầng khang trang ở ngoại ô, tầng một là phòng bố chồng, tầng hai là phòng chúng tôi. Tôi tắm rửa xong, mặc bộ váy ngủ lụa mới mua, lòng hồi hộp xen lẫn hạnh phúc.
Nhưng rồi câu nói ấy vang lên.
“Em… anh nói gì?” Tôi lắp bắp, nụ cười cứng lại trên môi.
Tuấn ngồi ngay ngắn trên mép giường, giọng bình thản như đang nói chuyện thời tiết: “Bố anh lớn tuổi rồi.
Từ ngày mẹ mất, ông cô đơn lắm. Đau lưng, khó ngủ. Bình thường anh vẫn vào bóp vai, pha sữa. Hôm nay anh mệt, em là con dâu rồi, em làm đi.”
Tim tôi thắt lại. Không khí trong phòng đột nhiên ngột ngạt, mùi nước hoa trên người tôi lẫn với mùi sơn tường mới vẫn còn thoang thoảng. Tôi cố cười: “Anh đùa hả? Kỳ quá.” Nhưng ánh mắt anh không đùa.
Tôi nuốt nước bọt, vị đắng lan trong miệng. Trong đầu tôi lúc ấy hỗn loạn:
Đây là đêm tân hôn, lẽ ra phải là khoảnh khắc ngọt ngào, sao lại thành ra thế này?
Tôi nghĩ đến mẹ tôi ở quê, bà đã vui mừng khóc khi con gái lấy chồng có nhà cửa. Nghĩ đến đồng lương ít ỏi của mình, nếu bỏ đi bây giờ thì biết sống sao?
Cuối cùng tôi gật đầu, chân nặng trịch bước xuống cầu thang. Đèn hành lang vàng vọt, chiếu những bóng tối dài ngoằng trên tường.
Tiếng chân tôi chạm sàn gỗ kêu cọt kẹt, mỗi bước như đang bước vào một cái bẫy vô hình.
Trước cửa phòng bố chồng, tôi đứng hồi lâu, tay lạnh buốt, tim đập thình thịch như muốn vỡ ra.
“Bố… con là Linh.” Giọng tôi run run…
Phòng ông đơn sơ: giường gỗ cũ, chiếc quạt đứng kêu ù ù, mùi thuốc Bắc thoang thoảng.
Bố chồng ngồi tựa đầu giường, ánh mắt ông nhìn tôi đầy ngạc nhiên xen lẫn buồn bã. Tôi nói lại lời Tuấn, ông im lặng rất lâu. Rồi ông thở dài, giọng trầm thấp: “Thằng này… lại làm vậy.”
Mẹ Tuấn không mất sớm như anh nói. Bà bỏ đi khi Tuấn mười lăm tuổi. Bà không chịu nổi nữa.
Tuấn từ nhỏ đã có tính kiểm soát kinh khủng. Nó đòi mẹ phải chứng minh tình yêu bằng những việc kỳ quặc: nửa đêm phải dậy nấu cháo cho nó ăn, phải kể chi tiết từng cuộc gọi với bạn bè, thậm chí phải ngủ chung phòng để “không bỏ rơi con”. Bố chồng cố can ngăn nhưng vô ích.
Cuối cùng bà chọn cách rời bỏ tất cả.
Tôi ngồi đó, tay chân lạnh ngắt, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má mà không hay. Ký ức ùa về như sóng dữ: những lần Tuấn giận tôi vì tôi đi cà phê với bạn muộn mười phút, những lần anh kiểm tra điện thoại tôi “vô tình”, những lần anh nói “Em là của anh, phải hy sinh vì anh”. Tôi tưởng đó là tình yêu. Hóa ra là kiểm soát.
Ông nhìn tôi, ánh mắt đầy xót xa: “Con dâu à, nếu con làm theo lời nó đêm nay, nó sẽ tin con thuộc về nó hoàn toàn.
Nhưng cách giữ người của nó sai trái lắm.”
Tôi đứng phắt dậy, đầu óc quay cuồng. Lên lầu, Tuấn vẫn ngồi đó, chờ “kết quả”. Tôi hỏi thẳng, anh cười khẩy: “Bố nói với em rồi à? Anh chỉ muốn thử em thôi. Hôn nhân phải có sự hy sinh.”
Lúc ấy, tôi cảm giác như người đàn ông trước mặt là một kẻ xa lạ hoàn toàn.
Đau đớn tột cùng dâng trào, cổ họng nghẹn lại không thở nổi. Tôi hét lên trong lòng: Tại sao anh lại biến đêm tân hôn thành một trò thử thách bệnh hoạn thế này?
Tôi không ngủ được suốt đêm. Nằm bên cạnh Tuấn, cơ thể anh nóng ấm nhưng lòng tôi lạnh giá.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng qua cửa sổ, tôi lê bước xuống nhà. Bố chồng đang thu vali cũ kỹ, quần áo xếp gọn gàng.
“Bố… bố đi đâu ạ?” Giọng tôi lạc đi.
Ông mỉm cười buồn: “Bố ra ngoài ở một thời gian. Không muốn ở đây nữa.” Ông nhìn lên lầu, nơi Tuấn đang đứng im lặng quan sát chúng tôi. “Vì thằng Tuấn. Con dâu à… nếu con còn kịp, hãy suy nghĩ thật kỹ về cuộc hôn nhân này.”
Câu nói ấy như dao cắt vào tim tôi. Tuấn bước xuống, ánh mắt tối sầm, giọng lạnh tanh: “Bố đi thì đi.
Nhưng Linh là vợ con, con sẽ không để cô ấy đi đâu.”
Tôi đứng giữa hai cha con, cảm giác như bị xé làm đôi. Một bên là người đàn ông vừa trở thành chồng tôi, bên kia là sự thật phũ phàng về cuộc hôn nhân chỉ kéo dài một đêm đã tan vỡ.
Những ngày sau đó là địa ngục. Tuấn theo dõi tôi chặt hơn, kiểm soát tiền bạc, giờ giấc, thậm chí đòi tôi nghỉ việc để “ở nhà chăm sóc gia đình”. Bố chồng thỉnh thoảng gọi điện, giọng ông mệt mỏi nhưng vẫn khuyên tôi: “
Con đừng mắc sai lầm như mẹ nó.” Tôi khóc nhiều đêm, nghĩ về tương lai. Tiền cưới hai bên góp, nhà cửa đứng tên Tuấn, nếu ly hôn tôi sẽ mất trắng. Mẹ tôi ở quê chắc sẽ buồn chết khi biết con gái mình gặp phải chuyện này.
Nhưng sâu thẳm, tôi biết mình không thể ở lại. Mỗi lần nhìn Tuấn, tôi thấy không phải người chồng, mà là một kẻ đang cố trói buộc tôi bằng sợi xích vô hình.
Đau đớn, tiếc nuối, giận dữ đan xen. Tôi từng mơ về một mái ấm, giờ chỉ còn lại nỗi sợ hãi.
Đôi khi, nửa đêm tỉnh giấc, tôi vẫn nghe tiếng thì thầm của anh trong đầu: “Em vào phục vụ bố anh nhé?” Và tôi tự hỏi, liệu có bao nhiêu cô gái khác cũng đang rơi vào hoàn cảnh tương tự, tưởng rằng tình yêu là hy sinh, mà không biết đó là cái bẫy.
Cuộc hôn nhân của tôi chỉ cần một đêm để tan vỡ. Nhưng có lẽ, cũng chính một đêm ấy đã cứu tôi khỏi cả một đời đau khổ.

Để lại một bình luận