Con bé đó nói tiếng nhà quê, quê nó nghè-o ki;/ết xá;/c”, đến hôm đám hỏi bà còn chẳng thèm mang cơi trầu nhưng bước vào nhà thì toát mồ

Mẹ tôi mặt tái mét, mồ hôi túa ra như tắm.

Bà rút khăn tay lau trán liên tục, giọng lí nhí không nên lời.

Khi mọi người còn chưa hết xôn xao thì bố cô dâu mới từ trong bước ra, mẹ tôi lúng túng cúi mặt lí nhí nói…

Khi mọi người còn chưa hết xôn xao thì bố cô dâu mới từ trong bước ra, mẹ tôi lúng túng cúi mặt lí nhí nói…

…Bố cô dâu vừa bước ra, cả gian phòng như chùng xuống một nhịp.

Ông mặc sơ mi trắng, dáng người cao gầy, tóc điểm bạc nhưng thần thái rất điềm đạm.

Chỉ vừa nhìn thấy ông, tay mẹ tôi đang cầm cốc nước run lên bần bật.

Bà khựng lại, mắt trợn tròn, môi mấp máy không thành tiếng.

Bởi người đàn ông ấy… chính là ông Hòa – chủ tịch Tập đoàn Hòa Phát Nghệ An, người từng là sếp cũ của mẹ tôi thời bà còn làm kế toán ở một công ty vật liệu xây dựng tại Vinh.

Mẹ tôi lắp bắp đứng dậy, giọng run run:
— “Anh… anh Hòa… sao anh lại… ở đây?”

Ông Hòa mỉm cười rất nhẹ, ánh mắt bình thản:


— “Lâu rồi không gặp chị. Không ngờ hôm nay lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.”

Cả nhà trai chết lặng.
Tôi quay sang nhìn người con gái mình yêu – cô cúi đầu, bàn tay siết chặt tà áo dài, mắt đỏ hoe.

Lúc này tôi mới hiểu vì sao cô chưa từng khoe khoang về gia cảnh.

Mỗi lần tôi hỏi, cô chỉ nói: “Nhà em ở quê, bố mẹ làm ăn bình thường thôi.”

Người phụ nữ đại diện nhà gái lúc nãy tiếp lời, giọng rõ ràng, mạch lạc:


— “Của hồi môn chúng tôi chuẩn bị cho hai con gồm: một căn hộ chung cư tại trung tâm, một chiếc xe ô tô để tiện đi lại, và một khoản vốn khởi nghiệp cho vợ chồng trẻ.

Nhưng quan trọng nhất, nhà gái chỉ có một yêu cầu…”

Mẹ tôi nuốt khan:
— “Dạ… yêu cầu gì ạ?”

Bố cô dâu nhìn thẳng vào mẹ tôi, giọng trầm nhưng không nặng nề:

— “Chúng tôi không cần sính lễ, không cần môn đăng hộ đối.

Chỉ mong bên nhà trai từ nay về sau, đừng coi thường con gái tôi vì xuất thân ‘quê nghèo’ nữa.

Cháu nó lớn lên trong đủ đầy, nhưng chúng tôi dạy cháu sống giản dị.

Không phải nghèo là kém giá trị, và cũng không phải giàu thì được quyền khinh người.”

Không khí im phăng phắc.

Mẹ tôi bẽ bàng đến mức không dám ngẩng đầu. Bà lắp bắp:


— “Tôi… tôi xin lỗi. Là tôi nông cạn, chỉ nhìn bề ngoài mà phán xét…”

Bố cô dâu gật đầu, quay sang tôi:
— “Chúng tôi gả con không phải vì con nhà nghèo hay nhà giàu.

Chỉ vì con gái tôi chọn cậu. Hy vọng cậu trân trọng nó, và trân trọng cả những người từng bị coi thường như hôm nay.”

Tôi đứng dậy, cúi đầu thật sâu:
— “Cháu hứa.”

Trên đường về, mẹ tôi ngồi lặng im rất lâu.

Đến khi xe dừng trước cổng nhà, bà mới thở dài:
— “Hóa ra người nghèo nhất… không phải là nhà người ta.

Mà là cái nhìn của mẹ.”

Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mẹ mình biết xấu hổ vì đã coi thường một con người chỉ vì hai chữ “nhà quê”.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *