Blog

  • Chiếc xe b/ỏ lại b/ãi biển và hai bạn không bao giờ trở về…

    Chiếc xe b/ỏ lại b/ãi biển và hai bạn không bao giờ trở về…

    Trên bãi biển Cửa Lò, nơi nắng cuối hè vẫn còn gay gắt, những cơn gió mát lành thổi qua, hòa cùng hơi thở dịu dàng như tiếng thở dài của đại dương. Chiều hôm nay, một chiếc ô tô màu bạc lặng lẽ dừng lại bên bờ bờ bãi biển vắng người.

    Trên kính sau xe, dòng chữ viết tay bằng bút lông đỏ nổi bật: “Chúng ta mình sẽ cưới nhau vào mùa thu năm nay.”

    Từ xe bước xuống là Cường, một chàng trai 27 tuổi,phong cách cao gầy, đôi mắt sâu kín như giấu một câu chuyện chưa kể hết, và Trang, cô gái 24 tuổi, nhỏ nhắn, mái tóc dài buộc gọn, ánh mắt trong veo tựa mặt biển ẩn.

    Họ là một cặp đôi đã yêu nhau gần bốn năm, một tình yêu yên bình nhưng sâu sắc, gắn bó bởi những ước mơ giản dị về một tương lai chung.

    Cường là kỹ sư xây dựng, Trang là lập thành viên sân bóng. Cả hai đều sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Nghệ An, nơi những con sóng Cửa Lò đã chứng kiến ​​tuổi thơ và tình yêu của họ.

    Họ đã lên kế hoạch kết thúc sau Tết, khi mùa thu dịu mát sẽ là thời điểm hoàn hảo để trang trải chiếc Váy cưới của mình.

    Chiều hôm nay, sau khi tan lớp, Trang nhắn tin: “Anh có rảnh không?” Cường trả lời ngay: “Có, anh sẽ đón em đi biển nhé.”

    Không nhỏ do dự, họ lái xe đến bãi biển, mang theo một tấm tham chiếu nhỏ, ít trái cây và một chiếc loa Bluetooth phát những bản nhạc yêu thích. Tiếng cười nhẹ nhàng của họ hòa vào không khí, ánh mắt trao nhau đầy hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc.

    Ngồi trên tấm tham, Trang bất ngờ hỏi: “Anh có nghĩ nếu mình chết đi bây giờ thì cũng không tiếc tiếc không?”

    Cường lại, rồi cười cười: “Chỉ khi được chết cùng em thì mới không tiếc.” Họ ngồi bên nhau, ngắm mặt trời chìm dần xuống biển, mùi muối mặn mò lấy họ, sóng gió nhẹ nhàng như muốn ôm khoảnh khắc ấy.
    Khi ánh hoàng hôn rực rỡ đỏ mặt biển, Cường và Trang nắm tay nhau bước xuống nước.

    Họ đi xa dần bờ biển, nước ngập đến đầu gối, rồi đến eo. Trang hơi thở rè, giọng lo lắng: “Anh đừng đi xa quá.”

    Cường Thử thách an: “Không sao đâu, anh nắm tay em rồi mà.” Nhưng biển hôm nay có điều gì bất ngờ. Dưới làn sóng dịu dàng là những đoạn đáy cát trũng sâu bất ngờ.

    Mấy ngày trước đã có cảnh báo về đường bờ biển chạy xa, nhưng cả hai không hề biết. Gió bất ngờ mạnh lên, sóng đập vào lưng họ. Chỉ trong một khoảnh khắc khắc, cát dưới chân xuống xuống.

    Trang hét lên: “Anh!” Tay cô trượt khỏi tay Cường trong cơn loạn loạn. Cường cố gắng giành lấy cô, nhưng một cơn lốc xoáy bất ngờ cuốn cả hai ra bờ xa.

    Nước biển sạch, Cường vùng rung, gọi tên Trang giữa tiếng sóng hét: “Trang, em ở đâu?” Giọng anh sảng khoái, hơi muối mặn chát cổ nứt. Xa xa, bóng bẩy Trang chới với, lúc nổi lúc chìm.

    Cường lao đến, kéo tay cô, hét lên: “Em đừng ngủ, nhìn anh này, Trang ơi!” Anh trói cô vào lòng, cố gắng che dây nước, nhưng sức khỏe người không thể chống lại biển cả.

    Trong khoảnh khắc khắc phục cuối cùng, mắt Trang vẫn mở, Nước nước và ánh hoàng hôn, miệng mấp máy như muốn nói điều gì.

    Cường ôm cô thật chặt, nhưng cả hai tăng dần xuống đáy sâu, nhẹ nhàng như chiếc lá rời cành, tan vào lòng biển lạnh.

    Chiều thả xuống, ánh nắng đỏ rực loang loáng trên biển mặt như một tấm thảm nhung.

    Nhưng ở làng chài ven bãi Cửa Lò, một cảm giác bất an lan tỏa. Bác Hòa, người bán nước dừa gần bờ biển, là người đầu tiên để ý đến chiếc ô tô màu bạc.

    Ông nhớ đã tìm thấy một đôi trai gái trẻ, tay trong tay, cười nói vui vẻ lúc chiều.

    Nhưng đến 6 giờ tối, khi thu tăng hàng, chiếc xe vẫn nằm đó, bất động. “Ủa, xe này ai mà để mãi thế nhỉ?” ông tự nhiên. Đến 7 giờ, những người dọn rác cũng miễn thắc mắc.

    Một thanh niên hỏi: “Xe this của ai thế bác? Sao không thấy ai lại gần cả tiếng rồi?” Bác Hòa nhăn mày, kể lại: “Lúc chiều có đôi nam nữ trẻ ngồi cạnh kia, rồi xuống biển, mà từ lúc đó không thấy lên.” Gió mạnh tăng, bầu trời phun, mùi biển trở nên âm u, mát lạnh.

    Một người phụ nữ chạy đến, Cơn lốc: “Trời ơi, có phải đôi đó chưa lên không? Tôi thấy họ đi xa lắm ngoài kia.”
    Tin tức lan nhanh như gió. Dân làng gọi công an, một nhóm thanh niên ra bãi, cầm đèn quét khắp mặt nước đặc.

    Nhưng chỉ có tiếng sóng reo và gió lạnh làm dịu mặt.

    Chiếc ghế bạc vẫn khóa chặt, trên phụ là một bó hoa nhỏ và tấm viền in hình trái tim với dòng chữ: “Cường yêu, chỉ còn 3 tháng nữa thôi, em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất thế gian.” Cảnh sát, gia đình Cường và Trang được thông báo.

    Bố Cường, ông Thành, yên xuống bên chiếc xe, tay run run. Mẹ Trang, bà Duyên, ngã trầm khi nghe tin con gái mất tích.

    Đêm ấy, cả bãi biển Cửa Lò không ai ngủ. Đèn pin khắp mặt nước, thuyền máy sóng sóng, ngư dân giăng lưới, nhưng hy vọng ngày càng mong manh.

    Tiếng gọi “Cường ơi, Trang ơi” vang vọng, hòa vào tiếng sóng như những lời tuyệt vọng.
    Đến 2 giờ sáng, một thanh niên hét lên: “Có gì đó mắc trong lưới!”

    Mọi người đều yêu thích. Trên mặt nước, thi thể Trang nổi lên, tóc dài ướt sũng, Váy hoa loang màu muối biển. Cô vẫn nắm chặt sợi dây tặng quà từ Giáng sinh năm rừng.

    Bà Duyên khóc khóc, rơi xuống cát: “Trời ơi, con tôi!” Không ai cầm được nước mắt. Ai cũng hiểu, dù Trang đã ra đi, Cường khó vẫn có thể sống sót.

    Gần 4 giờ sáng, thi thể Cường được tìm thấy gần bãi đá phía bắc, tay anh nắm chặt một mảnh vải từ Váy Trang, như thể đến giây cuối cùng vẫn cố gắng giữ cô lại.

    Sáng hôm sau, bầu trời gió, mây đen giăng kín như báo trước mưa phóng. Hai giải pháp quan tài trắng đặt cạnh nhau, mùi hương hòa quyện tiếng ồn ào tạo nên không khí tang tóc lạnh người.

    Trong di ảnh, Cường mặc sơ mi trắng, nụ cười dịu dàng, ánh mắt hiền hậu. Trang trong áo dài hồng nhạt, tóc xõa nhẹ, đôi mắt sáng như ngày đầu gặp Cường dưới sân sân.

    Họ nằm yên bên nhau, như chỉ ngủ một giấc sâu sau một buổi chiều mệt mỏi.
    Dòng người đổi về đông như nước: bạn học cũ, đồng nghiệp của Cường, giáo viên của Trang, và cả những người xa lạ chỉ biết họ qua câu chuyện đau lòng.

    Mẹ Trang, được dìu ra, khóc đến cạn sức: “Con ơi, sao con bỏ mẹ đi trước?

    Con nói mùa thu này con mặc áo cưới mà, sao lại trắng tang thế này?” Bố Cường, ông Thành, ngồi bất động, mắt trống rỗng nhìn di ảnh con trai.

    Cường là con một, là niềm hy vọng của cả dòng họ, nhưng giờ ông chỉ còn lại nỗi đau đớn vào tim.
    Tiếng trống tang vang lên chậm. Đôi quan tài được đưa lên xe tang, người dân ở yên đi đưa đưa ra.

    Tại nghĩa trang xã, hai nấm mộ mới được đào sát cạnh nhau. Khi quan tài hạ xuống, một cơn gió lớn thổi qua, làm hoa hồng ngọc của Trang.

    Một cậu bé nhỏ được, đọc nhẹ: “Em từng nói, nếu có lỗi sau, em vẫn muốn gặp anh lần nữa, yêu anh thêm một lần nữa.

    Nhưng nếu chỉ có kiếp này, chỉ cần được chết cùng anh, em cũng thấy đủ rồi.”

    Câu chuyện lại trong nỗi đau không lời giải đáp.

    Chiếc xe bạc bỏ lại trên bãi biển Cửa Lò, bó hoa quạ úa trên yên phụ, và tấm nền với giấc mơ mùa thu dang trở thành nhân chứng yên lặng cho một tình yêu đẹp nhưng ngắn nằn.

    Cường và Trang, hai tâm hồn trẻ trung, đã ra đi mãi mãi, để lại những giọt nước mắt và ký ức không thể xóa trên mảnh đất quê hương.

    Biển đang sóng, như hát một khúc ca ngợi, nhắc nhở rằng tình yêu có thể vượt qua mọi giới hạn, nhưng đôi khi, số phận lại giải quyết hơn cả những lời thề.

  • Vì sao trong bức tranh ‘Mã đáo thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại

    Vì sao trong bức tranh ‘Mã đáo thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại

    Bức tranh ‘Mã đáo thành công’ có thể nói là 1 bức tranh vô cùng nổi tiếng mà ai cũng biết.

    Nhưng có 1 điều nhiều người thắc là tại sao trong bức tranh “mã đáo thành công” luôn có một con quay đầu lại?

     

    Trong bức tranh ngựa “Mã đáo thành công”, một con ngựa trong số 8 con quay đầu trở lại.

    Con ngựa này thường là con ngựa đứng ở vị trí thứ 4 hoặc thứ 5. Con ngựa này quay đầu trở lại để khuyến khích những con ngựa khác trong đàn chạy nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.

    Được biết, con ngựa thứ 8 trong bức tranh không bao giờ quay đầu lại.

    Việc nó quay đầu lại đồng nghĩa với chuyện chủ nhà sẽ mất của, mất lộc.

    Những chuyến hành trình của ngựa với chủ nhân có thể kéo dài hàng tuần, hàng tháng thậm chí là cả năm mới quay về.

    Đặc biệt, đối với những người xông pha trận mạc thì khả năng quay trở về sẽ không cao.

    Có khi 10 người ra trận thì chỉ có 1 người quay về do cuộc chiến quá cam go, nguy hiểm.

    Do đó, người ta nói “mã đáo” dùng để ám chỉ cầu cho người nhận gặp may mắn và quay trở về nhà.

    Người ta tặng nhau bức tranh này với mục đích cầu mong người nhận có ý chí mạnh mẽ hơn, tinh thần phấn chấn hơn và luôn vươn lên trong mọi hoàn cảnh.

    Nguồn gốc và ý nghĩa sâu sa của bức tranh ‘Mã đáo thành công’ cũng như câu nói mà người ta hay chúc nhau trong những dịp lễ, tết

    Bức tranh ngựa “Mã đáo thành công” là tác phẩm vẽ 8 con ngựa tràn đầy năng lượng thể hiện chúng có sức mạnh vượt trội đồng thời đại diện cho quyền lực và uy lực siêu phàm.

    Ở xã hội Trung Quốc thời xưa, chỉ có những người xuất thân từ tầng lớp thượng lưu mới có thể sở hữu ngựa.

    Trong bức tranh vẽ 8 con ngựa của người Trung Quốc, những con ngựa đang phi nước đại có nghĩa là chủ sở hữu của chúng có quyền lực và uy tín mạnh mẽ.

    Bên cạnh đó, Chu Mục Vương (1001 – 746 TCN) – vị vua thứ 5 của nhà Chu trong lịch sử phong kiến cổ đại Trung Quốc cũng nổi tiếng sử sách vì sở hữu 8 con ngựa vô cùng đặc biệt.

    Bát Tuấn (tám con ngựa hay) của Chu Mục Vương đã trở thành một chủ đề nổi tiếng mà giới làm tranh cổ và tranh hiện đại khai thác, biến nó thành món quà độc đáo cho người dân dành tặng nhau.

    Theo một số tài liệu ghi chép, Chu Mục Vương sở hữu 8 con ngựa tuyệt vời và được dân gian gọi là Bát Tuấn.

    Tương truyền, Chu Mục Vương đặt tên cho 8 tuấn mã lần lượt là: Xích Ký, Ðạo Ly, Bạch Mã, Du Luân, Sơn Tử, Cừ Hoàng, Hoa Lưu, Duyên Nhĩ.

    Người điều khiển Bát Tuấn có tên Tạo Phụ. Tạo Phụ thường xuyên chở Chu Mục Vương đi vi hành khắp nơi trên cỗ xe ngựa đặc biệt do 8 con ngựa kéo. Dưới thời trị vì của Chu Mục Vương, cuộc sống của người dân khá thịnh vượng.

    Do đó, các họa sĩ thời đó đã vẽ bức tranh 8 con ngựa của vị hoàng đế nhà Chu này và gọi nó là Bát Tuấn đồ.

    Con số 8 cũng là một con số may mắn của người Trung Quốc, tượng trưng cho sự giàu có và thành công.

    Bức tranh vẽ 8 con ngựa phi nước đại, tràn đầy sinh lực, tinh thần tuyệt vời sẽ truyền cảm hứng cho mọi người làm việc chăm chỉ và theo đuổi mục tiêu của mình.

    Không chỉ bức tranh mà ngay cả câu chúc “mã đáo thành công” cũng rất nổi tiếng, được nhiều người sử dụng để chúc nhau trong những dịp lễ tết, ngụ ý là những câu chúc về sự thành đạt trong sự nghiệp, công danh.

    Ngoài ra, từ “mã đáo” còn có nghĩa là may mắn quay trở về. Vào thời xa xưa, ngựa là phương tiện đi lại vô cùng thuận tiện vì nó rất khỏe, chạy nhanh và liên tục trong suốt thời gian dài.

    Đồng thời, loài vật này rất thông minh và có mối quan hệ gần gũi với con người.

    Nó không chỉ được người dân sử dụng làm phương tiện di chuyển giúp việc giao thương dễ dàng hơn mà nó còn xông pha cùng binh sĩ trên chiến trường đánh địch.

    Những chuyến hành trình của ngựa với chủ nhân có thể kéo dài hàng tuần, hàng tháng thậm chí là cả năm mới quay về.

    Đặc biệt, đối với những người xông pha trận mạc thì khả năng quay trở về sẽ không cao.

    Có khi 10 người ra trận thì chỉ có 1 người quay về do cuộc chiến quá cam go, nguy hiểm.

    Do đó, người ta nói “mã đáo” dùng để ám chỉ cầu cho người nhận gặp may mắn và quay trở về nhà.

    3 trường hợp không nên tặng tranh Mã đáo thành công

    1. Người tuổi Tý (Chuột) – Xung khắc theo phong thủy

    Theo phong thủy, Tý (chuột) và Ngọ (ngựa) thuộc cặp địa chi xung khắc, do đó người tuổi Tý không nên treo tranh “Mã đáo thành công”.

    Tặng tranh này cho người tuổi Tý có thể vô tình mang lại năng lượng xung khắc, khiến công việc và cuộc sống của họ gặp nhiều trở ngại.

    2. Người làm trong lĩnh vực ổn định, cần sự chắc chắn

    Những người làm việc trong các ngành nghề cần sự ổn định, tĩnh lặng như giáo viên, nhân viên văn phòng, luật sư hoặc công chức nhà nước không nên treo tranh ngựa.

    Bởi vì hình ảnh ngựa phi thể hiện sự năng động, bứt phá, có thể gây mất cân bằng, khiến công việc trở nên xáo trộn hoặc tạo ra cảm giác áp lực, vội vã.

    3. Người đang gặp vận hạn, khó khăn trong cuộc sống

    Tặng tranh “Mã đáo thành công” cho người đang gặp vận hạn, trắc trở có thể gây tác dụng ngược.

    Thay vì mang lại may mắn, bức tranh có thể tạo thêm áp lực và gợi nhớ đến những khó khăn mà họ chưa thể vượt qua, đặc biệt là với những người làm ăn thất bại hoặc đang tìm kiếm sự ổn định.

  • Chưa đầy 5 năm nữa, thứ “đắt nhất” sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ không dễ thấy này?

    Chưa đầy 5 năm nữa, thứ “đắt nhất” sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ không dễ thấy này?

    Chưa đầy 5 năm nữa, thứ “đắt nhất” sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ không dễ thấy này?

    Với sự tiến bộ của xã hội và sự phát triển không ngừng của nền kinh tế, giá trị của con người cũng không ngừng thay đổi.

    Trước đây, nhà cửa, ô tô là biểu tượng cho sức mạnh kinh tế của mỗi người nên hầu hết mọi người sẽ phải trả những công sức và chi phí rất lớn cho chúng.

    Tuy nhiên, trong bối cảnh kinh tế phát triển nhanh chóng hiện nay, lối sống và giá trị của người dân đã thay đổi.

    Trong vòng 5 năm, những thứ đắt nhất có thể không còn là nhà và ô tô nữa mà là những thứ tưởng chừng như không dễ thấy nhưng lại có liên quan chặt chẽ đến chất lượng cuộc sống của người dân.

    Sở dĩ những thứ này “không dễ thấy” là vì giá trị của chúng hiện nay có thể chưa được hầu hết mọi người nhận thức đầy đủ.

    Vậy 4 điều khó thấy này là gì? Tại sao nó đắt hơn một ngôi nhà hoặc một chiếc xe hơi?1.

    Không khí sạchSở dĩ không khí sạch có thể trở thành nguồn tài nguyên quý giá trong tương lai chủ yếu là do mức độ ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Không khí rất quan trọng đối với con người, mọi người đều biết điều này.

    Tuy nhiên, tình trạng ô nhiễm không khí ngày nay rất nghiêm trọng và nhiều người chưa nhận thức được vấn đề này.

    Bạn phải biết rằng khi không khí ô nhiễm được hít vào cơ thể con người có thể gây ra nhiều bệnh tật, thậm chí tử vong.

    Do sự phát triển nhanh chóng của công nghiệp hóa, vấn đề ô nhiễm không khí ngày càng trở nên nổi bật.

    Đặc biệt ở một số khu công nghiệp nặng, mức độ ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng, đe dọa sức khỏe con người.

    Mỗi chúng ta có trách nhiệm và nghĩa vụ tham gia cải thiện chất lượng không khí.

    Vì vậy, trong cuộc sống hàng ngày, hãy chọn phương tiện giao thông công cộng hoặc đi xe đạp, hạn chế sử dụng ô tô cá nhân nhiều nhất có thể để giảm lượng khí thải.

    Ngoài ra, chúng ta cũng cần chú ý đến các vấn đề bảo vệ môi trường như phân loại rác, cấm bắn pháo hoa,… sẽ giúp cải thiện không khí.

    2. Thực phẩm lành mạnh

    Thực phẩm cũng đã thay đổi cùng với sự phát triển kinh tế và xã hội, và những thay đổi này cũng có tác động lớn đến tình trạng sức khỏe của con người.

    Trong môi trường sống nhịp độ nhanh của xã hội hiện đại, người ta lựa chọn đồ ăn mang đi hoặc một số đồ ăn nhanh để tiết kiệm thời gian, tuy tiện lợi nhưng chúng cũng gây ra hàng loạt vấn đề về sức khỏe và an toàn thực phẩm.

    Rất khó để kiểm soát độ tươi và chất lượng của nguyên liệu trong đồ ăn mang đi và đồ ăn nhanh.

    Nhiều loại thực phẩm chứa nhiều chất bảo quản, tiêu thụ lâu dài có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe con người.

    Vì vậy, nếu vấn đề an toàn thực phẩm hiện nay không được giải quyết hiệu quả thì thực phẩm tốt cho sức khỏe sẽ ngày càng trở nên quý giá.

    3. Nước tinh khiết

    Nước là nguồn sống, có vai trò thiết yếu đối với con người và mọi sinh vật. Tuy nhiên, với sự phát triển nhanh chóng của công nghiệp hóa và đô thị hóa, tài nguyên nước đang phải đối mặt với những mối đe dọa ô nhiễm chưa từng có.

    Hàng loạt vấn đề như ô nhiễm nước máy, ô nhiễm nước thải công nghiệp hay việc chính phủ Nhật Bản xả nước thải hạt nhân gần đây đều cho thấy tài nguyên nước hiện đang phải đối mặt với những thách thức rất nghiêm trọng.

    Những ô nhiễm này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe con người mà còn gây thiệt hại cho hệ sinh thái.

    Nếu ô nhiễm môi trường không được kiểm soát hiệu quả, ô nhiễm nguồn nước sẽ trở nên nghiêm trọng hơn.

    Vì vậy, nếu vấn đề ô nhiễm nguồn nước hiện nay không được giải quyết hiệu quả thì nước tinh khiết sẽ ngày càng trở nên quý giá.

    4. Công việc ổn định

    Trong môi trường xã hội phát triển nhanh chóng hiện nay, một công việc ổn định đã trở thành mục tiêu quan trọng được nhiều người theo đuổi.

    Một công việc ổn định có nghĩa là thu nhập rất ổn định, thu nhập ổn định có thể cung cấp đủ học phí và chi phí hàng ngày cho gia đình, có thể thúc đẩy mối quan hệ với đồng nghiệp và có thể tận hưởng một cuộc sống chất lượng cao…

    Với một công việc ổn định làm nền tảng, công việc có thể mang lại sự hỗ trợ vững chắc, cho dù đó là phát triển nghề nghiệp, nâng cao trình độ học vấn hay các khía cạnh khác.

    Vì vậy, việc có một công việc ổn định cũng rất quan trọng.

     >
    Tóm lại, trong 5 năm tới và hơn thế nữa, sự phát triển xã hội và giá trị con người sẽ thay đổi. Nhà và ô tô không còn là thước đo duy nhất về chất lượng cuộc sống.

    Thay vào đó, mọi người sẽ chú trọng nhiều hơn đến không khí trong lành, thực phẩm lành mạnh, nước tinh khiết và công việc ổn định làm nền tảng cho cuộc sống

  • 5 loại quả nằm trong ‘sách đen’ gây bệnh, nuôi tế bào ung thư: Dù rẻ mấy cũng đừng mua ăn

    5 loại quả nằm trong ‘sách đen’ gây bệnh, nuôi tế bào ung thư: Dù rẻ mấy cũng đừng mua ăn

    5 loại quả nằm trong ‘sách đen’ gây bệnh, nuôi tế bào ung thư: Dù rẻ mấy cũng đừng mua ăn

     

    Lâu nay khi đi mua  rau củ hay  trái cây mọi người thường hay để ý mua được chỗ nào vừa sạch, rẻ tiền lại phải ‘mùa nào thứ ấy’ để hạn chế ‘tác dụng phụ’ do có chứa hóa chất mới yên tâm.

    Thế nhưng ngoài những lựa chọn chuẩn chỉnh như vậy, nhiều loại trái cây mặc dù ngon, bổ, rẻ, nhưng lại chứa độc tố kích thích sự phát triển của ung thư (UT) mọi người ạ. Vậy đó là những loại trái cây gì?

    Sau khi đọc thông tin trên báo, mình đã có câu trả lời cho điều này rồi, giờ chia sẻ lại để mọi người cảnh giác, đi chợ nhớ lựa chọn lại trái cây bổ ích cho gia đình nhưng phải ít ‘tác dụng phụ’ nha.

    5 loại trái cây dưới đây đã được giới chuyên gia khuyến cáo nên tránh ăn vì có thể gây UT, đặc biệt loại cuối cùng đến nay có rất nhiều người vẫn sử dụng.

    Táo sáp dễ gây UT máu. Ảnh minh họa/Nguồn: Internet

    Nhiều người ham rẻ mua hoa quả bị héo, thối mốc. Tuy nhiên loại trái cây này không còn thơm ngọt lại giàu dinh dưỡng khi lúc còn tươi. Đặc biệt là nếu ăn phải trái cây chứa nấm mốc có thể đối mặt với các triệu chứng rối loạn tiêu hóa như buồn nôn, tiêu chảy, chướng bụng…

    Hơn nữa, nấm mốc đôi khi còn chứa độc tố nguy hiểm cho gan đó là aflatoxin, đây là độc tố có thể gây viêm gan và ung thư gan. Độc tố aflatoxin không chỉ phát triển trên bề mặt mà còn thâm nhập sâu vào trong thực phẩm. Do đó, cho dù trái cây đã được cắt bỏ phần mốc hay được nấu chín ở 100 độ C thì nguy cơ nhiễm độc vẫn còn.

    Theo nhiều kết quả nghiên cứu, chất arecolin và arecailin trong hạt cau có tác dụng tăng tiết dịch vị, giảm nhịp tim, kích thích thần kinh. Đây cũng là lý do vì sao sau khi ăn trầu, nhiều người cảm thấy mặt mũi mình trở nên hồng hào như vừa mới uống rượu.

    Nhiều loại  trái cây ngâm thuốc tẩy trắng, chất bảo quản có thể gây ung thư. Ảnh minh họa/Nguồn: Internet

    Khi mua táo về bạn có để ý thấy lớp sáp trắng bên ngoài vỏ táo, một lớp màng bảo vệ, được gọi là sáp mà người bán phun phủ lên để tăng hạn sử dụng của táo.

    Nhiều công ty đã sản xuất sáp đã làm từ nguyên liệu tự nhiên như sáp ong, nhựa cánh kiến đỏ hay sáp carnauba… an toàn cho sức khỏe. Nhưng giá thành của chất bảo quản này rất đắt.

    Vì vậy mà loại sáp thường được sử dụng để phủ lên trái cây thường có chứa các chất kim loại nặng như thủy ngân, chì formaldehyde hay các hóa chất nhuộm công nghiệp. Nếu ăn táo sáp lâu dài sẽ làm hỏng hệ thống miễn dịch và gây ra bệnh UT máu.

    Chuối chín ép: Chứa hóa chất gây dậy thì sớm cho trẻ và tăng nguy cơ UT máu

    Chuối là thực phẩm phổ biến và có nhiều dinh dưỡng tốt cho sức khỏe. Thế nhưng loại quả này dễ dập nát, nên để vận chuyển dễ dàng thì người bán thường hái chuối khi còn xanh sau đó ngâm chúng trong hóa chất, chất bảo quản có chứa formaldehyde , chất kích thích chín, để chúng chín đều và tươi lâu hơn.

    Tuy nhiên, đây đều là những chất hóa học rất có hại cho cơ thể, ăn chuối chín ép lâu ngày có thể gây dậy thì sớm cho trẻ và tăng nguy cơ UT máu.

    Trên đây là 5 loại trái cây dễ gây UT đã được báo chí chia sẻ, mọi người khi đi chợ nhớ lựa chọn cẩn thận để không mua phải trái cây nguy hại cho gia đình mình nha.

  • Ngày mẹ mất, chị gái bỏ tôi đi mà không một lời giải thích. Suốt mười lăm năm, khoảng trống ấy là vết thương không bao giờ lành.

    Ngày mẹ mất, chị gái bỏ tôi đi mà không một lời giải thích. Suốt mười lăm năm, khoảng trống ấy là vết thương không bao giờ lành.

     

    Tôi vẫn nhớ rõ cái ngày định mệnh ấy – ngày mẹ trút hơi thở cuối cùng.

    Trong căn nhà nhỏ ngập mùi thuốc sát trùng, tôi mới mười hai tuổi, còn chị mười tám. Khi người ta khâm liệm mẹ, tôi cố nắm tay chị, mong tìm chút hơi ấm còn sót lại.

    Nhưng chị gỡ tay tôi ra, quay lưng đi, rồi biến mất. Không một lời giải thích, không một lời hứa hẹn.

    Chỉ còn khoảng trống lạnh buốt như vết dao cứa thẳng vào tim.

    Suốt mười lăm năm, tôi lớn lên với câu hỏi: tại sao chị bỏ đi?

    Những mùa Tết vắng bóng chị, những lần tôi lạc lõng nhìn người ta đoàn tụ, nỗi đau ấy lại nhói lên. Tôi học cách im lặng, làm việc quần quật để quên đi, nhưng trong sâu thẳm, vết thương chưa bao giờ khép miệng.

    Một chiều mưa lất phất, chuông điện thoại reo. Giọng nhân viên bệnh viện run run:


    – Xin lỗi… chị gái anh vừa mất khi sinh đôi. Anh là người thân duy nhất còn lại. Xin hãy đến ngay.

    Đất dưới chân như sụp xuống. Tôi run rẩy bắt xe đi trong đêm, lòng vừa hoang mang vừa oán hận:

    Tại sao bây giờ mới tìm tôi? Tại sao chị sống chết thế nào tôi đều không biết?

    Khi đến bệnh viện, mùi thuốc sát trùng lại xộc vào mũi, kéo tôi về ký ức năm nào.

    Trên tay y tá, hai đứa trẻ đỏ hỏn khóc oe oe. Tôi bế chúng lên, cả thân người run lẩy bẩy. Máu mủ ruột rà của chị, cũng là giọt máu còn sót lại của gia đình.

    Một y tá trao cho tôi phong thư, run rẩy bảo:
    – Đây là chị anh để lại, dặn chỉ trao cho anhTôi xé phong bì, từng con chữ run run hiện ra.

    Tim tôi thắt lại, vừa đau vừa nghẹn.

    Trong thư, chị kể lý do năm xưa bỏ đi: sau khi mẹ mất, cha ruột của chị – người mà tôi không hề biết – xuất hiện, đưa chị đi, bắt chị phải rời khỏi tôi để tránh liên lụy. Chị không có quyền lựa chọn.

    Suốt bao năm, chị sống trong bóng tối, chịu bao cay đắng, nhưng chưa từng thôi nhớ đến tôi.

    Giọt nước mắt rơi ướt nhòe chữ mực.

    Tôi ngồi lặng, tiếng khóc của hai đứa nhỏ quấn quýt bên tai. Lúc ấy, tôi mới hiểu, mọi oán trách, mọi căm giận đều trở thành vô nghĩa.

    Chị đã phải trả giá bằng cả cuộc đời mình.

    Tôi mang lá thư về, đọc đi đọc lại đến hàng chục lần.

    Trong đó, chị kể tỉ mỉ về những năm tháng xa cách: chị bị ép cưới một người đàn ông lớn tuổi để trả nợ cho gia đình bên cha ruột.

    Người ấy gia trưởng, thô lỗ, và chẳng mấy khi dành cho chị sự tôn trọng.

    Chị sống như cái bóng, chỉ lặng lẽ gửi tình thương về cho tôi trong những giấc mơ.

    Có những đoạn chữ chị viết vội, nét bút run rẩy, kể rằng nhiều lần chị muốn tìm về, nhưng sợ tôi bị liên lụy.

    Người đàn ông kia có thế lực, từng đe dọa: nếu chị trốn đi, hắn sẽ “xử” cả tôi. Nỗi sợ ấy đeo bám chị suốt đời.

    Đến khi chị mang thai, sức khỏe vốn yếu lại càng kiệt quệ.

    Chị biết mình khó qua khỏi, nên nhờ một y tá đáng tin giữ lá thư này, dặn rằng nếu có chuyện, hãy tìm tôi. Thì ra tất cả không phải sự bỏ rơi, mà là sự hy sinh lặng thầm.

    Tôi vừa đọc vừa nắm chặt bàn tay, nước mắt lăn dài. Tận sâu trong lòng, nỗi hận ngày xưa bỗng chảy thành thương xót.

    Nhưng cũng lúc ấy, một nỗi lo mới ập đến: hai đứa trẻ này sẽ ra sao?

    Tôi chưa từng lập gia đình, chưa có kinh nghiệm nuôi trẻ. Công việc thì bấp bênh, cuộc sống vốn dĩ đã khó khăn.

    Ngồi bên giường bệnh, nhìn hai sinh linh bé bỏng, tôi nhớ lại ánh mắt của mẹ năm xưa – ánh mắt dặn dò phải yêu thương, phải giữ lấy máu mủ trong nhà. Chẳng lẽ tôi lại bỏ mặc chúng như từng oán trách chị đã bỏ mặc tôi?

    Nhưng đời không chỉ có tình cảm. Ngày hôm sau, khi làm thủ tục nhận con nuôi hợp pháp, phía bên nhà chồng của chị xuất hiện.

    Họ lạnh lùng nhìn tôi, khăng khăng đòi đưa hai đứa bé về vì “chúng là máu mủ nhà họ”. Tôi rùng mình trước ánh mắt lạnh băng ấy – giống hệt những gì chị từng mô tả trong thư.

    Cuộc tranh chấp bắt đầu. Tôi – một gã đàn ông tay trắng, chỉ có công việc làm thuê, liệu có đủ sức giành quyền nuôi dưỡng? Hay phải chấp nhận nhìn hai đứa bé lớn lên trong căn nhà mà chị từng chịu đọa đày?

    Trong đầu tôi, một quyết định dần rõ rệt. Tôi không thể để bi kịch lặp lại.

    Nhưng để làm được, tôi phải đối diện với cả một thế lực mà chị đã từng khiếp sợ cả đời.Tôi tìm đến luật sư, kể lại toàn bộ câu chuyện, đưa cả bức thư làm bằng chứng.

    Luật sư nhìn tôi, giọng trầm:

    – Nếu anh thực sự muốn giành quyền nuôi hai cháu, phải chứng minh môi trường sống của phía bên kia không an toàn.

    Lá thư này là manh mối, nhưng anh cần thêm nhân chứng.Tôi quay lại bệnh viện, tìm người y tá đã trao thư.

    Cô gật đầu xác nhận, sẵn sàng ra làm chứng rằng chị tôi từng bị bạo hành, từng cầu xin giúp đỡ. Những lời ấy như một tia sáng le lói.

    Những ngày sau đó, tôi vừa tất bật đi làm kiếm tiền, vừa lo thủ tục pháp lý.

    Đêm về, tiếng khóc của hai đứa bé khiến tôi mệt nhoài, nhưng cũng giúp tôi kiên định hơn. Mỗi khi ôm chúng vào lòng, tôi lại nhớ đến chị – chị đã hy sinh để bảo vệ tôi, và giờ đến lượt tôi phải bảo vệ con của chị.

    Phía bên nhà chồng chị không ngồi yên. Họ thuê luật sư, đưa ra giấy tờ chứng minh điều kiện tài chính hơn hẳn tôi.

    Thậm chí, họ còn bóng gió đe dọa, rằng nếu tôi không từ bỏ, có ngày sẽ “mất tích”. Nghe thế, máu trong người tôi sôi lên, nhưng thay vì sợ hãi, tôi càng quyết tâm.

    Phiên tòa diễn ra căng thẳng. Tôi run run bế hai đứa nhỏ đến trước vành móng ngựa, kể lại toàn bộ quá khứ, đưa ra lá thư của chị.

    Khi đọc đến đoạn “Em xin lỗi vì đã bỏ con lại một mình… nhưng chị chưa bao giờ ngừng thương em”, giọng tôi nghẹn lại, cả phòng xử im phăng phắc.Luật sư bên kia phản bác, nhưng nhân chứng từ bệnh viện đứng lên xác nhận mọi điều. Dần dần, cán cân nghiêng về phía tôi.

    Cuối cùng, tòa tuyên: quyền nuôi hai đứa trẻ được trao cho tôi, với điều kiện định kỳ báo cáo tình hình chăm sóc.Khoảnh khắc ấy, tôi bật khóc. Không chỉ vì thắng lợi, mà vì như có bàn tay chị đặt lên vai, thì thầm: “Em đã làm được rồi.”

    Nhưng cuộc sống sau đó không hề dễ dàng. Nuôi hai đứa trẻ sơ sinh là chuỗi ngày thiếu ngủ, lo toan sữa bỉm, tiền thuốc.

    Có lúc tôi kiệt sức, tưởng chừng buông xuôi. Nhưng mỗi khi nhìn gương mặt chúng, tôi thấy bóng dáng chị, thấy nụ cười của mẹ. Và tôi hiểu: mình không còn được phép gục ngã.

    Tôi bắt đầu làm thêm ngoài giờ, tranh thủ học cách chăm sóc trẻ từ các bà mẹ đơn thân trong khu trọ.

    Từng bước, tôi học cách nấu cháo, cách hạ sốt, cách ru ngủ. Từng thất bại nhỏ trở thành bài học. Và từng nụ cười của con khiến tôi có thêm sức mạnh.

    Mười lăm năm trước, tôi mất chị trong một ngày mưa. Nhưng mười lăm năm sau, chị đã để lại cho tôi món quà lớn nhất: cơ hội làm lại, cơ hội được yêu thương và được tiếp tục câu chuyện dang dở của gia đình.

    Tôi không còn trách chị nữa. Ngược lại, mỗi khi nhìn hai đứa bé ngủ ngoan trong vòng tay, tôi chỉ thầm nhủ: “Chị yên nghỉ nhé.

    Em sẽ thay chị nuôi dạy chúng nên người.”

  • Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn…

    Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn…

    Đêm đó, tôi nằm xuống mà không sao ngủ được.

    Ba năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi đã quen với nhịp sống chỉ có 2 bố con.

    Sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối ăn cơm cùng bố mẹ. Cuộc sống không dư dả, nhưng đủ bình yên để tôi tin rằng mình có thể đi tiếp như thế, chậm rãi và lặng lẽ.

    Tôi từng nghĩ, mọi thứ đã khép lại rồi.Cho đến hôm qua.Cô ấy đứng trước cổng nhà tôi, dáng người quen thuộc nhưng ánh mắt thì lạ lẫm hơn xưa.

    Vẫn là gương mặt ấy, chỉ có điều ánh nhìn không còn sắc sảo như ngày trước, mà nhiều hơn một chút dè dặt, một chút mong chờ.

    Cô ấy nói muốn vào thăm con. Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu.

    Con trai tôi nhìn thấy mẹ thì sững lại, sau đó chạy ào đến ôm chặt. Nó cười, cười rất tươi, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không thấy.

    Tôi đứng bên cạnh, trong lòng có gì đó vừa ấm lên, vừa nhói đau. Có lẽ, 3 năm qua, đứa trẻ thiếu mẹ nhiều hơn tôi vẫn tưởng.

    Cô ấy ở lại đến chiều, rồi tối. Bố mẹ tôi hỏi han đủ điều, còn con trai thì quấn lấy mẹ không rời.

    Tôi định mở lời nhắc cô ấy về, nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại không nói được. Cuối cùng, bố mẹ giữ cô ấy ở lại ăn cơm và ngủ lại với con một đêm.

    Cô ấy đồng ý rất nhanh, như thể đã chờ sẵn câu nói ấy từ lâu.

    Con trai tôi chạy ào đến gặp mẹ khi gặp lại. (Ảnh minh họa)

    Tối hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, tôi thức dậy đi vệ sinh. Đèn phòng ngoài vẫn sáng.

    Tôi định tắt thì nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ. Là mẹ tôi và cô ấy. Tôi đứng lại, không hiểu vì sao mình không bước tiếp mà cứ đứng yên nghe.

    – 3 năm rồi, sao con không đi bước nữa?

    Giọng mẹ tôi trầm và chậm. Cô ấy đáp rất khẽ, nhưng rõ ràng:

    – Con không buông được, con nhận ra trong lòng con chỉ có anh ấy thôi.

    Tôi bất giác nín thở. Mẹ tôi thở dài:

    – Nếu vậy, sao hồi đó hai đứa lại ly hôn?

    Cô ấy im lặng một lúc, rồi nói, giọng run run:

    – Tại con sai. Khi đó con chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền, nghĩ rằng chỉ cần con gánh được kinh tế thì gia đình sẽ ổn.

    Con không để ý đến anh ấy, không ở bên lúc anh ấy yếu lòng nhất. Con mạnh mẽ quá, đến mức làm anh ấy thấy mình vô dụng.

    Những lời ấy như từng nhát gõ vào ngực tôi. 3 năm qua, tôi từng trách cô ấy vô tâm, từng cho rằng cô ấy chọn tiền bạc thay vì gia đình. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ, phía sau sự lạnh lùng ấy lại là một nỗi sợ.

    Rồi vợ cũ nói tiếp:

    – Con sợ, sợ nếu con không chứng minh được mình có thể lo cho cả nhà, thì một ngày nào đó anh ấy sẽ tự rời đi vì nghĩ mình là gánh nặng.

    Mẹ tôi im lặng rất lâu rồi mới nói:

    – Vợ chồng sống với nhau, đâu chỉ cần tiền. Quan trọng là hiểu và ở bên nhau.

    Tôi quay về phòng, nằm xuống mà không sao ngủ được. Mọi ký ức cũ ùa về.

    Đó là những đêm tôi nằm viện, cô ấy tất bật với công việc, những bữa cơm nguội lạnh, những lần tôi muốn nói chuyện nhưng lại thôi vì sợ làm phiền.

    Hóa ra, cả hai chúng tôi đều yêu, chỉ là yêu theo cách vụng về nhất.

    Đêm đó tôi không tài nào ngủ nổi. (Ảnh minh họa)

    Sáng hôm sau, tôi gọi cô ấy dậy sớm hơn mọi ngày. Cô ấy còn ngái ngủ, hỏi tôi:

    – Anh gọi em dậy sớm vậy làm gì?

    Tôi nhìn cô ấy, người phụ nữ từng là vợ tôi, từng rời xa tôi trong đau đớn, rồi nói một câu mà chính tôi cũng không ngờ mình có thể nói ra:

    – Anh đưa em đi một nơi.

    – Đi đâu?

    Cô ấy hỏi, giọng vẫn còn mơ hồ.

    – Đi làm thủ tục kết hôn.

    Tôi cười đáp. Cô ấy sững người, nhìn tôi rất lâu, đôi mắt đỏ lên nhưng không hỏi thêm gì nữa, chỉ khẽ gật đầu.

    Con đường đến ủy ban nhân dân đăng ký kết hôn hôm ấy không dài, nhưng với tôi, đó là quãng đường của 3 năm hiểu lầm, tổn thương và im lặng.

    Tôi không dám chắc tương lai sẽ dễ dàng hơn, cũng không dám hứa rằng chúng tôi sẽ không còn cãi vã.

    Nhưng ít nhất, lần này, tôi biết mình muốn nắm tay cô ấy chặt hơn và không buông ra chỉ vì sợ hãi nữa.

    Có những cuộc ly hôn không phải vì hết yêu, mà vì cả hai đều không biết cách ở lại bên nhau.

    Và đôi khi, cần đi một vòng rất xa, người ta mới hiểu được điều đơn giản nhất là gia đình không chỉ cần một người kiếm tiền, mà cần hai người cùng quay về.

  • Vô tình gặp bố vợ cũ sau 10 năm l;;y h;;ôn, tôi ch/ết lặn/g khi thấy cô gái đứng bên cạnh ông…

    Vô tình gặp bố vợ cũ sau 10 năm l;;y h;;ôn, tôi ch/ết lặn/g khi thấy cô gái đứng bên cạnh ông…

    Hôm ấy, tôi đưa vợ con đi siêu thị mua sắm. Khi đang chọn áo sơ mi, tôi bất ngờ thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là bố vợ cũ.

    Vợ cũ là người bạn đời đầu tiên, là người tôi từng hứa sẽ nắm tay đi đến cuối đời. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, cưới nhau khi vừa ra trường, sống với nhau 3 năm bình dị nhưng đầy ắp tiếng cười. Chỉ tiếc rằng, niềm vui ấy lại không thể kéo dài mãi vì 3 năm vẫn không có con.

    Bố mẹ tôi, nhất là bố, không thể chấp nhận điều đó. Ông ngày nào cũng giục, ép tôi đi khám. Kết quả chỉ ra vấn đề nằm ở vợ tôi, nhưng cô ấy vẫn có khả năng mang thai tự nhiên chứ không phải hoàn toàn không thể sinh nở.Tuy nhiên, kể từ ngày đó, bố luôn nhìn vợ tôi với ánh mắt trách móc. Còn tôi, dưới áp lực gia đình cũng bắt đầu lạnh nhạt với vợ và cuối cùng… chúng tôi chia tay.

    Ngày ly hôn, cô ấy không khóc, chỉ gượng cười nói:

    – Nếu sau này anh hạnh phúc, đừng quay đầu nhìn lại.

    Tôi khi ấy chỉ thấy nhẹ lòng. Nhưng tôi nào ngờ, chính giây phút ấy là lúc mình đánh mất một điều vô giá.

    Tôi và vợ cũ ly hôn vì không có con. (Ảnh minh họa)

    Tôi và vợ cũ ly hôn vì không có con. (Ảnh minh họa)

    Tôi tái hôn không lâu sau đó. Vợ hiện tại của tôi tốt bụng, chúng tôi có với nhau một cặp sinh đôi – một trai một gái, khiến bố tôi mừng rỡ như vớ được vàng. Cuộc sống êm đềm trôi qua… cho đến một ngày định mệnh.

    Hôm ấy, tôi đưa vợ con đi siêu thị mua sắm. Khi đang chọn áo sơ mi, tôi bất ngờ thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là bố vợ cũ. Ông đang chọn quần áo trẻ em, và bên cạnh là một cô bé chừng 10 tuổi.

    Ngay khi ánh mắt tôi chạm vào khuôn mặt cô bé, tôi chết lặng. Đôi mắt ấy, cái mũi ấy, cả cái lúm đồng tiền nhỏ xíu khi cười… không lẫn đi đâu được. Con bé giống tôi như hai giọt nước.

    Tôi không thể rời mắt khỏi con bé. Và rồi, bố vợ cũ cũng nhìn thấy tôi. Ông thoáng sững sờ, nhưng sau vài giây, ông quay đi, giả vờ như không quen biết.

    Tôi kéo vợ rời khỏi đó mà tâm trí rối bời.

    Tối đó, tôi không ngủ được. Câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu: “Con bé có phải là con ruột của tôi không?”. Tôi biết mình phải làm rõ. Dù kết quả thế nào, tôi cũng cần một câu trả lời.

    Hai ngày sau, tôi lấy hết can đảm tìm đến nhà bố vợ cũ. Ông nhìn thấy tôi, thở dài rất lâu rồi lặng lẽ mời vào. Không giấu giếm, ông kể lại mọi chuyện.

    Hóa ra, vợ cũ phát hiện mang thai chỉ một tháng sau khi ly hôn. Vì cái thai khi đó không ổn định, có nguy cơ bị sảy nên cô ấy sợ nói cho tôi và bố mẹ tôi biết rồi nhỡ chẳng may đứa bé không giữ được. Khi đó, vừa mất con vừa bị hắt hủi một lần nữa thì nỗi đau sẽ chồng chất nỗi đau.

    Vì thế, cô ấy tính sinh đứa trẻ ra bình an rồi mới đem con tới nhà tôi nhận lại bố và ông bà nội. Không ngờ, tôi lại tái hôn chỉ sau hơn nửa năm ly hôn. Không muốn khiến tôi thêm khó xử nên vợ cũ đã giữ bí mật này suốt 10 năm.

    – Con bé là con gái ruột của cậu. Nó rất ngoan, học giỏi và luôn hỏi mẹ về bố của nó.

    Tim tôi như thắt lại khi nghe những lời bố vợ cũ nói. Tôi bật khóc. 10 năm, tôi đã bỏ lỡ 10 năm bên con mình…

    Bố vợ cũ tiết lộ bé gái đó chính là con ruột của tôi. (Ảnh minh họa)

    Bố vợ cũ tiết lộ bé gái đó chính là con ruột của tôi. (Ảnh minh họa)Đúng lúc đó, vợ cũ đón con tan học về nhà. Khi vừa nhìn thấy tôi, con bé chớp chớp đôi mắt bối rối hỏi mẹ:

    – Mẹ ơi… chú này sao giống con vậy?

    Tôi quỳ xuống, nghẹn ngào:

    – Bởi vì… chú là bố của con.

    Vợ cũ không phản ứng gì, như ngầm chấp nhận cho tôi nhận lại con. Còn con gái nhìn tôi rất lâu, rồi bất ngờ chạy tới ôm lấy tôi thật chặt.

    Từ hôm đó, tôi bắt đầu lui tới thường xuyên hơn. Tôi kể chuyện, đưa con đi chơi, dần dần trở thành một phần trong cuộc sống của con bé.

    Vợ hiện tại của tôi sau khi biết sự thật ban đầu cũng giận lắm, nhưng sau khi gặp đứa trẻ, cô ấy cũng mềm lòng. Cả hai bên gia đình đều mở lòng, bởi không ai muốn đứa trẻ chịu thiệt thòi.

    Giữa bao biến cố, tôi cảm thấy mình thật may mắn. May mắn vì được vợ cũ tha thứ, được vợ hiện tại rộng lòng bao dung.

  • Ngày mẹ quađời, 3 anh em dọn dẹp mới thấy 3 chiếc chăn bông cũ được cất trên nóc tủ và bí mật trong từng lớp chăn

    Ngày mẹ quađời, 3 anh em dọn dẹp mới thấy 3 chiếc chăn bông cũ được cất trên nóc tủ và bí mật trong từng lớp chăn

    Mẹ tôi mất vào một buổi sáng cuối thu, nhẹ nhàng như một ngọn đèn dầu đã tàn lửa.

    Suốt đời lam lũ, mẹ không để lại của cải gì ngoài căn nhà cấp bốn xập xệ và vài món đồ cũ. Tang lễ đơn sơ, ba anh em tôi – anh cả Hoàng, anh hai Hậu, và tôi – ngồi bàn chuyện chia lại những thứ mẹ còn giữ.

    Trong gian buồng nhỏ, ngoài tủ gỗ cũ sứt mẻ, chẳng có gì đáng giá.

    Chỉ có ba chiếc chăn len đã sờn rách, mẹ gấp vuông vức đặt ngay ngắn. Tôi ngồi thẫn thờ nhìn, lòng nhoi nhói. Với tôi, đó là cả ký ức tuổi thơ. Nhưng anh cả nhếch mép:

    – Chăn nát thế này giữ làm gì, vứt đi cho rồi.

    Anh hai phụ họa:
    – Đúng đó. Chẳng đáng một xu. Đứa nào muốn thì lấy, tao không rảnh mang rác về.

    Nghe hai anh nói, tôi thấy nghẹn ngào. Họ quên rồi sao, những đêm đông cả nhà quây quần, mẹ đắp những tấm chăn này cho từng đứa con, còn mình thì run rẩy trong manh áo bông vá chằng vá đụp. Tôi cắn môi:
    – Nếu hai anh không lấy, cho em mang về.

    Anh cả phẩy tay:
    – Ừ, thích thì lấy. Đồ bỏ đi.

    Bí mật trong từng lớp chăn

    Hôm sau, tôi ôm ba chiếc chăn về căn hộ nhỏ của mình. Định bụng giặt sạch cất làm kỷ niệm. Lúc giũ mạnh, tôi bỗng nghe thấy tiếng “kịch” như vật cứng rơi xuống sàn. Tôi cúi xuống, tim đập thình thịch. Trong lớp vải rách, lộ ra một túi vải màu nâu, khâu kín bằng tay.

    Tôi run run mở ra – bên trong là những cuốn sổ tiết kiệm ngân hàng đã cũ, cộng thêm mấy chỉ vàng được bọc cẩn thận. Tổng số tiền lên đến hơn một tỷ đồng. Tôi chết lặng. Mẹ cả đời sống kham khổ, chúng tôi vẫn nghĩ bà chẳng có gì, vậy mà lại lặng lẽ tích cóp từng đồng gửi ngân hàng, giấu trong chăn cũ.

    Tôi bật khóc nức nở. Từng hình ảnh ùa về: những ngày mẹ bán thêm rau ngoài chợ, chắt chiu từng nghìn đồng lẻ; những lần tôi xin tiền đóng học, mẹ lục tung túi vải, rút ra vài tờ bạc nhàu. Tôi tưởng mẹ chẳng có gì, hóa ra bà đã dành dụm cho con.

    Mở hai chiếc chăn còn lại, tôi lại tìm thấy thêm hai túi tương tự, tổng cộng số tiền mẹ để lại gần ba tỷ.

    Mâu thuẫn nổ ra

    Tin này chẳng thể giấu lâu. Anh cả và anh hai nhanh chóng biết chuyện. Một buổi tối, họ kéo đến nhà tôi, mặt hằm hằm.

    Anh cả quát:
    – Mày định nuốt trọn hả? Đó là tiền mẹ để lại cho cả nhà, sao mày giấu?

    Tôi nhìn thẳng vào anh:
    – Em đâu có giấu. Em định lúc giỗ mẹ sẽ nói. Nhưng em phải nhắc lại: lúc ở nhà, hai anh đã chê ba chiếc chăn cũ, bảo vứt đi. Nếu em không mang về, giờ số tiền này cũng mất rồi.

    Anh hai gằn giọng:
    – Nhưng dẫu sao cũng là di sản của mẹ. Chia đều cho ba anh em, mày đừng có mơ giữ riêng.

    Cuộc tranh cãi kéo dài nhiều ngày. Thậm chí anh cả dọa kiện ra tòa.

    Lá thư cuối cùng

    Khi dọn dẹp lại những túi vải, tôi phát hiện một mảnh giấy nhỏ giấu ở đáy. Là chữ viết run rẩy của mẹ:

    “Ba chiếc chăn này, mẹ chia cho ba con. Ai thương mẹ, ai còn nhớ ơn mẹ, sẽ nhận ra. Tiền không nhiều, nhưng mẹ muốn các con sống tử tế, hòa thuận. Đừng để mẹ dưới suối vàng buồn lòng.”

    Tôi ôm tờ giấy, nước mắt rơi lã chã. Thì ra mẹ đã tính toán từ trước. Bà muốn thử lòng chúng tôi.

    Tôi hẹn anh cả, anh hai đến. Trước mặt họ, tôi đặt tờ giấy mẹ để lại. Cả hai lặng người, không ai nói thêm. Không khí chùng xuống, chỉ còn tiếng nấc nghẹn.

    Quyết định của tôi

    Tôi nói chậm rãi:
    – Mẹ đã để lại cho ba chúng ta. Em không giữ riêng. Em đề nghị chia làm ba phần bằng nhau. Nhưng em mong hai anh hiểu, tiền quan trọng thật, nhưng mẹ muốn chúng ta hòa thuận mới là lớn nhất.

    Anh cả cúi đầu, giọng khàn đặc:
    – Tao… tao sai rồi. Tao chỉ nghĩ đến tiền, quên mất mẹ dặn.

    Anh hai rưng rưng:
    – Mẹ khổ cả đời, tụi mình chưa kịp báo hiếu…

    Chúng tôi ngồi lặng rất lâu. Cuối cùng, họ đồng ý chia đều. Mỗi người một phần, coi như kỷ vật của mẹ.

    Kết cục của từng người

    Anh cả Hoàng: Từng tham lam, nhưng sau cú sốc này thay đổi hẳn. Anh dùng phần tiền lo cho các con ăn học đàng hoàng, thường xuyên lui tới thăm mộ mẹ, như để chuộc lại lỗi lầm.

    Anh hai Hậu: Vốn tính nóng nảy, nhưng sau khi đọc lá thư của mẹ, anh dần trầm tĩnh hơn. Anh quyết định dành một phần tiền giúp đỡ người nghèo, nói rằng “làm phúc cho mẹ”.

    Tôi: Tôi giữ phần tiền của mình, nhưng không tiêu xài. Tôi lập một quỹ học bổng nhỏ ở quê, mang tên mẹ – người đàn bà cả đời hy sinh lặng thầm.

    Lời kết

    Ba chiếc chăn cũ, tưởng chỉ là đống đồ bỏ đi, hóa ra chứa đựng cả một gia tài – không chỉ tiền bạc mà còn là bài học lớn. Mẹ tôi đã dùng cách cuối cùng để dạy con: thử thách lòng tham, nhắc nhở chúng tôi về tình thân.

    Giờ đây, mỗi khi mùa đông về, tôi lại lấy chiếc chăn cũ ấy ra, đắp cho con trai mình. Tôi muốn nó hiểu rằng, giá trị của đời người không nằm ở số tiền để lại, mà ở tình yêu thương, sự tử tế và đoàn kết.

    Bởi vì, chỉ khi biết yêu thương nhau, chúng tôi mới thật sự xứng đáng là những đứa con của mẹ.

  • Con dâu đi siêu âm thì tình cờ gặp mẹ chồng đang kham cùng khoa sản

    Con dâu đi siêu âm thì tình cờ gặp mẹ chồng đang kham cùng khoa sản

    Cảnh tượng lúc đó giống như một thước phim quay chậm bị đóng băng.

    Bố chồng tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, gương mặt vốn nghiêm nghị hằng ngày giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi và lo âu tột độ.

    Trên tay ông không phải là tờ báo hay tách trà như thói quen mỗi sáng, mà là một xấp bệnh án dày cộp và vài túi thuốc lớn nhỏ.

    Cả ba chúng tôi nhìn nhau. Mẹ chồng tôi, bà Lan, đánh rơi chiếc túi xách xuống sàn, những vỉ thuốc an thần vương vãi ra ngoài.

    Bác sĩ trẻ nhìn quanh một lượt, lúng túng đẩy gọng kính:

    — “Ơ… hóa ra mọi người đều là người nhà cả sao? Vậy thì tốt quá, mời cả gia đình ngồi xuống để tôi trao đổi về tình trạng của bác gái.”

    Tôi cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Thai 12 tuần?

    Mẹ chồng tôi đã ngoài 50, cái tuổi mà lẽ ra người ta chuẩn bị bế cháu nội, chứ không phải là ngồi ở khoa sản với cái bụng lùm lùm. Hơn nữa, tại sao cả bố và mẹ đều giấu chồng tôi – Tú?

    Và quan trọng nhất, tại sao tôi lại ở đây, cũng với một mầm sống mới đang hình thành mà chưa dám mở lời?

    Bố chồng tôi thở dài một hơi dài thườn thượt, ông đứng dậy đỡ bà Lan ngồi xuống ghế rồi nhìn sang tôi, ánh mắt đầy vẻ hối lỗi:

    — “Hương… bố xin lỗi vì đã giấu hai đứa. Bố mẹ định đợi mọi chuyện ổn định hơn mới nói, nhưng không ngờ lại tình cờ gặp con ở đây trong hoàn cảnh này.”

    Bác sĩ bắt đầu lật bệnh án, giọng chuyên môn đều đều nhưng mỗi lời thốt ra như một gáo nước lạnh dội vào tâm trí tôi:

    — “Bác gái mang thai ở tuổi này là một kỳ tích, nhưng cũng là một rủi ro cực lớn. Thai 12 tuần hiện tại có dấu hiệu bóc tách nhẹ do bác làm việc quá sức và tâm lý căng thẳng.

    Đặc biệt, kết quả xét nghiệm cho thấy bác có tiền sử cao huyết áp, việc giữ thai sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng của cả mẹ và con. Gia đình cần cân nhắc kỹ việc tiếp tục hay dừng lại.”

    Mẹ chồng tôi bật khóc tu tu như một đứa trẻ. Bà nắm lấy tay bố chồng, lắc đầu liên tục: “Ông ơi, tôi không bỏ đâu. Khó khăn lắm mình mới có lại được mụn con này.

    Ông nhớ thằng Minh không? Nó đi mười năm rồi, tôi cứ ngỡ ông trời đã đóng cửa với nhà mình…”

    Tôi lặng người. Minh là anh trai của Tú, chồng tôi. Anh ấy mất trong một tai nạn giao thông thảm khốc mười năm trước, đó là vết thương chưa bao giờ lành trong lòng bố mẹ chồng.

    Hóa ra, khao khát có lại đứa con đã mất đã đẩy họ đến quyết định mạo hiểm này ở cái tuổi xế chiều.

    Tôi bước lại gần, đặt bàn tay run rẩy lên vai mẹ chồng. Lúc này, mọi sự phán xét về tuổi tác hay sự “ngại ngùng” đều tan biến, chỉ còn lại sự thấu cảm giữa những người phụ nữ.

    — “Mẹ… con cũng đang có thai. Con định hôm nay đi khám để tạo bất ngờ cho Tú.”

    Bố chồng tôi sững sờ, rồi ông rơm rớm nước mắt. Một buổi sáng đi khám bệnh mà đón nhận hai tin chấn động.

    Một bên là niềm hy vọng nảy mầm từ đống tro tàn của quá khứ, một bên là sự tiếp nối của tương lai. Nhưng không khí không hề vui vẻ, nó nặng nề bởi những lựa chọn sinh tử.

    Chúng tôi rời khỏi bệnh viện khi trời đã quá trưa. Trên chiếc xe ô tô cũ của bố chồng, không ai nói với ai lời nào.

    Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, thấy mẹ chồng tựa đầu vào vai bố, tay vẫn khư khư ôm lấy bụng như sợ ai đó cướp mất báu vật.

    Về đến nhà, chúng tôi thấy Tú đã đứng đợi sẵn ở cổng, vẻ mặt lo lắng vì cả vợ và bố mẹ đều “mất tích” cùng một lúc. Khi thấy cả ba bước xuống từ một chiếc xe, Tú ngơ ngác:

    — “Mọi người đi đâu mà gọi điện không ai nghe máy thế? Có chuyện gì đại sự mà cả nhà kéo nhau đi bí mật vậy?”

    Bố chồng nhìn tôi, tôi nhìn mẹ chồng. Cuối cùng, bố chồng hắng giọng, mời Tú vào phòng khách.

    Cuộc họp gia đình diễn ra trong không gian tĩnh mịch của căn nhà phố cổ. Khi sự thật được phơi bày, Tú phản ứng dữ dội hơn tôi tưởng.

    — “Bố mẹ điên rồi sao? Mẹ đã bao nhiêu tuổi rồi? Sức khỏe của mẹ làm sao chịu nổi?

    Con không đồng ý! Con không cần thêm em trai hay em gái gì cả, con chỉ cần mẹ khỏe mạnh thôi!”

    Tú gào lên, nước mắt giàn giụa. Anh không phải là người ích kỷ, mà anh quá sợ hãi cảm giác mất đi người thân một lần nữa.

    Cái chết của anh Minh năm xưa đã là quá đủ đối với anh.

    Mẹ chồng tôi chỉ im lặng khóc. Tôi ngồi xuống cạnh Tú, nắm lấy tay anh, đặt tờ kết quả siêu âm của mình vào tay anh.

    — “Tú, bình tĩnh nghe em nói. Em cũng đang mang thai.

    Chúng ta sắp có con, và bố mẹ cũng sắp có thêm một thành viên nữa.

    Đây là ý trời, không phải lỗi của ai cả.”

    Tú nhìn tờ giấy siêu âm, rồi nhìn sang mẹ chồng, rồi nhìn tôi. Anh gục đầu xuống bàn, đôi vai rung lên bần bật.

    Căn nhà vốn neo người bỗng chốc đón nhận hai tin vui, nhưng lại đi kèm với những lo âu trĩu nặng.

    Những tháng ngày sau đó là một cuộc chiến thực sự. Tôi và mẹ chồng cùng trải qua thời kỳ thai nghén trong một căn nhà.

    Tôi ốm nghén vật vã, mẹ chồng còn mệt mỏi hơn gấp bội vì những cơn cao huyết áp hành hạ.

    Có những đêm, tôi nghe tiếng bố chồng lục đục dậy pha sữa cho mẹ, tiếng Tú thì thầm dặn dò tôi uống thuốc đúng giờ.

    Dù giận bố mẹ mạo hiểm, nhưng Tú vẫn là người con hiếu thảo.

    Anh chăm sóc mẹ chồng còn kỹ hơn chăm sóc tôi. Anh đọc đủ các loại sách về thai sản cho người lớn tuổi, mua máy đo huyết áp hiện đại nhất đặt ngay đầu giường của mẹ.

    Bước ngoặt xảy ra vào tháng thứ 7 của thai kỳ của mẹ chồng (lúc đó tôi mới mang thai tháng thứ 4).

    Bà Lan bị tiền sản giật cấp tính, phải nhập viện khẩn cấp. Cả nhà lại một lần nữa túc trực bên ngoài phòng mổ cấp cứu.

    Bố chồng tôi ngồi bất động như một bức tượng đá. Tú nắm chặt tay tôi, mồ hôi ướt đẫm.

    Giây phút bác sĩ bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng nụ cười khẽ nở trên môi, cả nhà tôi mới như được hồi sinh từ cõi chết:

    — “Chúc mừng gia đình! Là một bé trai. Bé hơi nhỏ vì sinh non nhưng sức khỏe ổn định, đã được đưa vào lồng kính. Bác gái cũng đã qua cơn nguy kịch, dù cần theo dõi thêm.”

    Bố chồng tôi quỵ xuống sàn, miệng lẩm bẩm: “Minh ơi… em nó về rồi…”

    Ba tháng sau, tôi cũng hạ sinh một bé gái xinh xắn. Căn nhà nhỏ giờ đây rộn rã tiếng khóc, tiếng cười của hai đứa trẻ.

    Một bên là chú, một bên là cháu, cách nhau chỉ vài tháng tuổi.

    Cảnh tượng mẹ chồng và con dâu cùng ngồi bên nhau cho con bú, cùng trao đổi kinh nghiệm bỉm sữa trở thành một hình ảnh kỳ lạ nhưng đầy ấm áp trong khu phố.

    Mẹ chồng tôi dù sức khỏe giảm sút sau ca sinh tử, nhưng gương mặt bà rạng rỡ hẳn lên.

    Bà bảo với tôi: “Hương ạ, ngày đó gặp con ở bệnh viện, mẹ đã nghĩ mình là người đàn bà tội lỗi và đáng xấu hổ nhất thế gian. Nhưng nhìn con cũng đứng ở đó, mẹ hiểu rằng ông trời đang cho chúng ta một cơ hội để bù đắp những mất mát.”

    Tôi mỉm cười, nhìn Tú đang lóng ngóng một tay bế con gái, một tay vụng về thay tã cho… cậu em trai nhỏ của mình.

    Logic của cuộc đời đôi khi không nằm ở những con số sinh học hay quy tắc xã hội thông thường. Nó nằm ở sự bao dung và tình yêu thương vô điều kiện của những người thân trong gia đình.

    Sự tình cờ ở phòng khám sản ngày hôm đó không phải là một bi kịch, mà là một sự sắp đặt hoàn hảo để chúng tôi học cách thành thật với nhau, để cùng nhau gánh vác những khó khăn và đón nhận những phép màu.

    Giờ đây, mỗi khi nhìn hai đứa nhỏ bò lổm ngổm trên thảm cỏ, tôi biết rằng lựa chọn “nhắm mắt cho qua” những định kiến và cùng nhau chiến đấu cho sự sống là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời mình.

    Gia đình là nơi mà dù bạn có bao nhiêu tuổi, dù bạn có phạm phải những sai lầm hay những quyết định mạo hiểm đến đâu, vẫn luôn có những người đứng đợi sẵn ở cổng để đón bạn về, cùng bạn đi qua giông bão để nhìn thấy nắng ấm.

  • Vừa rời khách sạn với sếp về nấu cháo cho chồng liệt, tôi run run nhìn tài khoản nhảy số

    Vừa rời khách sạn với sếp về nấu cháo cho chồng liệt, tôi run run nhìn tài khoản nhảy số

    Trong công việc, biết tôi cần tiền nên sếp cũng có nhiều ưu ái để tăng lương cho tôi.

    Vì thế cuộc sống của tôi cũng ít khó khăn hơn và ít phải đi làm thêm nhiều buổi tối như trước.

    Hai tuần trước, tôi và sếp đã có một cuộc hẹn đầu tiên sau bao ngày anh theo đuổi. Dù sếp rất đàng hoàng, chững chạc và có vẻ thật lòng yêu nhưng tôi vẫn còn lấn cấn vì thương chồng mình nhiều lắm.

    Sau 2 năm rời khỏi cánh cửa trường đại học thì tôi và chồng làm đám cưới.

    Trong khi lương dược sĩ của tôi thì ít ỏi còn lương kiến trúc sư của chồng lại cao.

    Anh cũng hay nhận được các công trình bên ngoài. Bởi thế sau 2 năm đám cưới, chúng tôi đã tự mua được căn nhà của riêng mình.

    Chồng tôi bận lắm nhưng mỗi khi về nhà lại quấn vợ con. (Ảnh minh họa)

    Chồng tôi bận lắm nhưng mỗi khi về nhà lại quấn vợ con. (Ảnh minh họa)

    Cuộc sống ổn định cũng là lúc vợ chồng tôi có 1 đứa con chung chào đời. Cả hai phải nói rất là hạnh phúc.

    Chồng tôi bận lắm nhưng mỗi khi về nhà lại quấn vợ con. Song khi con gái mới chỉ được 2 tuổi, một lần đi giám sát 1 công trình ở Đà Lạt thì anh gặp tai nạn.

    Vụ tai nạn khiến anh bị suy yếu sức khỏe và thể lực rất nhiều. Đã có lúc tưởng như anh không qua khỏi. Song dần dần anh cũng hồi phục. Tuy nhiên anh phải ngồi xe lăn và mọi sinh hoạt phụ thuộc hết vào người khác.

    Từ ngày chồng nằm liệt, kinh tế gia đình đều do 1 tay tôi gánh vác. Để con dâu đỡ vất vả, mẹ chồng đã đón con gái tôi về chăm nom giúp. Còn tôi để có tiền mưu sinh thuốc thang cho chồng và gửi tiền về nuôi con, tôi phải làm thêm rất nhiều công việc khác nhau.

    Suốt 3 năm nay, không khi nào tôi biết đến một ngày nghỉ, suốt ngày chỉ vùi đầu vào công việc.

    Khi về nhà, lại chỉ biết gọi cho con đang gửi bà ở quê để nghe tiếng con nói lấy đó làm động lực sống. Còn chồng tôi cứ ngơ ngẩn nằm đó, chẳng biết đến những vui buồn của vợ.

    Nhiều lúc mệt mỏi quá, tôi chỉ biết nắm tay chồng khóc và ước anh được khỏe mạnh để có thể san sẻ với tôi mọi điều vui buồn như trước. Nhưng đáp lại, tôi chỉ nhận được ánh mắt vô hồn của anh.

    Hơn 1 năm trước, tôi quyết định chuyển công ty dược mới. Sang đây làm marketing, tôi gặp được người sếp rất tốt.

    Sếp tôi cũng đã ly hôn, là gà trống nuôi con nhỏ. Bởi thế khi biết hoàn cảnh của tôi, sếp như thấy đồng điệu và quan tâm đến tôi nhiều hơn.

    Trong công việc, biết tôi cần tiền nên sếp cũng có nhiều ưu ái để tăng lương cho tôi.

    Vì thế cuộc sống của tôi cũng ít khó khăn hơn và ít phải đi làm thêm nhiều buổi tối như trước. Thậm chí sếp còn thuê tôi đưa đón con đi học về sau giờ làm và cơm nước hộ 2 bố con.

    Từ đó, tôi với sếp thân thiết hơn và dần có tình cảm. Tôi đã biết chải chuốt và ăn mặc diện khi đi làm để được gặp sếp dù biết rung động với người đàn ông khác như vậy là có lỗi với chồng liệt nằm đó.

    Hôm trước sếp tôi còn đề nghị, hay là đến với nhau để cùng nuôi con.

    Thương chồng nên tôi từ chối ngay lời đề nghị này và trốn tránh tình cảm của sếp dành cho.

    Cho đến hôm sinh nhật thì sếp bảo chỉ muốn ở cùng tôi 1 đêm nay.

    Trong phút mềm lòng, tôi gật đầu đồng ý. hôm ấy cả 2 đã có phút giây mà tôi chẳng thể quên được.

    Sau hơn tiếng ở cùng sếp trong khách sạn, chúng tôi vội ra về để tôi còn về nấu cháo cho chồng.

    Vừa về đến nhà, tôi thấy tin nhắn điện thoại cứ báo có tin nhắn đến.

    Mở ra xem thì run run khi thấy tài khoản của mình bỗng nhiên nhảy thêm vài số 0. Sếp ngay sau đó cũng nhắn tin cho tôi rằng sẽ đợi tôi sẵn sàng ở bên anh.

    Số tiền kia cứ lo trang trải cho chồng con để đỡ vất vả.

    Bản thân tôi cũng chỉ muốn lao đến với anh ngay nhưng chồng tôi thì sao, anh đang nằm đó chỉ có tôi là chỗ dựa.

    Cầm điện thoại đọc mà mắt tôi nhòe đi, sếp đối với tôi tốt quá.

    Bản thân tôi cũng chỉ muốn lao đến với anh ngay nhưng chồng tôi thì sao, anh đang nằm đó chỉ có tôi là chỗ dựa.

    Tôi không thể bỏ anh được.

    Sau vài ngày suy nghĩ, tôi đã dứt khoát quyết dừng lại mọi chuyện và toàn tâm toàn ý chăm chồng liệt.

    Nhưng giờ tôi lại hơi lo đêm ấy tôi không có biện pháp phòng vệ nào.

    Tôi chỉ sợ lỡ 1 đêm với sếp rồi lại có bầu thì sao, lúc ấy phải làm sao đây? Đã có chị em nào, chỉ quan hệ 1 lần đã dính bầu chưa?