“Thưa mẹ, con xin trả lại đứa con trai cưng cho mẹ đây, mẹ hầu anh ấy đến già luôn mẹ nhé!”
Câu nói ấy, tôi đã rehearsed trong đầu không biết bao nhiêu lần, nhưng đến khi thốt ra, giọng tôi vẫn run.
Không phải vì sợ. Mà vì tôi đã dồn nén quá lâu, đến mức ngay cả bản thân cũng không còn nhận ra mình là ai nữa.
—
Tôi lấy chồng năm hai mươi ba tuổi. Khi ấy, tôi nghĩ đơn giản lắm—một người đàn ông hiền lành, gia đình tử tế, thế là đủ.
Anh không quá giỏi giang, không quá lãng mạn, nhưng lại biết nghe lời mẹ.
Tôi từng nghĩ đó là một ưu điểm.
Tôi sai.
Sai ngay từ đầu.
Nhà chồng tôi không phải giàu có gì, nhưng lại mang một cái kiểu “gia trưởng truyền thống” rất nặng.
Mẹ chồng tôi—người mà ai nhìn vào cũng bảo hiền—thực ra lại là người kiểm soát mọi thứ trong nhà.
Từ tiền bạc, ăn uống, đến cách tôi nói chuyện, ăn mặc, thậm chí cả cách tôi… thở.
“Con dâu gì mà đi làm về muộn thế?
Phụ nữ thì phải lo cơm nước cho chồng.”
“Tiền lương đưa mẹ giữ, con giữ làm gì, phụ nữ giữ tiền dễ hư hỏng lắm.”
“Đàn ông đi nhậu là chuyện bình thường, con đừng có cằn nhằn.”
Lúc đầu, tôi nhịn.
Vì tôi nghĩ, làm dâu mà, phải biết nhẫn.
Nhưng càng nhẫn, họ càng lấn.
Chồng tôi—người đàn ông mà tôi từng nghĩ sẽ bảo vệ mình—lại là người đầu tiên đứng về phía mẹ anh.
“Em chịu khó một chút đi, mẹ anh già rồi.”
“Nhà này trước giờ vẫn vậy, em về thì phải theo nếp.”
“Đừng có làm quá lên.”
Tôi bắt đầu nhận ra, mình không phải là vợ.
Tôi chỉ là một người ngoài, được “nhận về” để phục vụ.
—
Đỉnh điểm là khi tôi mang thai.
Đó lẽ ra phải là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của một người phụ nữ.
Nhưng với tôi, đó là chuỗi ngày tồi tệ nhất.
Tôi nghén nặng, ăn vào là nôn. Cơ thể lúc nào cũng mệt mỏi, chóng mặt.
Tôi xin nghỉ làm sớm hơn một chút, nhưng mẹ chồng tôi không đồng ý.
“Ngày xưa mẹ mang thai vẫn làm ruộng bình thường, có sao đâu.”
Chồng tôi thì chỉ nói một câu:
“Em đừng làm màu nữa.”
Tôi nuốt nước mắt vào trong.
Có những đêm, tôi nằm ôm bụng, vừa đau vừa tủi, nhưng bên cạnh, chồng tôi vẫn ngủ ngon lành.
Không một cái ôm.
Không một câu hỏi han.
Không một lần đặt tay lên bụng tôi để cảm nhận đứa con.
—
Rồi một ngày, tôi phát hiện ra một chuyện.
Chồng tôi ngoại tình.
Không phải kiểu lén lút vụng trộm. Mà là công khai đến mức… coi như chuyện bình thường.
Người phụ nữ đó trẻ hơn tôi, xinh hơn tôi, và quan trọng nhất—cô ta biết cách làm hài lòng mẹ chồng tôi.
Tôi phát hiện ra họ nhắn tin cho nhau, gọi nhau là “vợ chồng”.
Khi tôi đưa bằng chứng ra, chồng tôi không hề chối.
Anh chỉ nhún vai:
“Thì sao? Em đang bầu bì, khó chịu, ai chịu nổi?”
Tôi quay sang mẹ chồng, mong ít nhất bà sẽ đứng về phía lẽ phải.
Nhưng bà chỉ cười nhạt:
“Đàn ông mà, có thêm người bên ngoài cũng bình thường.
Miễn là nó vẫn về nhà là được.”
Tôi đứng đó, như bị ai tát vào mặt.
Không phải một cái.
Mà là hàng trăm cái.
—
Đêm hôm đó, tôi ngồi một mình trong phòng, nhìn bụng mình đã lùm lùm.
Tôi hỏi bản thân:
“Mình đang sống vì cái gì?”
Vì chồng?
Không.
Vì gia đình chồng?
Càng không.
Vì con?
…Có lẽ.
Nhưng tôi không muốn con tôi sinh ra trong một gia đình như vậy.
Một gia đình mà người mẹ bị coi thường, bị chà đạp.
Một gia đình mà người cha phản bội, còn bà nội thì dung túng.
Tôi không muốn con mình lớn lên và nghĩ rằng đó là “bình thường”.
Tôi quyết định.
Nhưng tôi không nói gì.
Tôi vẫn im lặng, vẫn sống như một người con dâu ngoan, vẫn đưa tiền lương cho mẹ chồng, vẫn nấu ăn, dọn dẹp, chăm sóc chồng.
Họ nghĩ tôi đã “biết điều”.
Nhưng thực ra, tôi đang chuẩn bị.
Tôi bắt đầu chuyển dần tiền tiết kiệm sang một tài khoản riêng.
Tôi âm thầm tìm một căn hộ nhỏ.
Tôi liên hệ luật sư.
Và quan trọng nhất—tôi thu thập tất cả bằng chứng về việc chồng ngoại tình, về việc gia đình chồng kiểm soát tài chính của tôi.
Tôi chờ.
Chờ đến khi mọi thứ hoàn hảo.
—
Ngày hôm đó, tôi chọn một ngày mà cả gia đình chồng đều có mặt.
Tôi mặc một chiếc váy đơn giản, trang điểm nhẹ.
Không ai biết rằng, đó là ngày tôi rời đi.
Tôi bước vào phòng khách, đặt một chiếc hộp lên bàn.
Trong đó là toàn bộ vàng cưới.
Mẹ chồng tôi ngạc nhiên:
“Gì thế này?”
Tôi mỉm cười.
Một nụ cười mà có lẽ cả đời này họ chưa từng thấy.
“Thưa mẹ, con xin trả lại đứa con trai cưng cho mẹ đây, mẹ hầu anh ấy đến già luôn mẹ nhé.”
Không khí trong phòng đông cứng lại.
Chồng tôi bật dậy:
“Em bị điên à?”
Tôi không nhìn anh.
Tôi tiếp tục:
“Vàng cưới, con trả lại đủ. Tiền con đưa mẹ giữ bao năm qua, con cũng không lấy lại. Coi như con trả công cho gia đình mình vì đã ‘dạy dỗ’ con.”
Mẹ chồng tôi bắt đầu nổi giận:
“Cô nói cái gì đấy hả? Cô tưởng cô là ai?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
“Con là người đã chịu đựng quá đủ.”
Rồi tôi lấy ra một tập giấy.
“Đây là đơn ly hôn. Con đã ký. Còn đây là tất cả bằng chứng về việc anh ấy ngoại tình.”
Chồng tôi tái mặt.
Tôi chưa dừng lại.
“Và đây là đơn tố cáo về việc gia đình chồng kiểm soát tài chính cá nhân của con trong nhiều năm qua.”
Lúc này, không chỉ chồng tôi, mà cả mẹ chồng cũng bắt đầu hoảng.
“Cô… cô dám?”
Tôi gật đầu.
“Con dám.”
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Tôi quay người, gọi lớn:
“Anh vào đi.”
Cánh cửa mở ra.
Một người đàn ông bước vào.
Là luật sư của tôi.
Anh đặt thêm một tập hồ sơ lên bàn.
“Đây là toàn bộ giấy tờ chứng minh tài sản mà chị… à, vợ anh đã đóng góp trong thời gian chung sống. Bao gồm cả khoản tiền mà gia đình anh đang giữ.”
Mẹ chồng tôi run tay:
“Không thể nào…”
Tôi nói nhẹ nhàng:
“Con không lấy lại vàng cưới. Nhưng tiền của con, con sẽ lấy lại từng đồng.”
Chồng tôi lúc này gần như sụp đổ.
“Em… em làm thế để làm gì? Chúng ta có thể nói chuyện mà…”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười chua chát.
“Anh nói chuyện với nhân tình của anh chưa?”
Anh cứng họng.
—
Cuối cùng, điều khiến cả nhà chồng tôi rối rít van xin… không phải là việc tôi đòi lại tiền.
Mà là khi tôi nói:
“Con sẽ giành quyền nuôi con.”
Mẹ chồng tôi hoảng hốt:
“Không được! Nó là cháu tôi!”
Tôi nhìn bà, ánh mắt lạnh tanh:
“Bà nghĩ tôi sẽ để con tôi lớn lên trong một gia đình như thế này sao?”
Chồng tôi quỳ xuống.
Đúng, anh ta quỳ.
“Anh xin em… đừng làm thế… con cần có bố…”
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên, tôi thấy anh yếu đuối đến vậy.
Nhưng tiếc là… đã quá muộn.
“Con tôi không cần một người bố như anh.”
—
Tôi rời khỏi căn nhà đó với một chiếc vali nhỏ.
Không vàng bạc.
Không nước mắt.
Chỉ có một thứ duy nhất—sự tự do.
Sau lưng tôi, là những tiếng gọi với theo, những lời van xin, những tiếng khóc.
Nhưng tôi không quay đầu.
Vì tôi biết, nếu quay lại… tôi sẽ lại yếu lòng.
—
Nhiều người sau này nói tôi quá tàn nhẫn.
Rằng tôi nên nhịn vì con.
Rằng đàn ông ai chẳng có lúc sai lầm.
Rằng gia đình nào chẳng có mâu thuẫn.
Nhưng không ai hiểu…
Có những thứ, một khi đã vượt quá giới hạn, thì không còn gọi là “mâu thuẫn” nữa.
Mà là… sự tổn thương.
Và tôi chọn cách dừng lại.
Không phải vì tôi mạnh mẽ.
Mà vì tôi không còn lựa chọn nào khác.
—
Nếu có ai hỏi tôi có hối hận không…
Tôi sẽ trả lời:
Không.
Vì ít nhất, tôi đã dạy cho con mình một điều—
Rằng phụ nữ, không phải sinh ra để chịu đựng.

Để lại một bình luận