Bị Ép Lấү CҺồпg Đã Mù Còп Lι.ệt. ĐÊM TÂN HÔN Vȏ Tư Lột Đồ Kế Bȇп
. AпҺ Nóι 1 Cȃu KҺιếп Tȏι Đỏ Mặtặt
Cánh cửa gỗ nặng trịch khép lại sau lưng tôi, cắt đứt hoàn toàn tiếng nhạc ồn ào và những lời chúc tụng sáo rỗng của buổi tiệc cưới.
Đêm nay là đêm tân hôn, nhưng căn phòng rộng thênh thang lạnh lẽo như hầm băng.
Gió núi Sapa lùa vào mang theo hơi xương muối khiến tôi rùng mình.
Giữa phòng, anh Bảo – chồng tôi – ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ.
Bộ vest đen tuyền, giải băng lụa đen quấn chặt quanh đôi mắt. Anh không chỉ khiếm thị mà còn liệt nửa người.
Người ta đồn anh tâm tính thất thường, độc địa, ai gả cho anh cũng gặp chuyện chẳng lành.
Tôi nuốt khan, nhớ lại lời chú ruột: “Chịu đựng một năm thôi. 500 triệu tiền phẫu thuật cho bà nội chú đã lo
. Chỉ cần cháu làm vợ anh Bảo, nhà họ Vũ sẽ không để bà cháu thiệt thòi.”
500 triệu – con số quá lớn với một cô gái nhà nghèo như tôi. Vì bà nội là người thân duy nhất, tôi cam lòng đánh đổi.
Tôi bước lại gần anh, khẽ nói: “Chào anh, em là Dung, vợ mới cưới của anh.”
Anh không đáp. Không một cử động.
Cả ngày bị bó buộc trong chiếc váy cưới nặng trịch, tôi ngứa ngáy khó chịu.
Thấy anh ngồi yên như tượng, tôi nghĩ anh không nhìn thấy gì. Tôi kéo vali vào góc, quay lưng kéo khóa váy.
Chiếc váy tuột xuống, để lộ bờ vai trần và bộ đồ lót mỏng manh. Tôi vươn vai, thở phào nhẹ nhõm.
Tôi không biết rằng, ngay lúc ấy, những ngón tay anh đang bấu chặt thành xe lăn đến trắng bệch.
Sau khi thay bộ đồ lụa dài tay kín đáo, tôi đẩy xe lăn anh vào phòng tắm. Hơi nước ấm tỏa ra.
Tôi cởi áo vest cho anh, rồi ngỡ ngàng. Thân hình anh không teo tóp như tôi tưởng. Bờ vai rộng, cơ bắp săn chắc, làn da khỏe khoắn.
Tôi lấy bông tắm sơ mướp thấm xà phòng, dùng hết sức trà sát lưng anh, miệng luyên thuyên: “Chịu khó một chút cho máu huyết lưu thông nhé anh.”
Dưới bàn tay nhiệt tình của tôi, anh cắn răng chịu đau. Bất ngờ, tôi liếc xuống và thấy cơ thể anh có phản ứng sinh lý mãnh liệt.
Mặt tôi đỏ bừng, buột miệng: “Ơ… anh ngồi xe lăn mà chỗ đó vẫn hoạt động tốt thế nhỉ?”
Câu nói ngây ngô rơi tõm vào không gian tĩnh lặng. Anh nắm chặt thành bồn tắm, gân xanh nổi cuồn cuộn
. Tôi cuống cuồng lấy khăn trùm lên người anh rồi đẩy xe ra ngoài.
Sáng hôm sau, tôi nấu cháo tía tô mang lên. Anh ăn được nửa bát thì ra hiệu tôi lại gần.
Tôi ngây thơ ghé sát tai. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào vành tai, giọng trầm khàn: “Cháo ngon lắm, nhưng lần sau em nhớ nhẹ tay chút.
Với lại… bộ đồ lót gen màu đỏ tối qua em mặc rất hợp với dáng em.”
Hóa ra anh biết hết.
Tôi đứng hình, mặt đỏ bừng, chỉ muốn độn thổ.
Những ngày sau, tôi dần nhận ra anh Bảo không đơn giản như vẻ ngoài.
Anh đa nghi, lạnh lùng nhưng cũng có những khoảnh khắc quan tâm lạ lùng.
Tôi bắt đầu thấy xót xa cho anh – một người đang bị âm thầm hãm hại.
Bạn thân tôi lén đưa lọ thuốc “bổ thận” cho chồng. Tối đó tôi đưa anh uống.
Anh ngửi rồi nắm chặt cổ tay tôi, giọng lạnh lùng: “Em lấy thứ này ở đâu? Ai đưa cho?”
Sau khi bác sĩ xét nghiệm, anh biết đó là thuốc có chứa chất độc hại với tình trạng của anh.
Anh siết chặt tay tôi, cảnh cáo: “Anh không yếu đuối như những người vợ trước mong muốn đâu.
Nếu em có ý đồ khác, em sẽ phải hối hận.”
Tôi hoảng sợ, nhưng cũng bắt đầu nghi ngờ: ai đó đang muốn hại anh từ từ.
Sóng gió không dừng lại. Tại bữa tiệc gia tộc, anh họ Khánh của anh Bảo say rượu, sờ soạng đùi tôi dưới gầm bàn và nói lời thô bỉ.
Tôi cố chịu đựng. Khi hắn định hành hung anh Bảo, tôi không kìm được, tháo guốc cao gót phang mạnh vào vai hắn, rồi đẩy xe lăn chạy thục mạng ra khỏi biệt thự.
Chân tôi đi đất, rách toạc vì sỏi đá, nhưng tôi vẫn chạy. Anh Bảo lo lắng hỏi chân tôi có sao không.
Lần đầu tiên, tôi thấy anh quan tâm thật sự.
Sau đó là những âm mưu đen tối hơn. Thím Thu – mẹ Khánh – dùng nến thơm chứa độc tố thần kinh để hại anh Bảo và ông nội. Tôi vô tình phát hiện nhưng suýt bị thím Thu bắt gặp.
Cao trào xảy ra khi thím Thu giả tạo kết quả xét nghiệm, vu khống tôi mang thai với người khác để buộc tôi ly hôn.
Tôi bình tĩnh đòi siêu âm ngay tại chỗ trước mặt mọi người. Kết quả chứng minh tôi trong sạch. Thím Thu bị vạch trần.
Nhưng bi kịch thực sự bùng nổ tại từ đường. Thím Thu vu khống tôi cầm dao định hại Khánh.
Ông nội ra lệnh đánh tôi 20 roi mây. Khi roi sắp giáng xuống, anh Bảo lao người che chắn cho tôi, dùng chính tấm lưng hứng trọn đòn roi tàn nhẫn.
Cả từ đường chết lặng.
Anh quát: “Ai cho phép các người đụng vào vợ tôi? Muốn đánh cô ấy thì bước qua xác tôi trước!”
Đêm đó, trong bệnh viện, anh bôi thuốc cho tôi, nghẹn ngào tự trách mình vô dụng.
Tôi ôm anh, thì thầm: “Anh là người hùng của em.”
Anh kể lại bi kịch 13 năm trước: cả nhà bị phóng hỏa, chỉ còn mình anh sống sót.
Để bảo toàn mạng sống trước kẻ thù trong nhà, anh giả vờ mù và liệt, nhẫn nhục thu thập chứng cứ.
Tôi nắm chặt tay anh, hứa sẽ cùng anh vạch trần sự thật.
Những âm mưu cuối cùng bị lật tẩy. Anh Bảo công khai bằng chứng, thím Thu và Khánh bị bắt.
Trước mặt cả gia tộc, anh đứng dậy từ chiếc xe lăn, đôi chân vững chãi, ánh mắt sắc bén.
13 năm nín thở nằm gai nếm mật cuối cùng cũng kết thúc.
Tôi tưởng mọi thứ đã ổn. Nhưng khi anh trở thành người thừa kế quyền lực, tôi lại thấy mình nhỏ bé.
Tôi viết đơn ly hôn, tháo nhẫn cưới, xách vali rời đi lúc 3 giờ sáng.
Tại bến xe, anh Bảo chạy như cơn lốc tìm tôi. Anh ôm chặt tôi, xé nát tờ đơn ly hôn, quỳ một chân xuống đất giữa bến xe đông người:
“Em không phải nàng Lọ Lem. Em là nữ hoàng của đời anh.”
Một năm sau, chúng tôi sống trong ngôi nhà nhỏ ngoại ô có vườn rau xanh.
Bà nội khỏe mạnh. Tôi mở phòng khám nhỏ chữa bệnh miễn phí cho người nghèo. Chiều về, anh cởi vest, đeo tạp dề phụ tôi nấu cơm.
Bữa tối, anh nheo mắt cười gian: “Dạo này lưng anh hay mỏi. Lát em lại dùng bông tắm sơ mướp kỳ mạnh cho anh nhé?”
Tôi đỏ mặt, ném khăn ăn vào anh.
Tiếng cười giòn tan hòa lẫn tiếng gió. Dưới gầm bàn, tôi siết nhẹ tay anh – lời hứa chọn đời, chọn kiếp.

Để lại một bình luận