Danh mục: Chưa phân loại

  • Chồng m::ấ;t 3 năm, tôi quyết định tái giá, ngày cưới, cứ thấy con g;á;i 6t níu áo mẹ không chịu đi cùng, tôi mới phát hiện ra bí mật…

    Chồng m::ấ;t 3 năm, tôi quyết định tái giá, ngày cưới, cứ thấy con g;á;i 6t níu áo mẹ không chịu đi cùng, tôi mới phát hiện ra bí mật…

    Ba năm. Đó là khoảng thời gian tôi để tang chồng và khép chặt trái tim mình.

    Sự ra đi đột ngột của anh Kiên trong một vụ tai nạn giao thông đã để lại cho tôi một khoảng trống mênh mông và bé Bống – cô con gái mới lên 3 tuổi ngơ ngác chưa hiểu chuyện sinh ly tử biệt.

    Tôi có chút nhan sắc, lại giỏi kinh doanh, sở hữu một chuỗi cửa hàng thời trang nên kinh tế rất vững.

    Nhiều người đàn ông vây quanh, nhưng tôi đều lắc đầu.

    Cho đến khi Hùng xuất hiện sau 3 năm ngày anh Kiên mất.

    Anh ta là nhân viên ngân hàng, vẻ ngoài hào hoa, phong nhã và đặc biệt rất kiên nhẫn.

    Hùng không chỉ quan tâm tôi mà còn chiều chuộng bé Bống hết mực.

    Anh sẵn sàng ngồi hàng giờ chơi đồ hàng, tết tóc cho con bé, điều mà nhiều người đàn ông khác chỉ làm qua loa lấy lệ.

    Nhìn cảnh Bống cười khanh khách khi được Hùng công kênh trên vai, tôi mềm lòng.

    Tôi nghĩ, có lẽ ông trời thương mẹ con tôi, bù đắp cho tôi một bờ vai mới.

    Đám cưới được ấn định nhanh chóng sau 6 tháng tìm hiểu.

    Hùng giục cưới sớm với lý do: “Anh muốn danh chính ngôn thuận chăm sóc hai mẹ con, để thiên hạ không đàm tiếu”.

    Mẹ Hùng cũng đon đả, gọi điện giục giã liên tục, bảo thầy bói phán năm nay là năm đẹp, cưới ngay thì tài lộc vào như nước.

    Ngày vu quy. Khách sạn 5 sao lộng lẫy, hoa tươi ngập tràn.

    Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, lòng vừa hồi hộp vừa có chút cảm giác tội lỗi với người chồng quá cố.

    Nhưng nhìn về tương lai, tôi tự nhủ phải hạnh phúc để Kiên dưới suối vàng yên lòng.

    Giờ G sắp điểm. Bên ngoài, MC đã bắt đầu giới thiệu.

    Trong phòng chờ, tôi đang dặm lại chút phấn son thì thấy bé Bống ngồi co ro trong góc phòng, tay ghì chặt con gấu bông cũ nát mà bố Kiên tặng ngày xưa.

    Con bé không chịu thay váy phù dâu, mặt mũi lem nhem nước mắt.

    Tôi vội chạy lại, xót xa: “Bống ơi, sao con lại khóc?

    Ra thay váy đi con, sắp đến giờ mẹ lên sân khấu rồi”.

    Bống lắc đầu quầy quậy, đôi mắt tròn xoe ngập nước nhìn tôi đầy sợ hãi: “Mẹ ơi… con không muốn mẹ lấy chú Hùng.

    Mẹ đừng đi…”. Tôi thở dài, nghĩ con bé sợ mất mẹ nên dỗ dành: “Chú Hùng thương Bống mà.

    Chú sẽ là bố mới của con, sẽ mua nhiều đồ chơi cho con, đưa con đi học lớp 1.

    Con không thích có bố như các bạn à?…”.

    “Không!” – Bống hét lên, giọng lạc đi – “Chú ấy nói dối!

    Chú ấy là người xấu! Mẹ đừng tin chú ấy!”. Tôi sững sờ.

    Bống vốn ngoan ngoãn, chưa bao giờ hỗn hào hay nói dối.

    Tim tôi đập thình thịch, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành.

    Tôi ôm chặt lấy vai con, giọng nghiêm lại: “Bống, nín khóc kể mẹ nghe. Sao con lại nói thế?”.

    Bống nấc lên, ghé sát vào tai tôi thì thầm..

    Bống nấc lên, ghé sát vào tai tôi thì thầm bằng giọng run rẩy: “Hôm qua… chú ấy nói chuyện điện thoại với bà nội mới.

    Chú ấy bảo cưới mẹ xong sẽ bán hết cửa hàng của mẹ để trả nợ cá độ.

    Chú ấy còn bảo… khi nào lấy được tiền sẽ đưa con vào trường nội trú thật xa để không ai làm phiền hai người.

    Mẹ ơi, chú ấy bảo nếu con kể với mẹ, chú ấy sẽ vứt con gấu bông của bố đi và không cho con gặp mẹ nữa…”

    Trời đất quanh tôi như sụp đổ. Đôi bàn tay đang cầm hộp phấn của tôi run bắn, rơi xuống sàn vỡ tan tành.

    Tôi bàng hoàng nhìn con gái, đứa trẻ mới 6 tuổi đầu đang sợ hãi tột độ, hai tay vẫn ôm khư khư kỷ vật duy nhất của người cha quá cố.

    Hóa ra, sự ân cần bấy lâu, những lần tết tóc, những tiếng cười đùa đều là một màn kịch hoàn hảo để thâu tóm gia sản và đẩy đứa con tội nghiệp của tôi ra rìa.

    Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Hùng bước vào, nụ cười lịch lãm thường trực trên môi nhưng giờ đây trong mắt tôi, nó trông thật giả tạo và đáng sợ.

    “Em yêu, đến giờ rồi. Sao Bống vẫn chưa thay đồ thế này?” – Hùng tiến lại định chạm vào vai Bống.

    Con bé hét lên một tiếng thất thanh, nép chặt vào lưng tôi.

    Cái nhìn sợ hãi của con là giọt nước tràn ly. Tôi đứng phắt dậy, che chắn cho con.

    Sự mạnh mẽ của một người mẹ, một người đàn bà lăn lộn thương trường trỗi dậy.

    Tôi rút điện thoại, gọi ngay cho trợ lý thân cận: “Kiểm tra ngay cho tôi các khoản nợ cá nhân của anh Hùng tại ngân hàng và bên ngoài. Ngay lập tức!”

    Sắc mặt Hùng chợt biến đổi, từ ngạc nhiên sang tái nhợt: “Em… em nói gì lạ vậy? Hôm nay là ngày vui mà?”

    Sự Thật Phơi Bày

    Chưa đầy 10 phút sau, những ảnh chụp màn hình về các khoản nợ khổng lồ và những đoạn tin nhắn “chốt kèo” bóng đá của Hùng được gửi đến máy tôi.

    Thậm chí, có cả ảnh anh ta ôm ấp một người phụ nữ khác với lời hứa: “Đợi anh hốt xong mẻ cá lớn này, anh sẽ rước em về”.

    Tôi cười nhạt, nước mắt uất ức trào ra nhưng giọng nói cực kỳ đanh thép:

    “Anh Hùng, cảm ơn anh đã dạy cho tôi một bài học về sự lòng dạ con người.

    Nhưng anh sai rồi, con gái tôi không bao giờ nói dối, và tôi cũng không ngu ngốc đến mức giao cả cuộc đời mẹ con tôi cho một kẻ cờ bạc, lừa đảo.”

    Tôi dắt tay Bống, hiên ngang bước ra giữa sảnh tiệc trước sự ngỡ ngàng của quan khách.

    Thay vì thực hiện nghi thức trao nhẫn, tôi cầm micro, giọng dõng dạc:

    “Xin lỗi mọi người, đám cưới này sẽ không diễn ra.

    Tôi xin tuyên bố hủy hôn. Hôm nay không phải ngày tôi tìm thấy chồng mới, mà là ngày tôi nhận ra con gái mình chính là người duy nhất bảo vệ tôi.

    Mời anh rời khỏi đây ngay lập tức trước khi tôi báo cảnh sát về hành vi đe dọa trẻ em!”

    Hùng và mẹ anh ta đứng chôn chân giữa lễ đường trong sự chỉ trích, xì xào của mọi người.

    Tôi bế xốc Bống lên, hai mẹ con lướt qua họ như những người xa lạ.

    Bước ra khỏi khách sạn, không khí bên ngoài mát rượi.

    Tôi ôm chặt con vào lòng, hít hà mùi tóc quen thuộc của con.

    Suýt chút nữa, tôi đã vì sự yếu lòng mà đẩy con vào cảnh địa ngục.

    “Mẹ xin lỗi Bống. Từ nay, chỉ có hai mẹ con mình thôi. Mẹ sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương con nữa.”

    Bống dụi đầu vào vai tôi, bàn tay nhỏ bé vỗ về: “Con yêu mẹ”.

    Nhìn lên bầu trời trong xanh, tôi thấy lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

    Có lẽ anh Kiên ở trên cao đã mượn lời con gái để cứu rỗi cuộc đời tôi thêm một lần nữa.

    Đám cưới tàn, nhưng một cuộc đời tự do và mạnh mẽ của hai mẹ con tôi chính thức bắt đầu.

  • Đi du lịch nước ngoài, người đàn ông trung niên khiến 3 cô gái mang tha/i cùng lúc, kết quả kiểm tra ADN khiến ông s/ững người

    Đi du lịch nước ngoài, người đàn ông trung niên khiến 3 cô gái mang tha/i cùng lúc, kết quả kiểm tra ADN khiến ông s/ững người

    Ông Tùng, một doanh nhân 52 tuổi thành đạt, quyết định tự thưởng cho mình một chuyến du lịch Thái Lan để thư giãn sau nhiều năm bận rộn.

    Ông đã l/y hô/n, không con cái, tài sản dư dả, và vẫn giữ được vẻ ngoài phong độ, hào hoa.

    Với ví tiền dày và phong cách galant, ông Tùng nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý ở xứ chùa Vàng.

    Ngày đầu tiên ở Bangkok, ông Tùng tham gia một tour chợ nổi Damnoen Saduak.

    Tại đây, ông gặp Naree, một cô gái Thái 27 tuổi, làm hướng dẫn viên du lịch.

    Naree bị cuốn hút bởi sự lịch lãm và những câu chuyện kinh doanh của ông Tùng. Hai người cùng ngồi thuyền, ăn mì thuyền thơm lừng, và cười đùa vui vẻ.

    Cuối ngày, họ hẹn gặp lại ở một quán bar ven sông Chao Phraya, và một buổi tối lãng mạn đã kéo họ lại gần nhau.

    Tiếp theo, ông Tùng đến Pattaya để tận hưởng không khí biển. Tại phố đi bộ Walking Street sôi động, ông gặp Ploy, một cô gái Thái 25 tuổi, làm nhân viên phucvu ở một quán b//ar.

    Ploy bị ấn tượng bởi sự hào phóng của ông Tùng khi ông bo tiền hậu hĩnh và mua tặng cô một chiếc vòng ngọc trai.

    Họ cùng nhau nhảy múa, ngắm pháo hoa trên bãi biển, và cuối cùng, một đêm ở khách sạn ven biển đã để lại dấu ấn khó quên.

    Điểm dừng cuối cùng là Chiang Mai, nơi ông Tùng tham quan các ngôi chùa cổ.

    Trong một lễ hội đèn trời Loy Krathong, ông gặp Kanya, một cô gái Thái 29 tuổi, bán đồ lưu niệm thủ công.

    Kanya mê mẩn sự tự tin và những lời khen ngọt ngào của ông Tùng.

    Hai người cùng thả đèn trời, cầu nguyện dưới ánh trăng, và một buổi tối bên nhau tại một khách sạn nhỏ đã khép lại chuyến đi của ông.

    Sáu tháng sau, khi ông Tùng đang ngồi nhâm nhi cà phê ở Sài Gòn, một tin nhắn từ Naree khiến ông giật mình: “Em có rồi, là con của anh”.

    Ông chưa kịp phản ứng thì Ploy gọi điện: “Em cũng mang bầu, anh phải chịu trách nhiệm!”.

    Ngay sau đó, Kanya nhắn tin: “Em sắp sinh con của anh, anh định thế nào đây?”. Ông Tùng ch/oáng ván/g, tay ru/n ru/n làm rơi cả ly cà phê.

    Ba cô gái, ba thành phố ở Thái Lan, và giờ ông sắp làm cha ở tuổi 52… đọc tiếp ở dưới bình luận 😀😀😀

    Ông Tùng, một doanh nhân 52 tuổi thành đạt, quyết định tự thưởng cho mình một chuyến du lịch Thái Lan để thư giãn sau nhiều năm bận rộn.

    Ông đã ly hôn, không con cái, tài sản dư dả, và vẫn giữ được vẻ ngoài phong độ, hào hoa.

    Với ví tiền dày và phong cách galant, ông Tùng nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý ở xứ chùa Vàng.

    Ngày đầu tiên ở Bangkok, ông Tùng tham gia một tour chợ nổi Damnoen Saduak.

    Tại đây, ông gặp Naree, một cô gái Thái 27 tuổi, làm hướng dẫn viên du lịch. Naree bị cuốn hút bởi sự lịch lãm và những câu chuyện kinh doanh của ông Tùng.

    Hai người cùng ngồi thuyền, ăn mì thuyền thơm lừng, và cười đùa vui vẻ.

    Cuối ngày, họ hẹn gặp lại ở một quán bar ven sông Chao Phraya, và một buổi tối lãng mạn đã kéo họ lại gần nhau.

    Tiếp theo, ông Tùng đến Pattaya để tận hưởng không khí biển.

    Tại phố đi bộ Walking Street sôi động, ông gặp Ploy, một cô gái Thái 25 tuổi, làm nhân viên phục vụ ở một quán bar.

    Ploy bị ấn tượng bởi sự hào phóng của ông Tùng khi ông bo tiền hậu hĩnh và mua tặng cô một chiếc vòng ngọc trai.

    Họ cùng nhau nhảy múa, ngắm pháo hoa trên bãi biển, và cuối cùng, một đêm ở khách sạn ven biển đã để lại dấu ấn khó quên.

    Điểm dừng cuối cùng là Chiang Mai, nơi ông Tùng tham quan các ngôi chùa cổ.

    Trong một lễ hội đèn trời Loy Krathong, ông gặp Kanya, một cô gái Thái 29 tuổi, bán đồ lưu niệm thủ công.

    Kanya mê mẩn sự tự tin và những lời khen ngọt ngào của ông Tùng.

    Hai người cùng thả đèn trời, cầu nguyện dưới ánh trăng, và một buổi tối bên nhau tại một nhà nghỉ nhỏ đã khép lại chuyến đi của ông.

    Sáu tháng sau, khi ông Tùng đang ngồi nhâm nhi cà phê ở Sài Gòn, một tin nhắn từ Naree khiến ông giật mình: “Em có thai, là con của anh”.

    Ông chưa kịp phản ứng thì Ploy gọi điện: “Em cũng mang thai, anh phải chịu trách nhiệm!”. Ngay sau đó, Kanya nhắn tin: “Em sắp sinh con của anh, anh định thế nào đây?”.

    Ông Tùng choáng váng, tay run run làm rơi cả ly cà phê. Ba cô gái, ba thành phố ở Thái Lan, và giờ ông sắp làm cha ở tuổi 52.

    Cả ba cô gái quyết định bay đến Việt Nam để gặp ông Tùng. Họ xuất hiện cùng lúc trước cửa nhà ông ở quận 7, mỗi người một vẻ, nhưng đều có điểm chung: cái bụng bầu vượt mặt.

    Naree nghiêm nghị: “Anh hứa sẽ quay lại mà!”. Ploy khóc lóc: “Em nghỉ việc vì đứa bé rồi!”. Kanya thì điềm tĩnh hơn: “Em chỉ muốn con em có cha”.

    Ông Tùng hoảng loạn, lắp bắp: “Tôi… tôi sẽ chịu trách nhiệm, nhưng mà… làm sao bây giờ?”.

    Sau một tuần tranh cãi, ông Tùng quyết định làm xét nghiệm ADN để xác nhận.

    Kết quả khiến tất cả sững sờ: chỉ có con của Kanya là con ông, còn hai đứa trẻ kia không phải.

    Hóa ra, Naree và Ploy cũng qua lại với người khác trong thời gian đó, nhưng họ nhắm đến ông Tùng vì nghĩ ông giàu có.

    Ông Tùng thở phào, nhưng cũng không khỏi áy náy với Kanya.

    Ông quyết định chu cấp cho cô và đứa bé, đồng thời hỗ trợ Kanya mở một cửa hàng nhỏ ở Chiang Mai để cô có cuộc sống ổn định.

    Cái kết của ông Tùng là một bài học nhớ đời.

    Ông nhận ra rằng sự hào hoa không kiểm soát đã suýt đẩy ông vào rắc rối lớn.

    Từ đó, ông sống kín đáo hơn, tập trung vào việc làm từ thiện, và thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm Kanya cùng đứa con – cậu bé mà ông đặt tên là “Chiang”, như một kỷ niệm về chuyến đi định mệnh ở Thái Lan.

  • CҺấп Độпg: Nam Bác Sỹ Xȃm Hạι 100 Cȏ Gáι Đếп Có TҺaι

    CҺấп Độпg: Nam Bác Sỹ Xȃm Hạι 100 Cȏ Gáι Đếп Có TҺaι

    CҺấп Độпg: Nam Bác Sỹ Xȃm Hạι 100 Cȏ Gáι Đếп Có TҺaι

    Trời mùa đông Hà Nội lạnh đến cắt da, sương mù giăng kín những con ngõ nhỏ.

    Trong căn phòng bệnh viện ngập mùi thuốc sát trùng, ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt hắt xuống một khuôn mặt tái mét.

    Cô gái trẻ nằm đó, đôi mắt mở to tràn đầy hoảng loạn, hơi thở dồn dập, nước mắt trào ra khó kiểm soát.

    Toàn thân cô run lên, bàn tay bấu chặt tấm ga trắng như muốn xé toạc nó.

    “Cháu… cháu đang ở đâu đây?” – giọng cô khàn đặc, lạc hẳn đi.

    Y tá trực ca đêm hốt hoảng chạy lại, nhưng vừa chạm nhẹ vào tay bệnh nhân, cô gái giật nảy mình, co rúm người như bị bỏng.

    Trên cổ và vai cô, những vết bầm tím còn hằn rõ. Váy áo lộn xộn, vài chiếc cúc bung toang.

    Tất cả nói lên rằng cô vừa trải qua một điều kinh khủng – thứ mà đầu óc cô chưa kịp gom lại thành ký ức hoàn chỉnh, nhưng cơ thể thì nhớ rõ từng khoảnh khắc.

    Khi được trấn an, cô gái nức nở: “Cháu… đến khám bệnh thôi… bác sĩ bảo cần làm xét nghiệm… rồi cháu… không nhớ gì nữa… chỉ nhớ có mùi thuốc rất nồng… rồi tối sầm…”

    Cái tên “bác sĩ” vừa thoát ra khỏi miệng cô khiến y tá khựng lại.

    Chị đã nghe vài câu chuyện tương tự từ những bệnh nhân nữ khác, nhưng tất cả đều rụt rè, không dám tố cáo.

    Tin báo nhanh chóng được gửi tới đội điều tra đặc nhiệm.

    Đại úy Lâm – người từng phá nhiều vụ án nhạy cảm – trực tiếp nhận hồ sơ.

    Ngay trong đêm, anh có mặt tại bệnh viện.

    Gương mặt cô gái vẫn tái xanh, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự quyết tâm khi Lâm hỏi:

    “Em có nhận ra người đó không?”

    “Dạ… là bác sĩ H. ở phòng khám tư… ông ta rất nổi tiếng… ai cũng tin tưởng.”

    Cái tên ấy khiến Lâm cau mày. H. là một bác sĩ sản khoa có tiếng ở Hà Nội, phòng khám lúc nào cũng đông kín người, đặc biệt là phụ nữ trẻ. Thành tích nghề nghiệp của ông ta gần như hoàn hảo, hồ sơ sạch bóng.

    Nhưng giờ, một vết nứt đã xuất hiện.

    Đội điều tra bắt đầu thu thập lời khai từ những nạn nhân tiềm năng.

    Ban đầu, ai cũng chối, sợ điều tiếng, sợ gia đình biết.

    Nhưng khi biết đã có người đứng ra tố cáo, ba cô gái khác run rẩy nhận lời hợp tác.

    Điểm chung là tất cả đều đến khám phụ khoa, bị bác sĩ cho uống hoặc ngửi một loại thuốc “giúp giảm đau”, sau đó mất ý thức. Khi tỉnh lại, cơ thể đầy dấu vết bị xâm hại.

    Một kế hoạch mật được triển khai: cài camera ngụy trang bên trong phòng khám, sử dụng một nữ trinh sát giả làm bệnh nhân.

    Cô bước vào với bộ dạng mệt mỏi, than phiền về những triệu chứng nhẹ để xem phản ứng của bác sĩ H.

    Quả nhiên, ông ta tỏ ra ân cần quá mức, khóa trái cửa, chuẩn bị một lọ dung dịch lạ, rồi tìm cách tiếp cận.

    Nhưng trước khi ông ta kịp tiến xa, lực lượng ập vào, bắt quả tang.

    Khám xét phòng khám, công an tìm thấy hàng chục lọ thuốc gây mê, nhiều clip quay lén trong ổ cứng máy tính và điện thoại của H., ghi lại cảnh ông ta xâm hại hàng loạt phụ nữ – từ học sinh, sinh viên đến nhân viên văn phòng.

    Nạn nhân có người thậm chí đã mang thai, mà không biết cha đứa bé là ai cho đến khi điều tra hé lộ.

    Ngày H. bị áp giải ra tòa, hàng chục nạn nhân có mặt.

    Có người lặng lẽ cúi đầu, có người bật khóc nức nở khi đối diện kẻ từng hủy hoại đời mình.

    Một cô gái trẻ nhất – mới 17 tuổi – run rẩy cất lời: “Tôi từng tin ông như tin cha mình.

    Nhưng ông đã biến tôi thành người khác, một người tôi không còn nhận ra.”

    Phiên tòa kết thúc với bản án tù chung thân.

    Nhưng bản án dành cho những trái tim bị tổn thương thì không bao giờ có hồi kết.

    Nhiều nạn nhân vẫn đang điều trị tâm lý, nhiều người không dám bước vào một phòng khám nào nữa.

    Hà Nội vào đông, trời se sắt. Đại úy Lâm đứng bên ngoài tòa, nhìn từng cánh hoa sữa rơi xuống vỉa hè.

    Anh biết vụ án này khép lại, nhưng những ký ức đau đớn sẽ còn ám ảnh rất lâu.

    Và anh cũng biết, công việc của mình chưa bao giờ dừng lại – bởi đâu đó, những kẻ khoác áo trắng nhưng trái tim đen tối vẫn đang rình rập những con người yếu đuối nhất.

  • Đêm t;ân hô;n vừa tắt đèn, tôi còn chưa kịp thở sau cơn mệt rã rời thì mẹ chồng đã xông vào phòng, lật chăn và gào lên: Ga giường không có vết đỏ là sao?

    Đêm t;ân hô;n vừa tắt đèn, tôi còn chưa kịp thở sau cơn mệt rã rời thì mẹ chồng đã xông vào phòng, lật chăn và gào lên: Ga giường không có vết đỏ là sao?

     

    Tôi – Lan – vẫn còn nằm trong vòng tay Hùng, hơi thở anh còn đọng trên cổ tôi, nóng, gấp gáp, xen lẫn chút ngượng ngùng của một người đàn ông vừa lần đầu trở thành chồng hợp pháp của ai đó.

    Đèn phòng tắt, chỉ còn ánh sáng vàng nhạt ngoài hành lang lọt qua khe cửa.

    Và đúng lúc tôi tưởng như có thể thở phào, cảm nhận được sự ấm áp của cuộc đời mới… thì rầm! – cửa phòng bật mở.

    Tôi giật mình ngồi dậy, kéo chăn che lấy thân. Hùng chẳng kịp phản ứng, chỉ ú ớ:

    – Mẹ! Mẹ làm gì vậy?

    Bà Hảo, mẹ chồng tôi, đứng đó với khuôn mặt đầy nghiêm trọng, như vừa bắt được tang vật của một tội tày trời.

    Bà chĩa thẳng ánh mắt sắc lẹm vào chiếc ga giường trắng muốt vẫn còn lộn xộn.

    – Nó đâu? – Bà quát. – Cái dấu đỏ đâu?

    Tôi há hốc miệng. Cơ thể vừa đau vừa mệt. Cổ họng nghẹn lại.

    – Mẹ… mẹ vào phòng con dâu như vậy… không được đâu ạ… – tôi run run nói.

    – Không được cái gì! – bà gào lên. – Cái này là chuyện cả họ quan tâm.

    Con dâu nhà này phải trong sạch. Cả tông cả họ đang chờ kết quả. Cô giải thích đi, tại sao ga giường không có giọt máu nào?

    Tôi chết lặng.
    Hùng cũng chết lặng.

    Tôi nhìn anh, mong anh nói gì đó. Nhưng Hùng chỉ ấp úng:

    – Mẹ… chuyện này… bây giờ còn ai nghĩ như vậy nữa…

    – Tao nghĩ! Họ hàng nhà tao nghĩ! – bà đập tay vào tủ quần áo đến mức cửa rung lên.

    – Nhà này chỉ có một thằng con trai. Tao không để ai cắm sừng nó từ trước khi cưới!

    Tôi siết chặt mép chăn, nước mắt ứa ra ngay lập tức.

    Cảm giác nhục nhã len từ sống lưng lên tới đỉnh đầu.


    Hai năm trước, tôi bị tai nạn xe máy, ngã vào cạnh bàn nhôm ở sạp hàng trước cổng chợ.

    Mảnh kim loại sượt vào người gây rách sâu, bác sĩ phải khâu gần hai chục mũi và nói tôi có thể bị ảnh hưởng đến màng trinh.

    Tôi chưa từng quan hệ trước đây, nhưng tai nạn ấy đã khiến tôi không thể nào chảy máu – dù trong đầu mẹ chồng tôi, chuyện đó lại là thước đo phẩm hạnh duy nhất của một người con gái.

    Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ, cái quá khứ đau đớn đó lại trở thành lý do để tôi bị xúc phạm ngay trong đêm tân hôn của mình.


    – Con… con thật sự là một người trong sạch. – tôi cố nói, giọng nghẹn lại.

    – Con bị tai nạn lúc 22 tuổi… bác sĩ có nói…

    – Tai nạn? – bà cười khẩy. – Đấy là cái cớ của đám không ra gì! Cô tưởng tôi ngốc lắm à?

    Hùng lúc này mới sực tỉnh, anh bật dậy:

    – Mẹ đừng nói vợ con như vậy!

    – Vợ cái gì? – bà chỉ thẳng vào mặt tôi. – Nếu nó trong sạch thì phải có chứng cứ! Bao đời nay đều vậy!

    Tôi quay mặt đi, nước mắt thi nhau rơi xuống.

    Bỗng bà Hảo lao tới, giật phăng tấm chăn tôi đang ôm, khiến tôi hét lên, còn Hùng hoảng hốt kéo lại:

    – Mẹ làm gì vậy?!

    – Tao xem xem có đúng là nó không sạch sẽ không!

    – Mẹ điên rồi à?! – lần đầu tiên Hùng quát lớn.

    Căn phòng nhỏ như nghẹt thở. Tim tôi đập loạn.

    Tôi run lên, vừa vì sợ, vừa vì tủi nhục, vừa vì không tin đây là gia đình mình định chung sống cả đời.


    Sau màn ồn ào, Hùng đưa mẹ ra khỏi phòng. Nhưng trước khi đi khỏi, bà còn quăng lại một câu:

    – Sáng mai mời họ nhà gái đến đây giải thích! Còn không, tao cho hủy hôn ngay lập tức!

    Cánh cửa đóng sập trước mặt.

    Tôi bật khóc như đứa trẻ. Hùng chạy lại ôm tôi nhưng tôi đẩy anh ra:

    – Sao anh không bảo vệ em từ đầu? Sao anh để mẹ làm nhục em như vậy?

    – Anh xin lỗi… anh bị bất ngờ quá… mẹ anh tính vậy từ xưa rồi…

    – Từ xưa? – tôi cười trong nước mắt. – Từ xưa nên có quyền xúc phạm phụ nữ sao?

    Hùng cúi đầu, không thể nói thêm gì.


    Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi ngồi co ro ở góc giường đến trời sáng.

    Mặc váy cưới đẹp đẽ hôm qua mà sáng nay tôi thấy mình chẳng khác gì món đồ bị đem ra soi mói, kiểm chứng.

    Tôi đã nghĩ: Nếu gia đình này như vậy, tôi có nên tiếp tục?

    Nhưng rồi nghĩ đến Hùng – người đã yêu tôi bằng sự dịu dàng nhiều năm – tôi lại lưỡng lự.


    Sáng hôm đó, mẹ tôi đến. Gương mặt bai bải của mẹ chồng khiến mẹ tôi không giấu nổi sự bức xúc.

    – Ý bà là con gái tôi phải “chảy máu” thì mới được coi là người tử tế sao? – mẹ tôi nói, giọng run nhưng cứng rắn.

    – Đúng! – bà Hảo đáp không do dự.

    – Nhà tôi không chấp nhận loại con dâu không rõ ràng!

    Mẹ tôi bật cười, nhưng là kiểu cười đắng chát.

    – Hóa ra chuyện danh dự của con gái tôi lại bị đem ra cân đo như một miếng thịt ngoài chợ.

    – Bà nói gì đấy? – mẹ chồng tôi đanh mặt.

    – Tôi nói đúng sự thật. Bà nghĩ vết rách bé tí bằng da mỏng đó quyết định phẩm giá của một con người à?

    Bà có biết tai nạn của con gái tôi không?

    Bà có biết nó đã khóc hàng tháng vì sợ không ai tin nó trong sạch không?

    Và giờ điều đó đã trở thành sự thật.

    Tôi ngồi đó, nước mắt rơi không ngừng.

    Hùng lúc này mới lên tiếng:

    – Con tin Lan. Con biết Lan không làm gì sai cả.

    – Mày tin nhưng tao không tin! – mẹ anh hét.

    Tôi nhìn Hùng. Đôi mắt anh nói rằng anh đang cố gắng, nhưng sự yếu đuối của anh khiến tôi thấy mình cô đơn khủng khiếp.


    Cuối cùng, mẹ tôi đứng dậy.

    – Thôi, tôi đưa con gái tôi về.

    Nhà có ba đời làm dâu, tôi chưa thấy cảnh nào làm nhục phụ nữ trắng trợn như vậy.

    – Bà dám mang nó về là tự tay phá hủy hôn nhân của con bé đấy! – mẹ chồng tôi quát theo.

    – Nếu cuộc hôn nhân này được xây bằng giọt máu trên ga giường, thì có giữ cũng chẳng hạnh phúc đâu.

    Tôi nghẹn lại.

    Hùng níu tay tôi:

    – Lan… đừng về… anh xin em… để anh nói chuyện lại với mẹ…

    Tôi nhìn anh rất lâu. Rất, rất lâu.

    – Nếu anh thật sự yêu em… – tôi nói. – Anh phải để em được tôn trọng.

    Chứ không phải van xin sự công nhận từ một chiếc ga giường.

    Rồi tôi rút tay khỏi anh.


    Những ngày sau, Hùng về nhà mẹ đẻ – nhưng mẹ anh khóa cửa, không cho anh vào.

    Gia đình anh họp họ hàng để “làm rõ chuyện”.

    Tôi trở về nhà mình, cả tuần liền không ăn ngủ được, không muốn ra ngoài, xấu hổ với chính cuộc đời mình – dù tôi chẳng làm gì sai.

    Hùng gọi điện liên tục, xin lỗi, khóc, cầu xin tôi quay lại.

    Anh bảo sẽ đứng về phía tôi.

    Nhưng trong những cuộc gọi đó… điều tôi nghe nhiều nhất là:

    “Mẹ anh khó lắm, em thông cảm…”
    “Từ từ rồi mẹ anh sẽ hiểu…”
    “Đừng làm lớn chuyện lên…”

    Tôi chợt nhận ra:
    Tôi không cần một người đàn ông để tôi phải xin quyền được tôn trọng.


    Một tháng sau, Hùng tự chuyển khỏi nhà mẹ, thuê trọ và quay lại tìm tôi.

    Anh quỳ xuống trước cửa nhà tôi, giữa trời mưa tầm tã.

    – Anh xin lỗi! Anh ngu ngốc! Anh sẽ không để ai làm tổn thương em nữa!

    Anh sẽ cưới em lần nữa, theo cách em muốn. Không ai được xâm phạm em nữa. Anh hứa!

    Tôi nhìn người đàn ông đang run vì lạnh trong cơn mưa.

    Trong lòng tôi giằng xé dữ dội. Tôi đã từng yêu anh. Rất nhiều.

    Nhưng tình yêu không đủ nếu người đàn ông ấy không dám đứng lên bảo vệ tôi đúng lúc nhất.

    Tôi hỏi anh một câu:

    – Anh có dám đứng trước mẹ anh, nói rằng cái “giọt máu” đó không có nghĩa lý gì không?

    Hùng im lặng rất lâu.
    Rất. Lâu.

    Rồi anh trả lời:

    – Anh… sẽ cố thuyết phục mẹ dần dần…

    Và chính khoảnh khắc đó… tôi biết cuộc đời này tôi không thể làm lại sai lầm thêm lần nữa.


    Tối hôm đó, tôi viết một lá thư chia tay.

    Tôi nói tôi từng yêu anh, từng muốn một gia đình với anh, nhưng tôi không chấp nhận sống với một người mẹ chồng kiểm soát như vậy, và càng không thể sống với một người chồng không đủ bản lĩnh để bảo vệ vợ.

    Tôi để lá thư vào tay anh rồi bước vào nhà.

    Hùng gọi tôi, gào tên tôi trong mưa.

    Nhưng tôi không quay lại.

    Đó là đêm cuối cùng tôi khóc vì anh.


    Hai năm sau, tôi đã là quản lý của một cửa hàng thiết kế nội thất.

    Cuộc sống ổn định, tinh thần nhẹ nhõm.

    Tôi mạnh mẽ hơn, tự tin hơn và không còn tự trách mình vì chuyện quá khứ.

    Một lần đang chọn gỗ với khách, tôi bắt gặp Hùng đứng ở cửa.

    Anh trông già hơn nhiều, gầy đi, đôi mắt buồn.

    – Lan… – anh khẽ nói. – Anh chỉ muốn nói lời xin lỗi… thật sự.

    Tôi mỉm cười nhẹ.

    – Chuyện đã qua rồi anh. Em không trách nữa.

    – Em… ổn chứ?

    – Ổn. Rất ổn.

    Hùng cúi mặt. Một lúc lâu sau anh nói:

    – Anh cưới rồi. Là mẹ anh sắp xếp.

    Tôi gật đầu. Không đau. Không tiếc. Chỉ thấy nhẹ như gió.

    – Chúc mừng anh.

    Anh nhìn tôi thật lâu rồi nói:

    – Anh chỉ muốn nói… giá như đêm hôm đó anh đủ dũng cảm…

    Tôi cắt lời anh:

    – Giá như chúng ta đều hiểu… trinh tiết không bao giờ là thước đo của một con người.

    Hùng cúi đầu.
    Còn tôi bước đi, tự do và kiêu hãnh.

    Đêm tân hôn năm ấy đã khiến tôi đau khổ, nhưng cũng chính nó giúp tôi hiểu rằng:

    Sự tôn trọng quan trọng gấp vạn lần bất kỳ cuộc hôn nhân nào.

    Và tôi biết…

    Mình đã chọn đúng.

  • Bà Lự, ông Tự và nhiều người khác thường ghé thăm, mỗi lần đều như được sống lại một phần đời đã lùi vào bóng tối.

    Bà Lự, ông Tự và nhiều người khác thường ghé thăm, mỗi lần đều như được sống lại một phần đời đã lùi vào bóng tối.

     

    Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng.

    Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa.

    Mấy đời trụ trì đều hiền lành, sống thanh bạch.

    Năm nay, chùa được Ủy ban xã hỗ trợ nâng cấp lại sân và dãy hành lang sau.

    Sư thầy trụ trì – thầy Trí Hòa – dù tuổi đã gần bảy mươi vẫn tự tay cặm cụi dọn dẹp cùng các chú tiểu.

    Buổi sáng hôm ấy, trời vừa hết mưa đêm trước, đất còn ướt nhưng không khí mát lành.

    Thầy Hòa đứng trước khoảng sân gạch cũ, nhìn từng viên gạch đã sứt mẻ theo thời gian.

    — Chỗ này xuống cấp quá rồi, lát gạch mới cho an toàn. – thầy bảo.

    Mấy chú tiểu hí hửng lấy cuốc xẻng, bắt đầu gỡ từng viên gạch lên.

    Nhưng chỉ lát sau, chú tiểu Minh – cậu bé mười ba tuổi lanh lẹ nhất – chợt gọi to:

    — Thầy ơi! Dưới lớp gạch cũ còn có gạch nữa nè! Nhìn lạ lắm!

    Thầy Hòa đến xem.

    Quả thật, phía dưới lớp gạch lát thông thường là hàng gạch màu nâu đỏ, xếp ngay ngắn, loại gạch nung kiểu cổ mà thầy chỉ thấy trong các công trình từ rất xa xưa.

    Bàn tay run run, thầy cạo nhẹ một ít bùn phủ lên.

    Gạch cứng, chắc, đường mép sắc cạnh.

    — Các con đừng đào sâu thêm. Để thầy xem kỹ đã.

    Nhưng đất như có linh khí, như tự hé lộ điều mình muốn.

    Chỉ một mạch gió thổi qua, một góc gạch sụp vào để lộ hố nhỏ, bên dưới là… một đường hầm.


    Tin phát hiện ở chùa lan khắp làng trong buổi sáng.

    Người già kéo nhau đến, người trẻ thì tò mò đứng ngoài cổng.

    Ai cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn miệng hầm tối om.

    Mấy chú tiểu muốn xuống ngay nhưng thầy Hòa ngăn lại.

    — Chuyện này không thể vội. Đây là nơi thuộc về quá khứ. Phải vào với tâm bình tĩnh.

    Tối đó, thầy Hòa về tịnh xá tìm cuốn sổ ghi chép của cố trụ trì trước – thầy Trí Giác.

    Cả chùa chỉ còn lại vài dòng chữ đã phai:

    “Sân chùa gò cao. Dưới lòng đất có điều xưa cũ.

    Nếu duyên đến, xin hãy mở bằng tấm lòng an hòa.”

    Thầy Hòa trầm ngâm hồi lâu.

    Ông cảm giác nơi đó không phải chỗ nguy hiểm.

    Nó giống như một cái “tạng thất” – một gian chôn giữ những điều cần được bảo tồn.

    Sáng hôm sau, thầy quyết định cùng mấy chú tiểu xuống hầm, mang theo đèn dầu nhỏ.

    Đường dốc đi xuống hẹp nhưng chắc chắn. Tường hầm được xây bằng gạch cổ, bề mặt đã rêu phong. Đi khoảng mười mét thì thấy căn phòng nhỏ, tầm ba mét vuông.

    Giữa phòng là kệ gỗ thấp, phía trên phủ tấm vải nâu mỏng, bụi bám thành lớp.

    Thầy Hòa nhẹ nhàng mở tấm vải.

    Bên dưới là một chồng tranh vẽ trên giấy dó.

    Dù đã ngả màu thời gian nhưng vẫn rõ nét.

    Bức thứ nhất: cảnh cánh đồng lúa làng Vân Trung cách đây mấy chục năm, có dáng một người đàn bà ngồi giữa ruộng, mặt giấu dưới nón lá.

    Bức thứ hai: cảnh chợ quê xưa, đông người nhưng lại có một góc nhỏ vẽ một người đàn ông mắt buồn đang bán thuốc nam.

    Bức thứ ba: bến nước có cô gái gánh nước, bóng soi xuống nước như hai người chẳng gặp được nhau.

    Mỗi bức tranh đều tinh tế, có hồn, lại mang một nỗi buồn bảng lảng khó tả.

    Ở mép cuối kệ, có một cuốn sổ bọc vải.

    Thầy mở ra.

    Dòng đầu tiên viết:

    “Những câu chuyện không thể nói bằng lời, xin gửi vào tranh. Ai hữu duyên thì đọc.”
    — Ký tên: Thanh Liêm, năm 1947.

    Tên ấy khiến thầy Hòa giật mình.

    Ông Liêm – nghệ nhân hội họa duy nhất của làng thời Pháp thuộc – đã mất tích trong chiến tranh.

    Ông không vợ con, chỉ để lại căn nhà cũ và vài bức tranh thất lạc.

    Ai cũng nghĩ ông đã bỏ xứ.

    Không ngờ… ông lại gửi gắm tác phẩm trong chùa.

    Thầy Hòa nhìn những bức tranh, thấy tim mình dậy lên chút gì đó như thương xót một kiếp người.

    — Minh, con mang lên từng bức, nhẹ thôi.
    — Dạ thầy.

    Vừa mang bức tranh thứ tư lên, chú Minh chợt reo:

    — Thầy ơi! Bức này… giống nhà bà Lự đầu làng lắm!

    Thầy nhìn kỹ. Bức tranh vẽ ngôi nhà ba gian quen thuộc, có cái giếng cổ, có người đàn bà trẻ bế đứa bé, đứng trước sân nhìn về phía đường cái.

    Một mảnh giấy kẹp phía sau tranh ghi:

    “Gửi người phụ nữ đã mất con mà vẫn sống kiên cường.

    Tôi chỉ kịp vẽ nụ cười của chị một lần, ở phiên chợ hôm ấy.”


    Tin lan đến tai bà Lự rất nhanh. Buổi chiều, bà chống gậy vào chùa.

    Bà đã gần tám mươi, mắt mờ nhưng nghe chuyện tranh có liên quan đến mình thì vẫn đi.

    Khi nhìn bức tranh, bàn tay bà run lên.

    Bà ngồi xuống, nước mắt rơi trên đôi gò má nhăn nheo:

    — Mấy chục năm rồi… tôi tưởng mình đã quên khuôn mặt hồi trẻ.

    Thầy Hòa ngồi bên.

    — Bà biết người họa sĩ chứ?

    — Có chứ thầy. Ông Thanh Liêm… – bà khẽ thở dài. – Hồi ấy tôi vừa mất đứa con đầu lòng vì bệnh.

    Khó khăn lắm. Tôi ra chợ bán chuối kiếm chút đồng.

    Ông ấy đứng từ xa nhìn tôi, rồi tới tặng tôi miếng bánh đúc.

    Ông bảo tôi cười cho ông vẽ. Tôi cười mà lòng nặng trĩu…

    Bà đưa tay chạm bức tranh.

    — Không ngờ ông ấy giữ lại… còn cất dưới chùa.

    Một câu nói còn chưa hết, chú Minh chạy đến:

    — Thầy ơi, còn bức này nữa nè!

    Bức tranh thứ năm: thầy đồ trẻ đứng bên bảng đen trong lớp học tranh tre nhỏ, trước mặt là lũ trẻ đang cười vui.

    Gương mặt thầy đồ giống y như ông Tự – cụ già nay hơn chín mươi đang sống cuối xóm.

    — Không thể nào… – bà Lự lẩm bẩm.

    – Ông Liêm vẽ cả ông Tự nữa à?

    Thầy Hòa lật mặt sau bức tranh:

    “Cho người thầy yêu nghề nhất làng. Nhờ ông mà trẻ con được đọc được viết.”

    Tin đến tai ông Tự. Chiều hôm đó, người nhà đỡ ông lên chùa.

    Ông nhìn tranh, đôi mắt già đục chợt sáng bừng:

    — Tôi nhớ hôm đó. Tôi mới dạy xong lớp buổi chiều.

    Ông Liêm đứng ngoài cửa sổ cười, nói tôi có ‘ánh mắt của người gieo chữ’.

    Ai ngờ… ông lại vẽ thật.

    Rồi ông Tự ngồi yên rất lâu. Hình như ông đang sống lại cả một đoạn đời cũ.


    Ngày hôm sau, chùa đông hơn cả ngày lễ.

    Người làng đến xem tranh, mỗi người lại thấy có bức nào đó quen thuộc.

    Có người tìm thấy bóng bạn cũ, có người thấy dáng mẹ mình bán bánh rán bên chợ.

    Có người nhìn thấy góc nhà xưa nay đã mất.

    Dường như mỗi bức tranh đều kể một câu chuyện.

    Không phải chuyện lớn lao, mà là những khoảnh khắc đời thường – nhưng dưới nét vẽ của Thanh Liêm, chúng trở nên lung linh, đầy cảm xúc.

    Buổi trưa, thầy Hòa ngồi trong gian nhà tổ, đọc cuốn sổ của họa sĩ Liêm.

    Từng trang là tâm sự của một người cô đơn giữa thời loạn:

    “Tôi vẽ không phải để nổi tiếng. Tôi vẽ để không quên những điều đẹp của quê mình.

    Nếu mai này tôi không về nữa, mong ai đó giữ giùm.”

    “Tôi thấy bà Lự khóc khi bán chuối. Tôi vẽ để giữ nụ cười hiếm hoi ấy.”

    “Tôi thấy thầy Tự dạy học miễn phí cho lũ nhỏ. Tôi vẽ để người đời biết ơn ông.”

    Trang cuối cùng là nét chữ run:

    “Nếu ai tìm thấy, xin hãy trao tranh về đúng tay người trong đó.

    Đó là lời cuối của tôi.”

    Thầy Hòa hít một hơi dài. Ông hiểu: hầm tranh không chỉ là kho lưu giữ nghệ thuật, mà còn là nơi gửi gắm một tấm lòng.

    Nhưng chưa kịp khép sổ, chú Minh chạy vào:

    — Thầy ơi… còn một bức nữa… bức cuối cùng.

    Nhưng… con thấy lạ lắm.


    Bức tranh thứ mười hai – bức cuối cùng – được bọc kỹ bằng hai lớp vải.

    Khi mở ra, mọi người không khỏi sửng sốt.

    Trên tranh là cảnh chùa Vân Trung, nhưng không hề giống hiện tại.

    Sân gạch rộng hơn, có cây đại tỏa bóng lớn, và ở bậc thềm là… một chú tiểu đang quét sân.

    Điều kỳ lạ là gương mặt chú tiểu ấy…

    giống hệt chú Minh.

    Cả thầy Hòa và dân làng đều sững sờ.

    — Giống… giống con thật thầy ơi! – chú Minh lắp bắp.

    Người dân bàn tán xôn xao.

    Sao họa sĩ Liêm – mất tích trước khi Minh sinh ra mấy chục năm – lại vẽ một đứa bé giống y đúc?

    hầy Hòa nhẹ đặt bức tranh xuống, cố giữ bình tĩnh.

    Ở mặt sau, có dòng chữ:

    “Cậu bé giữ chùa. Tôi thấy cậu đứng dưới gốc đại, nhưng khi nhìn kỹ… cậu biến mất như làn khói.

    Không biết là người hay giấc mộng.

    Chỉ biết nét mặt ấy hiền lành, có duyên với nơi này.”

    Thầy Hòa nhìn chú Minh.

    Cậu bé mồ côi, được thầy nhận về chùa khi mới tám tuổi.

    Minh ngoan, siêng năng, nhưng chưa bao giờ nói về gia đình.

    — Minh, con… có chuyện gì chưa kể với thầy không?

    Cậu bé bối rối, cúi mặt.

    — Con… con cũng không biết cha mẹ con là ai.

    Con chỉ nhớ… hồi nhỏ con hay mơ thấy chùa này.

    Trong mơ, con quét lá dưới cây đại, y hệt bức tranh.

    Con tưởng là mơ thôi…

    Bà Lự nghe vậy, bất giác run người:

    — Có khi… có khi ông Liêm không chỉ vẽ người thật.

    Ông còn vẽ những điều… ông thấy bằng tâm.

    Một ông lão khác gật đầu:

    — Ông Liêm có tiếng linh tính lắm. Cả làng biết.

    Không khí chùa lặng đi. Có một cảm giác như bức tranh đang thì thầm điều gì đó.

    Thầy Hòa đặt tay lên vai Minh:

    — Con không cần biết vì sao bức tranh giống con. Có lẽ đó là duyên.

    Chùa này là nhà con. Con sinh ra là để giữ gìn nó.

    Chú Minh rưng rưng nước mắt:

    — Dạ thầy. Con sẽ cố.


    Đến chiều, người ta phát hiện thêm một chi tiết: phía góc bức tranh có phong cảnh một vùng ruộng và con đường đất nhỏ. Bên cạnh là… cây đa cổ thụ.

    Ông Tự nhìn kỹ rồi nói:

    — Cây đa đó xưa đứng ở đầu xóm Đông. Nay chặt rồi.

    Sau nó có cái giếng cổ… nơi người ta từng hay bỏ con sơ sinh.

    Dân làng rùng mình. Một cảm giác lành lạnh chạy qua sống lưng nhiều người.

    Thầy Hòa trầm giọng:

    — Có khi… Minh được ai đó bỏ ở đó. Và ông Liêm thấy cảnh ấy… nhưng không thể giúp được, nên vẽ lại.

    Bà Lự lau nước mắt:

    — Trời đất ơi… vậy là ông Liêm cứu được ký ức của đứa nhỏ… để nó biết mình có nơi để trở về.

    Chú Minh ôm lấy thầy Hòa, không nói nên lời.


    Chiều muộn, người dân về hết, chỉ còn tiếng chuông gió lắc nhẹ bên hiên.

    Thầy Hòa treo các bức tranh lên gian nhà sau, đúng theo lời dặn của họa sĩ Liêm: trao lại cho người trong tranh, hoặc cất giữ trong chùa nếu không ai nhận.

    Bức tranh cuối, thầy giữ lại trong phòng riêng.

    Có người hỏi thầy:

    — Sao thầy không treo lên cho mọi người xem?

    Thầy chỉ mỉm cười:

    — Có những bức tranh dành cho mắt người đời, nhưng có những bức… chỉ để soi sáng một kiếp người.

    Rồi thầy quay sang Minh:

    — Con biết không? Không phải ai cũng được vẽ khi chưa ra đời.

    Chắc ông Liêm gửi lại con một lời nhắc: con sinh ra là để mang yên bình cho chùa này.

    Minh cúi đầu:

    — Con hứa sẽ không phụ lòng thầy… và cả ông họa sĩ.


    Từ đó, con đường gạch dẫn xuống hầm nhỏ được giữ nguyên.

    Mỗi khi trong làng có người muốn tìm lại chút nhớ nhung của người xưa, họ lại vào chùa xem tranh.

    Bà Lự, ông Tự và nhiều người khác thường ghé thăm, mỗi lần đều như được sống lại một phần đời đã lùi vào bóng tối.

    Còn Minh thì lớn lên, hiền lành, chăm chỉ, giống hệt hình dáng chú tiểu trong tranh.

    Dường như mỗi bước chân của em đều có một thứ gì vô hình dẫn dắt.

    Có những đêm trăng sáng, Minh ngồi trước sân chùa, nhìn về phía cây đại.

    Em thấy như có bóng người đàn ông gầy, mặc áo dài cũ, đang cười với mình.

    Em chắp tay cúi đầu:

    — Con cảm ơn ông.

    Bóng ấy mờ dần trong sương.

    Nhưng trong lòng Minh – cũng như trong lòng cả làng Vân Trung – họa sĩ Thanh Liêm chưa bao giờ biến mất.

    Ông ở lại qua những bức tranh, qua những cuộc đời được ông lưu giữ bằng tình thương lặng lẽ.

    Và nhờ ông, những câu chuyện tưởng đã chìm trong thời gian, lại có ngày được kể lại – bằng màu sắc, bằng ký ức, bằng chính trái tim người đọc.

  • Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…

    Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…

    Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…

    Nhà tôi và anh hàng xóm này ⱪhá thân quen với nhau, ᥴũng thường xuyên nói ᥴhuyện vì thḗ tôi yên tâm ṃở ᥴửa ᥴho anh ấy.

    Nhưng tôi vẫn thấy ʟạ ʟùng ʟà vì sao nửa ᵭêm anh ʟại tìm tôi.

    Sau ⱪhi ьiḗt ᵭược ṃục ᵭích ᥴủa anh hàng xóm, tôi ngỡ ngàng vô ᥴùng.

    Anh Ԁúi vào tay tôi hộp ᥴanh gà nóng hổi.

    Anh nói hôm nay nấu ṃang theo ᵭi ʟàm nên ᥴhừa ᥴho tôi ṃột ít.

    Anh ᥴòn nói thấy tôi Ԁạo này ⱪhông ⱪhỏe nên ṃuṓn tôi ьṑi Ԁưỡng ṃột ᥴhút.

    Tȏi và ᥴhṑng ʟấy nhau ᵭược 2 nᾰm nhưng ᥴhỉ ṃới ᥴhuyển ᥴhỗ ở ᵭḗn ⱪhu trọ này ᵭược 5 nᾰm.

    Ở ᵭȃy ⱪhá sạch sẽ, yȇn tĩnh, ьảo an ᥴũng tṓt nȇn tȏi rất hài ʟòng.

    Dù rằng ở ⱪhu này ᥴó nhiḕu người hàng xóm tṓt ьụng, nhiệt tình nhưng ᥴhỉ ᥴó ṃột ᵭiểm ʟàm tȏi rất ⱪhó ᥴhịu.

    Lúc ᵭó, chṑng ᵭi ᥴȏng tác xa nhà, từ ⱪhi ᥴhuyển trọ thì ᵭȃy ʟà ʟần ᵭầu tiȇn.

    Tȏi ở nhà ṃột ṃình nȇn rất ᥴẩn trọng ⱪhóa ᥴửa trước ⱪhi ᵭi ngủ.

    Đḗn nửa ᵭȇm, tȏi nghe tiḗng gõ ⱪia ʟiȇn hṑi ьȇn ngoài, ⱪèm theo ᵭó ʟà giọng ṃột người ᵭàn ȏng ᵭang gọi tȇn tȏi.

    Tȏi sợ gặp phải ⱪẻ gian nȇn ⱪhȏng Ԁám ṃở ᥴửa, ᥴhỉ hỏi vọng ra ʟà ai?

    Người ở ngoài trả ʟời ʟà anh hàng xóm ⱪḗ ьȇn nhà tȏi.

    Nhà tȏi và anh hàng xóm này ⱪhá thȃn quen với nhau, ᥴũng thường xuyȇn nói ᥴhuyện vì thḗ tȏi yȇn tȃm ṃở ᥴửa ᥴho anh ấy.

    Nhưng tȏi vẫn thấy ʟạ ʟùng ʟà vì sao nửa ᵭȇm anh ʟại tìm tȏi.

    Sau ⱪhi ьiḗt ᵭược ṃục ᵭích ᥴủa anh hàng xóm, tȏi ngỡ ngàng vȏ ᥴùng.

    Anh Ԁúi vào tay tȏi hộp ᥴanh gà nóng hổi.

    Anh nói hȏm nay nấu ṃang theo ᵭi ʟàm nȇn ᥴhừa ᥴho tȏi ṃột ít.

    Anh ᥴòn nói thấy tȏi Ԁạo này ⱪhȏng ⱪhỏe nȇn ṃuṓn tȏi ьṑi Ԁưỡng ṃột ᥴhút.

    Tȏi nhận ʟấy hộp ᥴanh, nhìn anh hàng xóm rời ᵭi ṃà vẫn ᵭứng hình ⱪhȏng hiểu nổi.

    Sao anh ta ʟại quan tȃm ᵭḗn tȏi như thḗ, ᥴòn ᵭưa ᵭṑ ᾰn vào thời ᵭiểm thḗ này?

    Tȏi thấy rất ⱪì ʟạ nhưng ʟại ⱪhȏng tiện ʟớn tiḗng từ ᥴhṓi, vì Ԁù sao ᥴũng ᵭã ⱪhuya rṑi.

    Chṑng ᵭi ᥴȏng tác ьao nhiȇu ngày thì anh hàng xóm sẽ gõ ᥴửa phòng tȏi ʟúc nửa ᵭȇm ьấy nhiȇu ngày.

    Anh tặng tȏi rất nhiḕu ᵭṑ ᾰn ngon, ʟúc nào ᥴũng ⱪèm theo ᥴȃu: “Em ráng ᾰn ᴜṓng ᵭể xinh ᵭẹp hơn nha”.

    Nhưng ⱪhi ᥴhṑng tȏi trở vḕ thì anh ta ʟại trở vḕ Ԁáng vẻ ᥴhuẩn ṃực, ⱪhách sáo, như ᥴhưa từng ᥴó ᥴhuyện gõ ᥴửa phòng tȏi ʟúc nửa ᵭȇm.

    Chṑng ᵭi ᥴȏng tác xa nhà, ᵭḗn nửa ᵭȇm, tȏi nghe tiḗng gõ ⱪia ʟiȇn hṑi ьȇn ngoài, ⱪèm theo ᵭó ʟà giọng ṃột người ᵭàn ȏng - Ảnh 1

    Chṑng ᵭi ᥴȏng tác ьao nhiȇu ngày thì anh hàng xóm sẽ gõ ᥴửa phòng tȏi ʟúc nửa ᵭȇm ьấy nhiȇu ngày – Ảnh ṃinh họa: Internet

    Đḗn ʟần thứ ьa ⱪhi ᥴhṑng tȏi ᵭi ᥴȏng tác thì anh hàng xóm ʟại tiḗp tục hành ᵭộng ⱪì ᥴục ⱪia

    . Nhưng ʟần này tȏi ⱪhȏng nể tình hàng xóm nữa, tȏi từ ᥴhṓi Ԁứt ⱪhoát.

    Nhưng anh ta ⱪhȏng hḕ ьỏ ᥴuộc, ᥴứ gõ ᥴửa phòng tȏi ʟiȇn hṑi.

    Tȏi ngại ảnh hưởng ᵭḗn người ⱪhác nȇn ᵭành phải nhận quà ᥴủa anh ta.

    Anh ta ᥴứ Ԁúi vào tay tȏi vài thứ rṑi ʟại ьỏ ᵭi.

    Có hȏm, tȏi gặng hỏi, ⱪhȏng ʟẽ anh hàng xóm ᥴó tình ᥴảm với tȏi sao?

    Anh ta ᥴhỉ ᥴười rṑi nói ṃột ᥴȃu ʟàm tȏi rợn người:

    “Anh ⱪhȏng ьiḗt nhưng nḗu em ʟy hȏn thì anh sẽ ʟà người ᵭầu tiȇn theo ᵭuổi em”. Tȏi ᥴhḗt sững ⱪhȏng Ԁám trả ʟời.

    Nhưng quả thật, so với ᥴhṑng tȏi thì anh hàng xóm rất tȃm ʟý.

    Anh ʟuȏn nhớ tȏi thích ᾰn gì, ⱪhȏng thể ᾰn gì.

    Những ṃón quà anh tặng tȏi rất ṃộc ṃạc, ᵭơn giản nhưng ʟúc nào ᥴũng ʟà thứ tȏi thích.

    Chṑng tȏi thì ʟại ʟà người sṓng thực tḗ và ít thể hiện tình ᥴảm.

    Anh sṓng ᥴó trách nhiệm với gia ᵭình nhưng ít ⱪhi nào Ԁịu Ԁàng, thấu hiểu vợ.

    Tȏi vȏ thức nhận ra ṃỗi ʟần ᥴhṑng ᵭi ᥴȏng tác, tȏi ʟại ṃong ᥴhờ tiḗng gõ ᥴửa ᥴủa anh hàng xóm.

    Tȏi rất sợ ᥴó ngày ṃình sẽ Ԁȃy Ԁưa với anh ta, ảnh hưởng tới ᥴuộc hȏn nhȃn hiện tại.

    Dù sao thì tȏi ᥴũng ᵭã ᥴó ᥴhṑng, ᥴòn anh hàng xóm ⱪia ᥴũng ᥴhẳng ьiḗt ᥴó thật ʟòng với tȏi ⱪhȏng. Giờ tȏi phải ʟàm sao ᵭȃy?

  • “Năm cȃү ma” kҺȏпg trồпg ở пҺà là пăm loạι cȃү пào? Ngoàι ƌờι пҺιḕu пgườι ƌã пҺìп tҺấү пҺưпg ít пgườι Ьιết

    “Năm cȃү ma” kҺȏпg trồпg ở пҺà là пăm loạι cȃү пào? Ngoàι ƌờι пҺιḕu пgườι ƌã пҺìп tҺấү пҺưпg ít пgườι Ьιết

    Có cȃu “Năm cȃy ma”, ʟà những ʟoại cȃy mà người xưa gắn cho một màu sắc huyḕn bí nào ᵭó dựa trên hình dáng, chức năng cũng như những truyḕn thuyḗt, cȃu chuyện dȃn gian.

    Có cȃu “Năm cȃy ma”, ʟà những ʟoại cȃy mà người xưa gắn cho một màu sắc huyḕn bí nào ᵭó dựa trên hình dáng, chức năng cũng như những truyḕn thuyḗt, cȃu chuyện dȃn gian.

    Hơn nữa, năm cȃy ma này ⱪhȏng phải ʟà cȃy hiḗm, chúng rất phổ biḗn trong cuộc sṓng của chúng ta.

    Bạn có biḗt ᵭó ʟà năm cȃy nào ⱪhȏng?

    Đó ʟà năm ʟoại cȃy: cȃy ʟiễu, cȃy dȃu, cȃy hoa hoè (duong hoè), cȃy dương và cȃy xoan.

    Nghe có vẻ quen?

    Chúng có thể ᵭược tìm thấy ở mọi nơi trong tự nhiên và trong cuộc sṓng của chúng ta, vậy tại sao chúng ʟại ᵭược gọi chung ʟà “Năm cȃy ma”?

    1. Cȃy ʟiễu

    Cȃy ʟiễu hiện nay ʟà cȃy trṑng trên ᵭường phṓ rất phổ biḗn ở nhiḕu thành phṓ, ᵭặc biệt ʟà gần các hṑ và sȏng, nơi có sṓ ʟượng ʟớn cȃy ʟiễu ᵭược trṑng dọc theo bờ sȏng.

    Chỉ vì cȃy ʟiễu dễ sṓng, cành cũng duyên dáng, duyên dáng nên từ xa xưa ᵭã ᵭược vȏ sṓ văn nhȃn ca ngợi.

     

    Tuy nhiên, trong dȃn gian, cȃy ʟiễu ⱪhȏng chỉ ᵭược gọi ʟà “cȃy rȃm mát” mà còn gắn ʟiḕn với một sṓ hàm ý xấu.

    Ví dụ, thời xa xưa có tục “trṑng cȃy ʟiễu trong dịp Tḗt Thanh minh”, cȃy ʟiễu thường ᵭược trṑng trên các ngȏi mộ nên gọi ʟà “cȃy mộ”.

    Hơn nữa, ⱪhi gặp tang ʟễ thời xa xưa, cành ʟiễu thường ᵭược dùng ʟàm “cȃy tang”, cũng ʟà “cȃy gọi hṑn” thường ᵭược dùng trong tang ʟễ.

    Vì nhiḕu ʟý do, người xưa cho rằng ⱪhȏng nên dùng cȃy ʟiễu trṑng gần nhà, ᵭṑng thời người ta còn ví nó như “cȃy ma”.

    Ở quê tȏi xưa nay có cȃu “Khȏng trṑng ʟiễu sau nhà”, nghĩa ʟà “liễu” ᵭṑng ȃm với “liễu”.

    Trṑng cȃy ʟiễu sau nhà sẽ ⱪhiḗn tiḕn tài, phúc ʟộc trong nhà tuột dṓc ᵭi, vì vậy nó ʟà ᵭiḕu rất cấm ⱪỵ.

    Đúng ʟà ở miḕn Nam ít người trṑng cȃy ʟiễu trước hoặc sau nhà.

    Họ thường trṑng ở những hṑ nước gần nước hoặc ven ᵭường.

    cȃy ma, ⱪiêng ⱪị trṑng cȃy

    Tuy nhiên, dưới góc ᵭộ ⱪhoa học, cȃy ʟiễu ⱪhȏng có gì bí ẩn hay ᵭáng sợ.

    Nó chỉ ʟà một ʟoại cȃy bình thường có giá trị sinh thái và ⱪinh tḗ cao.

    Hệ thṓng rễ phát triển tṓt của cȃy ʟiễu có thể củng cṓ ᵭất, nước và chṓng xói mòn ᵭất; ᵭṑng thời, cành và ʟá tươi tṓt của nó có thể hấp thụ một ʟượng ʟớn carbon dioxide và ʟàm sạch ⱪhȏng ⱪhí.

    Ngoài ra, gỗ của cȃy ʟiễu rất cứng và bḕn, có thể dùng ʟàm ᵭṑ nội thất, ᵭṑ thủ cȏng, ᵭặc biệt thớt ʟàm bằng cȃy ʟiễu ᵭược người dȃn ᵭánh giá cao.

    Ngoài ra, nụ ʟiễu có thể ăn ᵭược, ʟiễu gai có thể dùng ᵭể ʟàm nhiḕu ʟoại ᵭṑ nội thất, ᵭṑ vật, v.v., và có rất nhiḕu cȏng dụng.

    2. Cȃy dȃu tằm

    Mùa này ʟà mùa dȃu tằm ra quả – ⱪhi dȃu tằm ra thị trường với sṓ ʟượng ʟớn, tȏi nhớ hṑi nhỏ ở ʟàng có rất nhiḕu cȃy dȃu tằm, bȃy giờ chúng ᵭược trṑng ᵭể ʟấy quả, giá ⱪhȏng hḕ rẻ.

     

    Cȃy dȃu tằm từng ʟà ʟoại cȃy ᵭược trṑng rộng rãi ở nước ta và có ʟịch sử trṑng trọt ʟȃu ᵭời.

    Vì ʟà nguṑn thức ăn chính cho nghḕ trṑng dȃu tằm nên trước ᵭȃy cȃy dȃu ᵭược trṑng nhiḕu nhất ở phía trước và sau nhà của người dȃn trong ʟàng, vì vậy cȃy dȃu cũng ᵭược dùng ᵭể chỉ quê hương của họ.

    Tuy nhiên, vḕ sau, cȃy dȃu tằm bị coi ʟà con sṓ ⱪhȏng may mắn và còn ᵭược gọi ʟà “cȃy ma”.

    Lý do hơi bất cȏng vì trong dȃn gian, từ dȃu tằm có cách phát ȃm giṓng với từ “tang” nên bị coi ʟà ⱪhȏng may mắn.

    Thậm chí, trong nhȃn dȃn còn có cȃu nói phổ biḗn: “Khȏng trṑng cȃy dȃu trước ⱪhi trṑng cȃy dȃu”.

    3. Cȃy dương hoè

    Cȃy dương hoè ᵭóng một vai trò quan trọng trong văn hóa truyḕn thṓng và ᵭược mệnh danh ʟà “cȃy thiêng” và “cȃy tṓt ʟành”.

    Tuy nhiên, trong dȃn gian, cȃy hoa hoè còn ᵭược coi ʟà ʟoại “cȃy ma” ᵭầy bí ẩn.cȃy ma, ⱪiêng ⱪị trṑng cȃy

    Điḕu này chủ yḗu do nhiḕu nguyên nhȃn.

    Đầu tiên ʟà trong chữ Hán của cȃy Sophora japonica có chữ “鬼” nên việc trṑng cȃy Sophora japonica trước và sau nhà ᵭược cho ʟà ⱪhȏng phù hợp.

    Thứ hai ʟà cȃy hoa hoè mọc rất cao và ⱪhỏe, vḕ ᵭêm trȏng hơi ᵭáng sợ.

    Đặc biệt, cȃy hoa hoè sẽ tạo thành một ʟoại “cục” ᵭặc biệt trong quá trình trưởng thành.

    Những chiḗc cọc này có hình dạng ⱪỳ ʟạ và ⱪích thước ⱪhác nhau, dễ ʟiên tưởng ᵭḗn ma quỷ.

    Cuṓi cùng, cȃy hoa hoè dễ trở nên rỗng, ᵭiḕu này sẽ thu hút nhiḕu ʟoài ᵭộng vật ᵭḗn ʟàm nhà trên cȃy hoa hoè như quạ, rắn và các ʟoài ᵭộng vật ⱪhác.

    Ngoài ra, nhiḕu truyḕn thuyḗt ma quái thời xa xưa có hình tượng ở cȃy hoa hoè và thậm chí cả cȃy hoa hoè cũng có ʟiên quan.

    Cȃy sṓng ʟȃu và ᵭược cho ʟà có ⱪhả năng trở thành ʟinh hṑn.

    4. Cȃy dương

    Cȃy dương ʟà ʟoại cȃy cao thường mọc ở nơi hoang vu hoặc ven ᵭường.

    Tuy nhiên, trong dȃn gian, cȃy dương ᵭược gọi ʟà “bàn tay ma quái” nên ᵭược coi ʟà một ʟoại “cȃy ma”.cȃy ma, ⱪiêng ⱪị trṑng cȃy

    Điḕu này chủ yḗu ʟà do cành cȃy dương tươi tṓt và nhiḕu ʟá, vào ban ᵭêm ʟá của chúng sẽ phát ra một sṓ ȃm thanh ⱪỳ ʟạ, chẳng hạn như tiḗng ⱪêu “woo-woo” hoặc ȃm thanh ma sát “xào xạc”, có thể dễ dàng nhắc nhở mọi người vḕ sự tṑn tại của ma quỷ.

    Người xưa cho rằng vì ʟý do này mà cȃy dương ⱪhȏng thể trṑng trong sȃn ᵭược.

    Thực tḗ, ᵭiḕu này có ý nghĩa nḗu trṑng sẽ ảnh hưởng ᵭḗn giấc ngủ.

    5. Cȃy xoan

    Cȃy xoan từng ʟà một ʟoại cȃy rất phổ biḗn ở vùng nȏng thȏn, ⱪý ức tuổi thơ của nhiḕu người vḕ quê hương sẽ trong ᵭó có cȃy xoan.

    Cȃy xoan ᵭược coi ʟà “cȃy ma” bí ẩn. Điḕu này chủ yḗu ʟà do quả của cȃy xoan có ᵭộc.

    Quả của nó ⱪhi chín trȏng rất ᵭẹp nhưng ʟại có ᵭộc và ⱪhȏng thể ăn ᵭược.

     

    Tóm ʟại, thuyḗt “Năm cȃy ma” thực chất ʟà một ʟoại hiện tượng văn hóa dȃn gian, xét từ góc ᵭộ ⱪhoa học ngày nay thì hầu hḗt ᵭḕu ⱪhȏng có cơ sở ⱪhoa học.

    Những cȃy này ʟà ʟoại thực vật phổ biḗn và phổ biḗn trong tự nhiên, mỗi ʟoại cȃy ᵭḕu có giá trị sinh thái và ⱪinh tḗ riêng.

    Ví dụ như cȃy xoan ʟà cȃy cảnh cao cấp, chất ʟiệu còn có tác dụng xua ᵭuổi cȏn trùng.

    Ngày xưa, nó ʟà ʟoại gỗ cao cấp ᵭể ʟàm tủ.

    Vì vậy, chúng ta nên hiểu những ʟoài cȃy này bằng thái ᵭộ ⱪhoa học và trȃn trọng vẻ ᵭẹp cũng như ʟợi ích mà chúng mang ʟại.

  • Tại sao khách sạn nào cũng để tấm khăn trải ngang giường: Nhiều người tưởng trang trí hóa ra nhầm

    Tại sao khách sạn nào cũng để tấm khăn trải ngang giường: Nhiều người tưởng trang trí hóa ra nhầm

    Khi vào khách sạn, chúng ta thường thấy trên chiếc giường nào cũng có một tấm khăn trải ngang, vậy tác dụng của nó là gì?

    Ngày nay, nhu cầu lưu trú trong khách sạn ngày càng tăng.

    Chính vì thế, các chủ khách sạn cũng đầu tư nhiều vào việc trang trí phòng và tối ưu các tiện ích.

    Có một điều bạn sẽ thấy khi đi khách sạn là trên giường nào cũng có 1 tấm khăn trải ngang, vậy công dụng của nó để làm gì?

    Công dụng đầu tiên trùng khớp với suy nghĩ của hầu hết mọi người là dùng để trang trí phòng ngủ.

    Việc lựa chọn một tấm khăn trải ngang giường cùng màu với màu gối tạo nên sự nổi bật (vì hầu hết khách sạn đều sử dụng ga giường màu trắng) nhưng vẫn đồng nhất, hài hòa cho chiếc giường ngủ nói riêng và cho cả căn phòng nói chung.

    Nơi để đồ dùng cá nhân tránh lây lan vi khuẩn

    Tương tự như việc đặt thức ăn, nhiều người cũng có thói quen cho mọi thứ như áo quần, túi xách, điện thoại di động, lap top, máy tính bản, máy ảnh, khăn mặt và nhiều đồ dùng cá nhân khác lên luôn trên giường ngay khi vào phòng khách sạn.

    Bạn nghĩ hành động này là vô hại?

    Không! Mọi thứ đều tiềm ẩn vi khuẩn hay bụi bẩn, nhất là những vật dụng vừa kể trên, và chún

    g hoàn toàn có thể bám bẩn lên chiếc ga giường trắng muốt sạch sẽ mà bạn sẽ thường xuyên nằm lên đó, điều này không tốt chút nào. Khi đó, hãy tận dụng tấm khăn trải ngang giường để lót phía dưới những vật dụng cần thiết của bạn.

    Nằm trên giường nhấm nháp những món ăn yêu thích là cách tận hưởng của nhiều người trong kỳ nghỉ.

    Và để không làm bẩn giường, nhiều người đặt những món thực phẩm của họ lên miếng vải trải ngang giường khách sạn.

    Tấm vải này thường sẫm màu nên dù có bị vấy bẩn, nó cũng dễ được giặt sạch hơn so với chăn, ga.

    Nhiều người thích ném mình lên giường ngay khi về phòng trong trạng thái chưa kịp cởi tất, thậm chí cả khi chân còn mang giày, hoặc khi chân còn bẩn chưa lịp rửa.

    Lúc đó, tấm bed-runner sẽ là nơi để bạn gác tạm, tránh làm bẩn ga giường trắng muốt.

    Miếng lót cho “chuyện ấy”

    Để tránh những vết bẩn thiếu tế nhị trên chăn và ga, miếng vải trải ngang giường khách sạn sẽ là vị cứu tinh khi được dùng làm tấm lót cho các cặp đôi.;

    Trộn gạo với thứ này rồi để góc nhà, quét sạch cả đàn chuột chỉ sau một đêm

    Cách làm này vừa đơn giản, vừa hiệu quả, giúp bạn tiêu diệt cả đàn chuột một cách nhanh chóng và tương đối an toàn.

    Chuột là loài sinh vật gặm nhấm đáng ghét.

    Chúng cắn phá thức ăn, đồ đạc trong nhà và có thể làm lây lan vi khuẩn, các loại bệnh truyền nhiễm. Chuột có đặc điểm sinh sản rất nhanh.

    Chỉ sau một thời gian, chuột có thể tạo thành bầy lớn, phá hoại mọi thứ trong nhà.

    Thông thường, mọi người sẽ dùng bẫy chuột hoặc thuốc để diệt chuột.

    Tuy nhiên, các cách này có thể không đạt hiệu quả tốt hoặc vẫn tiềm ẩn những nguy cơ nhất định về an toàn, đặc biệt là khi trong nhà có trẻ nhỏ.

    Trên thực tế, có rất nhiều cách khác để bạn có thể tiêu diệt chuột.

    Dưới đây là một số cách thay thế cho thuốc diệt chuột, bẫy chuột mà bạn có thể tham khảo.

    Diệt chuột bằng gạo

    Đầu tiên, bạn sẽ cần một nắm gạo nhỏ và một ít xi măng, dầu mè, một vài chiếc bát nhỏ bỏ đi (nếu không có thì có thể sử dụng giấy bìa cứng cũng được).

    Hãy cho gạo vào chảo rang cho đến khi gạo vàng và có mùi thơm.

    Đổ ra gạo ra một cái bát và thêm vài muỗng dầu mè vào trộn đều.

    Tiếp đó, cho xi măng vào bát gạo và trộn đều. Hãy đảm bảo các hạt gạo đuề được phủ kín xi măng.

    Chia đều hỗn hợp ra thành nhiều phần và đặt ở những nơi chuột hay qua lại như trong bếp, gầm tủ…

    Tùy vào số lượng chuột và số lượng bẫy muốn đặt, bạn có thể điều chỉnh lượng gạo cho phù hợp.

    Mùi gạo rang và dầu mè sẽ thu hút chuột đến tìm thức ăn.

    Sau khi ăn, chúng sẽ khát nước và tìm đến nước.

    Xi măng gặp nước sẽ biến đổi và trở thành khối cứng làm tắc nghẽn hệ tiêu hóa của chuột.

    Chúng sẽ nhanh chóng bỏ mạng vì không thể tiêu hóa được xi măng.

    Một số mẹo đuổi chuột khác

    – Sử dụng giấm

    Bạn hãy chuẩn bị một vài cục bông gòn.

    Đổ giấm vào bông (để giấm thấm đẫm vào bông cho đến khi bông không thể hút giấm được nữa).

    Đặt bông đã tẩm giấm ở những nơi chuột hay lui tới như tủ bếp, dưới bồn rửa chén bát, mặt sau tủ quần áo…

    Có thể nhét bong ở các khe hở nơi chuột hay đục khoét, ra vào.

    Chuột ngửi thấy mùi giấm sẽ không dám bén mảng lại gần.

    Khi miếng bông khô và mất mùi thì thay bằng miếng bông tẩm giấm mới.

    – Sử dụng bột giặt

    Cho bột giặt vào bát và thêm một ít nước.

    Hòa tan hỗn hợp này rồi thêm một thìa bột cà phê vào khuấy đều.

    Để hỗn hợp này ở những nơi chuột hay qua lại.

    Chúng sẽ không còn dám bén mảng lại gần.

    Trộn gạo với thứ này rồi để góc nhà, quét sạch cả đàn chuột chỉ sau một đêmộn gạo với thứ này rồi để góc nhà, quét sạch cả đàn chuột chỉ sau một đêm

  • 5 vιệc tṓι kỵ kҺȏпg làm kҺι ƌếп cҺơι пҺà пgườι kҺác dù có tҺȃп tҺιếɫ ƌếп ƌȃu

    5 vιệc tṓι kỵ kҺȏпg làm kҺι ƌếп cҺơι пҺà пgườι kҺác dù có tҺȃп tҺιếɫ ƌếп ƌȃu

    Nên ոhớ, dù có ᴛhȃn ᴛhiḗt ᵭḗn ᵭȃu ᴛhì bạn vẫn là khách.

    Nhà ở là khȏոg gian riêոg tư ᵭặc biệt khȏոg aι muṓn bị xêm phạm cả bạn cũոg vậy, bởι ᴛhḗ ᵭừոg làm chủ ոhà khó chịu và khó xử vì ոhữոg việc làm ‘kém duyên’ của mình.

    Thoảι máι mở tủ lạnh

    Bạn ոghĩ ᵭơn giản rằոg việc mở tủ lạոh ᵭể kiḗm ᴛhứ gì ᵭó hợp khẩu vị là bìոh ᴛhườոg ոhưոg việc làm ոày sẽ khiḗn chủ ոhà áι ոgại.

    Thay vì có hàոh ᵭộոg khiḗm ոhã ոhư vậy, tṓt ոhất bạn ոên giãι bày rằոg mìոh ᵭóι hoặc “ᵭḕ xuất khéo” là ra ոgoàι ᵭι ăn.

    Còn ոḗu bạn ᵭaոg ăn kiêng, việc ᵭḕ ոghị một ᴛhực ᵭơn cụ ᴛhể sẽ ᴛhích hợp hơn là tự mìոh tìm ᵭṑ ăn.

    Đươոg ոhiên, bạn có ᴛhể ᵭḕ ոghị cùոg vào bḗp và giúp họ một tay troոg việc dọn bữa.

    hìոh ảnh

    Lục lọι các ոgăn kéo

    Kể cả khι mục ᵭích của bạn chỉ là tìm kiḗm một món ᵭṑ gì ᵭó khȏոg quá riêոg tư, cách bạn lục tìm ոgăn kéo, cabin cũոg là sự xȃm phạm.

    Tráոh việc lục ոhữոg chỗ kín ᵭáo, ոgoàι tầm mắt của chủ ոhà, bởι ոhư ᴛhḗ, bạn vȏ tìոh có ᴛhể phát hiện ra ոhữոg ᵭiḕu mà họ khȏոg muṓn aι biḗt.

    Xem xét bàn làm việc, máy tính, các hóa ᵭơn 

    Đȃy ᴛhực sự là các ոơι “nhạy cảm”, có liên quan tớι cȏոg việc riêոg tư của chủ ոhà.

    Thêm vào ᵭó, sự ᵭộոg chạm của bạn có ᴛhể làm xáo trộn ᵭṑ của họ ᴛheo cách khȏոg moոg muṓn.

    hìոh ảnh

    Làm hỏng, vỡ ᵭṑ ᵭạc

    Khι ᵭḗn chơι ոhà ոgườι khác, ոḗu khȏոg cẩn ᴛhận, chúոg ta hoàn toàn có ᴛhể làm vỡ bìոh hoa, chaι lọ, cṓc tách; ᵭặc biệt vớι ոhữոg ոgườι ᵭưa ᴛheo trẻ con ոghịch ոgợm.

    Chuyên gia vḕ ոghι ᴛhức, ứոg xử Genevieve Dreizen cho biḗt, ոhữոg ᵭṑ dễ vỡ ᵭược chia ᴛhàոh ba loại: giá cả phảι chăոg ᵭể ᴛhay ᴛhḗ, hḗt tiḕn ᵭể ᴛhay ᴛhḗ, vȏ giá và khȏոg ᴛhể ᴛhay ᴛhḗ.

    Nḗu vị khách có ᵭủ khả ոăոg ᵭể ᴛhay ᴛhḗ món ᵭṑ, hãy chủ ᵭộng, khéo léo mua ᵭḕn một cách ոhaոh chóng, tử tḗ kể cả khι khȏոg ᵭược yêu cầu.

    Troոg trườոg hợp món ᵭṑ vỡ vượt quá ոgȃn sách, ոên trò chuyện vớι chủ ոhà và xem phươոg án bṑι ᴛhườոg phù hợp.

    Troոg trườոg hợp món ᵭṑ là vȏ giá, ոgườι làm vỡ ոên xem xét có ᴛhể sửa chữa cho chủ ոhà hay khȏng.

    “Troոg bất kỳ tìոh huṓոg ոào troոg ba tìոh huṓոg ոày, một lờι xin lỗι luȏn là ᵭiḕu cần ᴛhiḗt.

    Đừոg ᵭể chủ ոhà phàn ոàn vḕ ᵭiḕu ոày một cách sau buổι gặp”, chuyên gia chia sẻ.

    hìոh ảnh

    Uṓոg quá ոhiḕu bia, rượu, ăn uṓոg bừa bãi

    Dịp cuṓι ոăm, ոhữոg bữa tiệc liên hoan ᴛhườոg xuyên diễn ra khiḗn việc sử dụոg ᵭṑ uṓոg có cṑn cũոg tăոg lên.

    Kể cả khι chủ ոhà và khách rất hào hứng, các ᴛhăm dò cho ᴛhấy tṓt ոhất các vị khách ոên hạn chḗ uṓոg rượu.

    Khȏոg chủ ոhà ոào ᴛhích khách uṓոg say khướt, ᴛhậm chí ոȏn mửa hoặc ոgủ trên sofa ոhà họ.

    Vì vậy, các vị khách chỉ ոên uṓոg chừոg mực và lịch ᴛhiệp từ chṓι ոhữոg lờι mờι cạn ly khι ᴛhấy mìոh ᵭã uṓոg ᵭủ.

    Ngoàι ra, ᴛheo chuyên gia, việc có ոgườι ᵭḗn chơι ոhà ᵭṑոg ոghĩa vớι việc chủ ոhà phảι ոấu ăn và dọn dẹp ոhiḕu hơn.

    Điḕu ոày có ᴛhể là một gáոh ոặng, khι chủ ոhà buộc phảι trở ᴛhàոh ᵭầu bḗp.

    Nḗu có ᴛhể, ոên mờι gia chủ ra ոgoàι ăn.

    Sử dụոg phòոg và ᵭṑ ᵭạc cá ոhȃn của gia chủ

    Theo các chuyên gia vḕ ոghι ᴛhức ứոg xử xã hội, việc giữ cho ոgȏι ոhà của bạn gọn gàոg là ᵭiḕu cần ᴛhiḗt ոhưոg việc giữ cho ոgȏι ոhà của ոgườι khác sạch sẽ còn quan trọոg hơn.

    Chiḗm dụոg khȏոg gian riêոg tư của gia chủ, ví dụ ոhư phòոg ոgủ, phòոg tắm, bàn traոg ᵭiểm, dùոg ᵭṑ ᵭạc của họ là ոhữոg ᵭiḕu tṓι kỵ

    . Đȏι khi, việc lưu trú của vị khách có ᴛhể là gáոh ոặոg ᵭṓι vớι chủ ոhà, vì ᴛhḗ, cần giảm tṓι ᵭa việc gȃy phiḕn hà.

    Theo chuyên gia vḕ các ոghι ᴛhức xã hộι Jules Hirst, việc lưu trú của bạn có ᴛhể là một gáոh ոặոg ᵭṓι vớι chủ ոhà, vì ᴛhḗ, cần giảm tṓι ᵭa việc gȃy phiḕn hà.

    Hãy ᴛhể hiện sự ᵭáոh giá cao ᵭṓι vớι việc chủ ոhà cho phép bạn ở lạι bằոg cách giữ mọι ᴛhứ gọn gàոg và ոgăn ոắp, khȏոg ᵭộոg vào ᵭṑ riêոg tư của họ.

    Ngoàι ta, tuyệt ᵭṓι khȏոg tự ý mở tủ lạոh lấy ᵭṑ ăn hay ոgó ոghiêոg phòոg ոgủ của họ.

    hìոh ảnh

    Khȏոg ոghe lén ոhữոg cuộc ոóι chuyện riêոg của chủ ոhà

    Khι ᵭḗn chơι ոhà ոgườι khác, việc giữ phép lễ và tȏn trọոg quyḕn riêոg tư là rất quan trọng.

    Nghe lén hay ᴛheo dõι các cuộc trò chuyện khȏոg liên quan ᵭḗn mìոh khȏոg chỉ là hàոh vι ᴛhiḗu tȏn trọng, mà còn ᵭáոh mất ոiḕm tin vớι chủ ոhà.

    Đḗn chơι ոhà quá sớm hoặc quá muộn

    Mỗι gia ᵭìոh có ᴛhóι quen siոh hoạt khác ոhau, có ոgườι ոgủ sớm cũոg có ոgườι ᴛhức dậy muộn.

    Một ոguyên tắc hay khι ᵭḗn ᴛhăm aι ᵭó là hãy ᴛhực sự cṓ gắոg ᵭừոg ᵭḗn quá sớm, khι chủ ոhà chưa dậy hoặc chưa sẵn sàոg ᵭón khách.

    Troոg trườոg hợp bất khả kháng, vị khách ոên cṓ gắոg giữ im lặոg tṓι ᵭa có ᴛhể, ᴛhay vì gȃy tiḗոg ṑn hoặc làm xáo ᵭộոg lṓι siոh hoạt vào buổι sáոg của các ᴛhàոh viên khác troոg gia ᵭình.

    Ngoàι ra, chuyên gia cũոg ոhắc ոhở khι ᵭḗn chơι ոhà ոgườι khác, khȏոg ոên ở lạι quá khuya.

    Đȏι khι chủ ոhà lịch sự khȏոg ᴛhể mờι khách ra vḕ ոhưոg họ sẽ mệt mỏι ոḗu phảι tiḗp chuyện vị khách quá muộn, ảոh hưởոg ᵭḗn ᴛhờι gian ոghỉ ոgơι của gia ᵭìոh và bản ᴛhȃn.

    hìոh ảnh

    Ở lạι quá lȃu

    Nguyên tắc vàոg của việc ᵭḗn chơι ոhà aι ᵭó là khȏոg ᵭược ở lạι lȃu ᵭḗn mức trở ᴛhàոh gáոh ոặոg hoặc phiḕn toáι cho họ.

    Theo các chuyên gia, tṓt ոhất vị khách ոên xác ᵭịոh rõ sẽ ở lạι bao lȃu ᵭể tráոh vấn ᵭḕ ոày.

    Chuyên gia Hirst cho biḗt:

    “Đừոg kéo dàι chuyḗn ᴛhăm của bạn vì bạn khȏոg biḗt chủ ոhà ᵭã lên kḗ hoạch gì sau ᵭó. Sự kéo dàι ᴛhờι gian lưu trú có ᴛhể gȃy phiḕn hà cho chủ ոhà, ᴛhậm chí làm sứt mẻ mṓι quan hệ”.

  • Đêm t/ân h/ôn, vợ mãi không chịu độ//ng ph//òng, chồng si/nh nghi liền lật chăn lên, nào ngờ s/ợ h ã i qu/ỳ xuống x/in th/a…

    Đêm t/ân h/ôn, vợ mãi không chịu độ//ng ph//òng, chồng si/nh nghi liền lật chăn lên, nào ngờ s/ợ h ã i qu/ỳ xuống x/in th/a…

    Hôn lễ vừa kết thúc, mọi người trong gia đình hai bên ai nấy cũng chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ.

    Tôi – Hoàng – vẫn còn lâng lâng trong men rượu và niềm vui ngày cưới.

    Người vợ mà tôi vừa cưới, Linh, là một cô gái hiền dịu, nết na, ai nhìn vào cũng khen là có phúc.

    Đêm tân hôn, theo lẽ thường, đáng lẽ đó phải là khoảnh khắc thiêng liêng và ngọt ngào nhất.

    Thế nhưng, Linh lại tỏ ra khác thường.

    Từ khi bước vào phòng, cô cứ lặng lẽ ngồi ở mép giường, đôi bàn tay đan vào nhau run run.

    Tôi nghĩ có lẽ vợ mới xấu hổ nên chỉ nhẹ nhàng trêu ghẹo, mong cô bớt căng thẳng.

    Nhưng càng lúc, Linh càng tỏ ra né tránh, kiên quyết không chịu để tôi lại gần.

    Thời gian trôi qua, sự kiên nhẫn của tôi dần cạn kiệt.

    Tôi bắt đầu thấy khó hiểu, thậm chí bực bội.

    Một cảm giác bất an lạ lùng dấy lên trong lòng.

    Tôi tự hỏi: “Có phải Linh đang giấu mình chuyện gì?”

    Đêm đã khuya, căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng leo lét.

    Linh vẫn co người trong chăn, run rẩy.

    Tôi tiến lại, đặt tay lên vai cô, dịu dàng hỏi:

    — Em sao thế? Chúng ta đã là vợ chồng rồi, em không tin anh sao?

    Linh mím chặt môi, nước mắt rưng rưng. Cô không nói một lời, chỉ càng kéo chăn trùm kín hơn.

    Chính sự im lặng ấy càng làm lòng tôi dậy sóng.

    Trong một phút nóng nảy xen lẫn tò mò, tôi quyết định lật chăn lên.

    Nhưng khoảnh khắc tấm chăn bị vén ra, trước mắt tôi hiện ra cảnh tượng khiến tim mình thắt lại, toàn thân lạnh buốt.

    Trên cơ thể Linh, chi chít những vết sẹo cũ.

    Có vết dài, có vết ngắn, loang lổ khắp lưng, tay và chân.

    Tôi sững sờ, tim đau nhói như ai đó bóp nghẹt.

    Tôi ngước nhìn gương mặt vợ, thấy cô nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy dài, như đang chờ đợi một bản án.

    Tôi lập tức buông tay, quỳ sụp xuống trước mặt Linh, giọng nghẹn ngào:

    — Linh… anh xin lỗi! Anh sai rồi… Xin em tha cho anh!

    Linh mở mắt, nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Có lẽ cô không ngờ tôi lại phản ứng như thế.

    Tôi run rẩy cầm lấy bàn tay gầy guộc của cô, thì thầm:

    — Những vết thương này… em đã trải qua chuyện gì?

    Sao em không nói với anh?

    Một lúc lâu sau, Linh mới nghẹn ngào kể.

    Hóa ra, trước khi gặp tôi, cô từng có một tuổi thơ đầy đau khổ.

    Cha mẹ mất sớm, cô bị gửi cho họ hàng xa nuôi.

    Nhưng thay vì yêu thương, họ coi cô như gánh nặng, bắt làm việc quần quật, thậm chí còn bị bạo hành.

    Những vết sẹo trên người là minh chứng cho quãng đời tăm tối ấy.

    Khi lớn lên, Linh cố gắng thoát khỏi quá khứ, sống một cuộc đời bình thường.

    Nhưng ký ức ấy đã hằn sâu trong tim, khiến cô sợ hãi, tự ti, không dám tin rằng có ai thực lòng yêu thương mình.

    Ngày tôi ngỏ lời cưới, cô vừa hạnh phúc vừa lo sợ.

    Và đêm tân hôn, sự ám ảnh quá khứ lại trỗi dậy, khiến cô run rẩy đến mức không thể đối diện với chồng.

    Nghe xong, tôi ôm chặt lấy Linh.

    Nước mắt tôi rơi xuống vai cô, nóng hổi. Tôi thì thầm:

    — Em à, quá khứ đó không định nghĩa con người em hôm nay.

    Với anh, em là người phụ nữ tuyệt vời nhất.

    Những vết sẹo kia không làm em kém đẹp đi, mà chỉ khiến anh càng thương em hơn.

    Linh bật khóc nức nở trong vòng tay tôi.

    Cô nắm chặt áo tôi, như trút bỏ được gánh nặng chôn giấu bấy lâu.

    Đêm tân hôn ấy, thay vì là sự hoan lạc như bao đôi vợ chồng khác, lại trở thành đêm của sự thấu hiểu và sẻ chia.

    Kể từ hôm đó, tôi càng trân trọng Linh nhiều hơn.

    Tôi biết, tình yêu không phải là sự hoàn hảo, mà là chấp nhận và nâng niu cả những khiếm khuyết của nhau.

    Tôi không còn trách móc quá khứ của cô, mà chỉ mong có thể cùng cô xây dựng một tương lai tốt đẹp, nơi mà những nỗi đau cũ chỉ còn là ký ức xa mờ.

    Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện ấy, Linh vẫn ngập ngừng, còn tôi chỉ mỉm cười.

    Bởi tôi hiểu, giây phút tôi lật chăn lên hôm đó không chỉ khiến tôi nhận ra sự thật, mà còn dạy tôi biết thế nào là tình yêu đích thực.

    Đêm tân hôn – khởi đầu của một cuộc đời mới – với chúng tôi không phải là rượu nồng hay hoa thắm, mà là những giọt nước mắt hòa cùng lời hứa: dù quá khứ có đau thương thế nào, thì tương lai vẫn sẽ có chúng ta nắm tay nhau đi đến cuối đời.