Blog

  • Vợ Có TҺaι Vớι Trưởпg PҺòпg U60 Sau KҺι Đι Dự Tιệc Tất Nιȇп – Cáι Kết KҺιếп Cả Cȏпg Tү CҺoáпg Váпg

    Vợ Có TҺaι Vớι Trưởпg PҺòпg U60 Sau KҺι Đι Dự Tιệc Tất Nιȇп – Cáι Kết KҺιếп Cả Cȏпg Tү CҺoáпg Váпg

    Đêm cuối năm, khi cả công ty hân hoan trong bữa tiệc tất niên, không ai biết rằng chỉ một sai lầm trong men rượu hôm ấy sẽ trở thành bi kịch lớn nhất đời một người phụ nữ. Sáu tháng sau, khi đứa bé chào đời, một tờ giấy xét nghiệm ADN rơi xuống bàn đã khiến người chồng gục ngã, còn cả công ty thì rúng động đến choáng váng.

    Nam và Hoa kết hôn đã 4 năm, có một con gái nhỏ. Cuộc sống của họ tuy giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười. Nam tin tưởng vợ tuyệt đối, chưa từng ghen tuông hay nghi ngờ. Hoa là nhân viên hành chính, được đồng nghiệp quý mến.

    Trong mắt Nam, vợ là người phụ nữ hiền lành, chung thủy. Nhưng chính sự tin tưởng ấy đã khiến anh không ngờ đến cú sốc sau này.

    Công ty tổ chức tiệc tất niên, rồi kéo nhau đi karaoke. Rượu bia tràn lan, ông Khánh – trưởng phòng U60 – ngồi cạnh Hoa, liên tục rót rượu. Hoa vốn ngại từ chối, lại bị mọi người ép, nên uống quá chén.

    Khi tiệc tàn, Hoa gần như không còn tỉnh táo. Ông Khánh viện cớ đưa cô về, nhưng thay vì về nhà, ông ta đưa cô đến khách sạn. Đêm đó, trong cơn say, một sai lầm không thể cứu vãn đã xảy ra.

    Một tháng sau, Hoa phát hiện có thai. Cô bàng hoàng, nhưng lại hy vọng đứa bé là con của chồng. Nam mừng rỡ, không hề nghi ngờ, còn chăm sóc vợ từng li từng tí.

    Nhưng khi con trai chào đời, nhiều người nhận thấy đứa trẻ chẳng giống Nam. Linh cảm thôi thúc, Nam lén xét nghiệm ADN. Kết quả: đứa bé không phải con ruột của anh.

    Đêm Nam đưa tờ kết quả cho vợ xem, Hoa quỵ xuống, bật khóc thú nhận. Căn nhà yên ấm bỗng vỡ vụn trong tiếng nức nở. Nam đau đớn, nhưng không nổi giận. Anh lặng lẽ thu thập bằng chứng, nộp lên ban giám đốc.

    Vụ việc bùng nổ. Một trưởng phòng U60, tưởng là gương mẫu, hóa ra lợi dụng cấp dưới trong men rượu. Tin tức lan khắp công ty, khiến ai nấy bàng hoàng. Ông Khánh lập tức bị kỷ luật và buộc nghỉ việc trong nhục nhã.

    Nam không lập tức ly hôn. Anh nói:
    – “Anh không biết có thể tha thứ hay không, nhưng sự thật này em sẽ phải mang theo cả đời.”

    Hoa ôm con, khóc nghẹn. Sự nghiệp của ông Khánh tiêu tan, danh dự bị bôi nhọ. Còn Hoa, từ một nhân viên hiền lành, trở thành tâm điểm chỉ trích.

    Câu chuyện khiến cả công ty choáng váng, và để lại một bài học cay đắng:

    • Trong hôn nhân, chỉ một phút yếu lòng có thể hủy hoại tất cả.
    • Ở công sở, rượu chè và quyền lực nếu không được kiểm soát sẽ biến thành cạm bẫy chết người.
    • Và sự thật, dù được che giấu khéo đến đâu, cũng có ngày phơi bày.

    Người ta vẫn nhắc về vụ việc như một lời cảnh tỉnh: hãy tỉnh táo trước mọi cám dỗ, bởi đôi khi, chỉ một khoảnh khắc sai lầm, cái giá phải trả sẽ theo ta cả đời.

  • Con Dâu Lấy Bố Chồng – 10 ngày sau Phát Hiện ra Bí Mật CỰC SỐC Sau Khi Sống Chung

    Con Dâu Lấy Bố Chồng – 10 ngày sau Phát Hiện ra Bí Mật CỰC SỐC Sau Khi Sống Chung

    Hạ An, một cô gái 24 tuổi với đôi mắt trong veo và nụ cười dịu dàng, từng nghĩ mình là người hạnh phúc nhất khi kết hôn với Minh Quân – chàng trai ấm áp, con trai trưởng của gia đình họ Trần danh giá. Minh Quân là một kiến trúc sư tài năng, luôn đối xử với Hạ An bằng sự chân thành. Tuy nhiên, hạnh phúc của họ chỉ kéo dài vỏn vẹn ba tháng. Một buổi tối mưa gió, Minh Quân gặp tai nạn xe hơi trên đường về nhà. Anh qua đời ngay tại chỗ, để lại Hạ An chìm trong đau đớn và trống rỗng.

    Tang lễ của Minh Quân diễn ra trong không khí nặng nề. Gia đình họ Trần, đặc biệt là ông Trần Khang – bố chồng của Hạ An, tỏ ra lạnh lùng. Ông Khang, một doanh nhân quyền lực với vẻ ngoài nghiêm nghị, dường như không quá đau buồn trước cái chết của con trai. Trâm Anh, cô em gái út của Minh Quân, thì luôn nhìn Hạ An bằng ánh mắt đầy thù địch. Hạ An cảm nhận được sự xa cách từ gia đình chồng, nhưng cô nghĩ đó chỉ là do họ đang chịu cú sốc mất người thân.

    Sau tang lễ, Hạ An định rời khỏi ngôi biệt thự rộng lớn của gia đình họ Trần để bắt đầu lại cuộc sống. Nhưng ông Khang bất ngờ gọi cô vào phòng làm việc. Với giọng nói trầm thấp, ông đưa ra một đề nghị khiến Hạ An sững sờ: “Hạ An, cô hãy ở lại và trở thành vợ tôi. Đây chỉ là một cuộc hôn nhân danh nghĩa, để bảo vệ danh dự gia đình và giữ vững vị thế của nhà họ Trần.”

    Hạ An bàng hoàng. Cô không hiểu tại sao ông Khang lại đưa ra yêu cầu kỳ lạ như vậy. Nhưng trước áp lực từ ông và những lời đe dọa ngầm về việc cô sẽ mất tất cả nếu từ chối, Hạ An đành chấp nhận. Cô tự nhủ đây chỉ là một sự sắp xếp tạm thời, và cô sẽ tìm cách thoát ra khi thời cơ đến.

    Hạ An chuyển vào phòng riêng trong biệt thự, sống dưới danh nghĩa là “vợ” của ông Khang. Cuộc sống mới của cô đầy ngột ngạt. Trâm Anh, giờ đã trở thành “con gái” của Hạ An trên danh nghĩa, không giấu giếm sự khinh miệt. Cô ta thường xuyên buông những lời mỉa mai, gọi Hạ An là “kẻ đào mỏ” hay “con dâu bất hiếu”. Ông Khang, dù luôn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, dường như không quan tâm đến những mâu thuẫn trong nhà. Ông bận rộn với công việc và thường xuyên vắng nhà.

    Trong thời gian này, Hạ An bắt đầu nhận thấy những điều bất thường. Bà Ngọc, người giúp việc lâu năm của gia đình, thường nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng. Một lần, bà Ngọc kéo Hạ An vào góc khuất của bếp và thì thầm: “Cô chủ, cô phải cẩn thận. Cái chết của cậu Quân không đơn giản như cô nghĩ đâu.” Nhưng trước khi bà Ngọc kịp nói thêm, Trâm Anh xuất hiện, cắt ngang cuộc trò chuyện.

    Đêm đó, Hạ An không ngủ được. Lời nói của bà Ngọc cứ ám ảnh cô. Cô quyết định lục tìm trong phòng làm việc cũ của Minh Quân, nơi anh từng giữ những tài liệu cá nhân. Trong một ngăn kéo bí mật, Hạ An tìm thấy một cuốn sổ tay. Bên trong, Minh Quân ghi lại những dòng chữ đầy đau đớn: “Tôi không phải con ruột của ông Khang. Tôi biết sự thật này từ mẹ, trước khi bà qua đời. Họ đang ép tôi ký giấy chuyển nhượng tài sản. Nếu tôi từ chối, tôi không biết điều gì sẽ xảy ra…”

    Hạ An bàng hoàng. Minh Quân không phải con ruột của ông Khang? Và ai là “họ” mà anh nhắc đến? Cô chưa kịp tìm hiểu thêm thì một tiếng hét vang lên từ tầng dưới. Hạ An chạy xuống và phát hiện bà Ngọc nằm bất động trên sàn bếp, máu chảy từ vết dao trên ngực. Trâm Anh đứng đó, hoảng loạn, nói rằng bà Ngọc tự sát. Nhưng Hạ An không tin. Cô bắt đầu nghi ngờ rằng cái chết của bà Ngọc có liên quan đến bí mật mà Minh Quân để lại.

    Hạ An âm thầm điều tra. Cô liên lạc với một người bạn cũ của Minh Quân, một luật sư tên Duy, để tìm hiểu về vụ tai nạn của chồng. Duy tiết lộ rằng chiếc xe của Minh Quân đã bị phá hoại: dây phanh bị cắt một cách cố ý. Đây không phải tai nạn, mà là một vụ giết người.

    Hạ An đối mặt với ông Khang, yêu cầu ông giải thích về cuốn sổ tay của Minh Quân. Ông Khang tỏ ra bình tĩnh đến đáng sợ. Ông thừa nhận Minh Quân không phải con ruột của mình, mà là con của người vợ đầu và một người đàn ông khác. Tuy nhiên, ông nói rằng ông đã yêu thương Minh Quân như con đẻ và không bao giờ làm hại anh. “Cô đừng đào bới quá khứ, Hạ An. Có những sự thật tốt nhất nên để nó chôn vùi,” ông nói với ánh mắt lạnh lùng.

    Nhưng Hạ An không dừng lại. Cô bí mật lục soát phòng của Trâm Anh và tìm thấy một chiếc điện thoại cũ. Trong đó có tin nhắn giữa Trâm Anh và một người lạ, với nội dung: “Đã xử lý được Quân. Giờ chỉ cần loại bỏ con dâu.” Hạ An run rẩy nhận ra rằng Trâm Anh chính là kẻ đứng sau cái chết của Minh Quân. Và giờ, cô là mục tiêu tiếp theo.

    Một đêm, khi Hạ An đang ở một mình trong phòng, Trâm Anh bất ngờ xuất hiện với một con dao trên tay. Cô ta cười điên dại, tiết lộ toàn bộ sự thật: Trâm Anh luôn ghen ghét Minh Quân vì anh được ông Khang coi là người thừa kế, dù không phải con ruột. Cô ta đã lên kế hoạch giết anh để chiếm đoạt tài sản gia đình. Ông Khang, dù biết kế hoạch này, đã đồng lõa vì muốn bảo vệ danh tiếng gia đình. Bà Ngọc bị giết vì đã nghe lén được cuộc trò chuyện giữa Trâm Anh và ông Khang.

    “Giờ thì mày phải chết, Hạ An,” Trâm Anh gào lên, giơ dao định đâm. Đúng lúc đó, một tiếng súng vang lên. Trâm Anh ngã xuống, máu loang đầy sàn. Ông Khang đứng đó, tay cầm súng, ánh mắt đầy đau đớn. “Tôi không thể để con bé tiếp tục làm hại người khác,” ông nói, giọng run rẩy.

    Cảnh sát nhanh chóng đến hiện trường. Ông Khang bị bắt vì tội đồng lõa và giết người. Trước khi bị dẫn đi, ông quay sang Hạ An và nói: “Tôi xin lỗi, Hạ An. Tôi đã sai khi cố che giấu sự thật. Hãy sống tốt, vì Quân.”

    Một năm sau, Hạ An rời khỏi thành phố, mang theo những vết sẹo tinh thần nhưng cũng đầy quyết tâm xây dựng lại cuộc đời. Cô mở một tiệm bánh nhỏ ở một thị trấn yên bình, nơi cô tìm thấy niềm vui trong những chiếc bánh ngọt ngào và nụ cười của khách hàng. Một ngày, cô nhận được một lá thư từ Duy, người bạn của Minh Quân. Trong thư, Minh Quân viết những dòng cuối cùng trước khi qua đời: “Hạ An, nếu em đọc được những dòng này, hãy nhớ rằng anh yêu em. Anh biết số phận của mình, nhưng anh không hối hận vì đã chọn em. Hãy sống hạnh phúc, vì cả hai chúng ta.”

    Hạ An mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má. Cô đặt lá thư vào một chiếc hộp gỗ, khép lại quá khứ đầy đau thương. Dưới ánh hoàng hôn, cô bước ra khỏi tiệm bánh, ngắm nhìn bầu trời trong xanh và cảm nhận một cảm giác bình yên mà cô đã mất từ lâu.

    Câu chuyện “Con Dâu Lấy Bố Chồng” là một bức tranh đầy kịch tính về lòng tham, sự phản bội và hậu quả của những bí mật được che giấu. Nó khắc họa rõ nét cách mà tiền bạc và quyền lực có thể phá hủy một gia đình, đẩy con người vào con đường tội lỗi. Tuy nhiên, câu chuyện cũng mang thông điệp về sự giải thoát: chỉ khi buông bỏ quá khứ và đối mặt với sự thật, con người mới tìm thấy hạnh phúc thực sự.

  • Sinh con được 1 tháng, phát hiện đêm nào chồng cũng trộ////m sữa mang về nhà chồng – lé/n theo sau, tôi s//ốc nặng khi thấy…

    Sinh con được 1 tháng, phát hiện đêm nào chồng cũng trộ////m sữa mang về nhà chồng – lé/n theo sau, tôi s//ốc nặng khi thấy…

    Ngày sinh con gái đầu lòng, tôi cứ ngỡ cuộc sống của mình đã trọn vẹn. Cả tháng ở cữ, chồng tôi – anh Duy – chăm sóc vợ con khá chu đáo. Anh đi làm về sớm, cơm nước lo liệu, còn thường xuyên dậy giữa đêm pha sữa cho con. Nhìn anh bế con, vỗ về, tôi nhiều lần rơi nước mắt vì hạnh phúc.

    Thế nhưng, sau khi hết 3 tuần đầu, tôi bắt đầu nhận ra điều bất thường. Mỗi đêm khoảng 2 – 3 giờ sáng, Duy thường lấy sữa trong tủ lạnh rồi lén đi ra ngoài. Ban đầu tôi nghĩ anh pha sữa cho con, nhưng khi bế con, bình sữa trên tay anh lại khác. Lượng sữa mẹ tôi cất trong tủ dần ít đi, dù tôi vẫn vắt đều.

    Trong lòng tôi dấy lên nghi ngờ. Tại sao anh lại lấy sữa ra ngoài? Mang đi đâu, cho ai? Ý nghĩ đáng sợ thoáng qua khiến tôi mất ngủ mấy đêm liền. Tôi cố hỏi nhẹ nhàng:
    – Anh này, sữa trong tủ lạnh em cất hôm qua đâu rồi?
    Anh chỉ cười gượng:
    – À… chắc anh nhầm, làm đổ mất rồi.

    Câu trả lời ấy không thuyết phục. Linh cảm mách bảo tôi có gì đó bất thường. Đêm hôm sau, tôi giả vờ ngủ, để ý từng động tác. Quả nhiên, anh mở tủ, lấy mấy túi sữa đã dán nhãn ngày tháng cẩn thận, rồi bỏ vào túi xách. Anh nhẹ nhàng rời khỏi nhà, như sợ đánh thức tôi và con.

    Trái tim tôi thắt lại. Một cơn giận và nỗi lo sợ ùa đến. Nhưng tôi không vội đối chất, mà quyết định lén theo sau, để biết sự thật.

    Đêm ấy, tôi khoác áo mỏng, bồng con lớn 1 tháng tuổi ngủ say nhờ mẹ trông, rồi bước theo chồng trong bóng tối. Con ngõ nhỏ tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn vàng leo lét. Anh đi nhanh, dáng vẻ hối hả. Tôi giữ khoảng cách vừa đủ, tim đập dồn dập.

    Anh không hề rẽ ra phố lớn như tôi nghĩ, mà đi thẳng về nhà mẹ ruột – cách nhà chúng tôi khoảng vài trăm mét. Tôi nín thở, nép vào gốc cây gần đó. Cánh cửa khẽ mở, mẹ chồng tôi bước ra, gương mặt hốc hác, mái tóc rối bời. Duy đưa túi sữa cho bà, hai mẹ con thì thầm vài câu rồi đi vào trong.

    Tôi như chết lặng. Hóa ra bao nhiêu ngày nay anh lén mang sữa về cho mẹ. Nhưng tại sao?

    Tôi run rẩy tiến lại gần, qua khe cửa khép hờ, tôi nhìn thấy cảnh tượng khiến tim mình thắt lại. Trong phòng, chị dâu tôi – vợ của anh trai chồng – đang ngồi co ro ôm một bé sơ sinh đỏ hỏn. Đứa bé khóc khản cả giọng vì đói. Gương mặt chị nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng. Mẹ chồng tôi vội lấy túi sữa, hâm nóng rồi đưa cho chị. Bé ngậm lấy bình, bú say sưa, tiếng khóc dần im bặt.

    Tôi bàng hoàng hiểu ra tất cả. Hóa ra chị dâu sinh non, sức khỏe yếu, lại không có sữa cho con bú. Nhà anh trai chồng thì khó khăn, không đủ tiền mua sữa bột. Để cháu nội không bị đói, mẹ chồng đã nhờ Duy lén lấy sữa của tôi mang về.

    Nước mắt tôi trào ra. Ban đầu, tôi từng nghĩ đến những điều xấu xa, nghi ngờ chồng phản bội, thậm chí có con riêng. Nhưng sự thật lại là một bi kịch khác – một sự bất lực của cả gia đình trước khó khăn.

    Tôi lặng lẽ quay về nhà. Trong lòng rối bời: vừa thương chồng, vừa thương cháu nhỏ, lại thấy tủi thân vì không ai nói với mình một lời. Họ âm thầm lấy sữa của tôi, để rồi tôi vô tình trở thành “người mẹ nuôi” cho đứa trẻ mà chính tôi không hề hay biết.

    Sáng hôm sau, tôi nhìn chồng, nhẹ nhàng nói:
    – Đêm qua em đi theo anh rồi… Em đã thấy tất cả.
    Anh sững người, rồi cúi gằm mặt. Giọng anh run run:
    – Anh xin lỗi… Anh không muốn em buồn. Anh chỉ nghĩ, em vừa sinh, lại vất vả, không nên lo thêm chuyện của anh trai. Nhưng nhìn cháu khóc vì đói, anh không cầm lòng nổi…

    Tôi im lặng một lúc, rồi nắm tay anh:
    – Em không trách anh. Nhưng anh sai khi giấu em. Em có thể chia sẻ, miễn đừng để em phải nghi ngờ chồng mình.

    Đêm ấy, tôi mang thêm mấy túi sữa, tự tay đem sang cho chị dâu. Nhìn đứa bé bú ngoan trong vòng tay mẹ, tim tôi nghẹn lại. Chị dâu nắm chặt tay tôi, nước mắt lăn dài:
    – Cảm ơn em… Nếu không có em, chắc chị chẳng biết làm sao.

    Tôi mỉm cười, nhưng lòng nặng trĩu. Tôi hiểu, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Có những nỗi khổ âm thầm mà chỉ khi tận mắt chứng kiến, ta mới cảm nhận hết. Và đôi khi, tình thương không chỉ dành cho con mình, mà còn phải mở rộng, để chia sẻ với những mảnh đời xung quanh.

    Từ hôm đó, tôi chủ động vắt sữa, cẩn thận chia làm hai phần: một cho con gái mình, một gửi sang cho cháu. Chồng tôi không còn phải lén lút đi trong đêm nữa. Anh nhìn tôi, ánh mắt rưng rưng, có lẽ chưa bao giờ thấy vợ mình mạnh mẽ và bao dung đến vậy.

    Trong ngôi nhà nhỏ, giữa những gian khó, tình yêu thương đã giúp chúng tôi tìm lại sự bình yên. Và tôi hiểu, đôi khi một sự thật khiến ta “sốc nặng”, nhưng chính sự thật ấy lại dạy ta cách yêu thương trọn vẹn hơn.

  • Tin vui: Hàng triệu người có bằng Đại học chuẩn bị đón nhận điều này

    Tin vui: Hàng triệu người có bằng Đại học chuẩn bị đón nhận điều này

    Bộ Nội vụ đang lấy ý kiến dự thảo Thông tư ban hành Nội quy thi tuyển, xét tuyển công chức, viên chức, thi nâng ngạch công chức và

    Quy chế tổ chức thi tuyển, xét tuyển công chức, viên chức, thi nâng ngạch, xét thăng hạng chức danh nghề nghiệp viên chức.

    Đề xuất quy định tổ chức xét thăng hạng chức danh nghề nghiệp viên chức

    Chuẩn bị tổ chức xét thăng hạng

    Căn cứ quy định tại khoản 1, Điều 32, Nghị định số 115/2020/NĐ-CP đã được sửa đổi tại khoản 16, Điều 1,

    Nghị định số 85/2023/NĐ-CP; quy định cụ thể của Bộ quản lý chức danh nghề nghiệp viên chức chuyên ngành về tiêu chuẩn, điều kiện, hình thức, nội dung thẩm định hồ sơ dự xét thăng hạng chức danh nghề nghiệp viên chức,

    Chủ tịch Hội đồng quyết định cụ thể cách thức tổ chức, thời gian, hướng dẫn thẩm định hồ sơ; phải bảo đảm tính chính xác, công bằng, khách quan, khoa học.

    Trường hợp cần thiết, Chủ tịch Hội đồng quyết định cụ thể cách thức chấm điểm, tiêu chí chấm điểm hồ sơ dự xét như là một biện pháp thẩm định hồ sơ bổ sung để có thêm căn cứ xác định viên chức trúng tuyển kỳ xét thăng hạng.

    Tổ chức thẩm định hồ sơ dự xét thăng hạng

    Các thành viên Ban thẩm định hồ sơ được phân công thẩm định cùng 01 hồ sơ dự xét thì cùng tiến hành thẩm định chung đối với hồ sơ đó;

    Thành viên Ban thẩm định hồ sơ kiểm tra hồ sơ dự xét; sắp xếp thành phần hồ sơ dự xét theo trật tự các tiêu chuẩn, điều kiện xét thăng hạng chức danh nghề nghiệp viên chức, tiêu chí thẩm định hồ sơ được thể hiện trong Phiếu thẩm định hồ sơ do Hội đồng chuẩn bị;

    Căn cứ thành phần hồ sơ dự xét và tiêu chí thẩm định hồ sơ, thành viên Ban thẩm định hồ sơ đánh giá việc hồ sơ dự xét có đáp ứng các tiêu chuẩn, điều kiện xét thăng hạng chức danh nghề nghiệp viên chức và ghi kết quả đánh giá, thông tin liên quan (nếu có) vào

    Phiếu thẩm định hồ sơ. Thành phần hồ sơ dự xét chỉ được xác định là hợp lệ đối với bản gốc, bản chính hoặc bản sao đã được công chứng theo quy định của pháp luật.

    Thăng hạng chức danh nghề nghiệp

    Bộ Nội vụ đề xuất quy định tổ chức xét thăng hạng chức danh nghề nghiệp viên chức. (Ảnh minh hoạ)

    Trường hợp hồ sơ dự xét không thể hiện đầy đủ các tiêu chuẩn, điều kiện xét thăng hạng chức danh nghề nghiệp viên chức, tiêu chí thẩm định hồ sơ, minh chứng để xác định ưu tiên trong xét thăng hạng,

    thành viên Ban thẩm định hồ sơ báo cáo Trưởng ban thẩm định tổng hợp, báo cáo Chủ tịch Hội đồng xem xét, quyết định việc yêu cầu cơ quan, đơn vị cử viên chức dự xét, viên chức có hồ sơ dự xét bổ sung thành phần hồ sơ dự xét.

    Trường hợp cho bổ sung thành phần hồ sơ dự xét thì thời hạn bổ sung là không quá 05 ngày làm việc kể từ ngày có văn bản của Hội đồng yêu cầu bổ sung; không giải quyết các trường hợp bổ sung thành phần hồ sơ dự xét sau thời hạn quy định kể cả trường hợp gửi theo đường bưu chính;

    Khi thẩm định hồ sơ, nếu các thành viên Ban thẩm định hồ sơ không thống nhất kết quả thẩm định thì chuyển hồ sơ dự xét và kết quả thẩm định của các thành viên lên

    Trưởng ban thẩm định để xem xét, quyết định hoặc báo cáo Trưởng ban thẩm định tổng hợp, báo cáo Chủ tịch Hội đồng xem xét, quyết định;

    Kết quả thẩm định của từng hồ sơ dự xét được tổng hợp vào bảng tổng hợp chung kết quả thẩm định có chữ ký của các thành viên tham gia thẩm định hồ sơ vàTrưởng ban thẩm định hồ sơ;

    Trưởng ban Thẩm định bàn giao kết quả thẩm định của từng hồ sơ dự xét, bảng tổng hợp chung kết quả thẩm định được đóng trong túi còn nguyên niêm phong cho Ủy viên kiêm Thư ký Hội đồng;

    Khi giao, nhận (kể cả bổ sung thành phần hồ sơ dự xét, nếu có) phải lập biên bản bàn giao, có chữ ký xác nhận của bên giao, bên nhận, đại diện Hội đồng, đại diện Ban giám sát.

    Thăng hạng chức danh nghề nghiệp

    (Ảnh minh hoạ)

    Quyết định kết quả xét thăng hạng

    Chủ tịch Hội đồng tổ chức họp Hội đồng để xem xét kết quả xét thăng hạng; các thành viên của Hội đồng trao đổi, thảo luận công khai, dân chủ về kết quả xét thăng hạng; thống nhất kết quả kỳ xét thăng hạng và danh sách viên chức trúng tuyển.

    Chủ tịch Hội đồng báo cáo người đứng đầu cơ quan, đơn vị tổ chức xét thăng hạng chức danh nghề nghiệp viên chức xem xét, quyết định phê duyệt kết quả kỳ xét thăng hạng và danh sách viên chức trúng tuyển theo quy định.

    Việc xác định người trúng tuyển trong kỳ xét thăng hạng được thực hiện theo quy định tại Điều 40 Nghị định số 115/2020/NĐ-CP đã được sửa đổi tại khoản 20

    Điều 1 Nghị định số 85/2023/NĐ-CP và quy định của Bộ quản lý chức danh nghề nghiệp viên chức chuyên ngành.

  • Tôi đến muộn trong ngày giỗ cụ của gia đình chồng, còn chưa kịp bước vào nhà, tôi đã thấy chồng mình đang ôm một mối tình đầu của 3 năm trước xinh đẹp và tuyên bố

    Tôi đến muộn trong ngày giỗ cụ của gia đình chồng, còn chưa kịp bước vào nhà, tôi đã thấy chồng mình đang ôm một mối tình đầu của 3 năm trước xinh đẹp và tuyên bố

    Tôi đến muộn đúng mười lăm phút trong ngày giỗ cụ của gia đình chồng.

    Đường tắc, con sốt, tôi xoay như chong chóng. Vừa dựng xe ngoài ngõ, còn chưa kịp bước qua cổng, tôi đã nghe thấy tiếng xì xào đông đủ trong sân.

    Và rồi tôi đứng sững lại.

    Giữa gian nhà thờ họ, nơi bày bàn thờ tổ tiên nghi ngút khói nhang, chồng tôi đang ôm một người phụ nữ khác.

    Cô ta xinh, rất xinh. Váy trắng, tóc uốn nhẹ, tay đặt lên bụng một cách rất… có chủ ý.

    Tôi nhận ra ngay.

    Mối tình đầu của anh ta — người đã bỏ anh đi lấy chồng giàu cách đây 3 năm.

    Chồng tôi quay mặt về phía họ hàng, giọng sang sảng, đầy tự hào:

    “Con xin phép báo với gia đình một chuyện.
    Con… sắp làm bố rồi.”

    Cả sân ồ lên.

    Mẹ chồng tôi sững người vài giây, rồi quay sang nắm tay cô gái kia, mắt rưng rưng:

    “Trời ơi, vậy là nhà mình có phúc rồi…”

    Không ai để ý tôi đang đứng ngoài cổng.
    Không ai hỏi tôi là vợ hợp pháp đang nghĩ gì.

    Tôi không khóc.
    Cũng không lao vào làm ầm ĩ.

    Tôi chỉ nhìn đồng hồ.

    Còn đúng 10 phút nữa.

    Ba hôm trước, khi linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi đã làm một việc rất đơn giản:
    đặt ship 5 thùng mắm tôm loại nặng mùi nhất, ghi rõ giờ giao… trước cổng nhà thờ họ.

    Tôi lùi ra sau bức tường, nhắn đúng một tin nhắn:
    “Giao hàng đi anh.”

    Năm phút sau.

    Tiếng xe tải dừng trước cổng.
    Một anh shipper hô to:

    “Nhà anh chị đặt mắm tôm số lượng lớn phải không ạ?”

    Cả họ quay đầu lại.

    Chưa ai kịp hiểu chuyện gì, thì nắp thùng đầu tiên được mở ra để kiểm hàng.

    Mùi mắm tôm bốc lên nồng nặc.

    Gió thổi thẳng vào gian thờ.

    Mùi xộc thẳng vào bàn thờ tổ tiên.

    Tiếng la hét vang lên:

    “Trời ơi! Cái gì thối thế này?”

    “Đóng lại! Đóng lại mau!”

    Nhưng đã muộn.

    Tôi bước thẳng vào sân, giọng bình tĩnh đến lạnh người:

    “Dạ, mắm tôm của con đặt.
    Con tính làm giỗ cho đủ lễ.”

    Cả sân đứng hình.

    Chồng tôi tái mặt:

    “Cô điên à?! Hôm nay là ngày giỗ cụ!”

    Tôi nhìn thẳng vào anh ta, mỉm cười:

    “Giỗ cụ, mà anh ôm bồ tuyên bố có thai trước bàn thờ tổ tiên…
    Con tưởng cũng cần mùi vị cho đúng không khí.”

    Mẹ chồng tôi run run:

    “Cô… cô làm cái trò gì thế này?”

    Tôi quay sang người phụ nữ kia, nhẹ nhàng nói:

    “Chúc mừng chị sắp làm mẹ.
    Nhưng nhà thờ họ này… không phải nơi để khoe bụng bầu ngoại tình.”

    Cô ta tái xanh, bụm miệng nôn khan.

    Mắm tôm vẫn bốc mùi.
    Khách khứa bịt mũi bỏ về từng người.

    Ngày giỗ tan nát.

    Trước khi rời đi, tôi đặt đơn ly hôn lên bàn thờ, ngay dưới chân bát hương:

    “Con trả lại nhà này sự yên tĩnh.
    Còn hai người… tự giải thích với tổ tiên.”

    Tôi quay lưng đi, giữa mùi mắm tôm nồng nặc và những ánh mắt chết lặng.

    Có những cuộc phản bội không cần đánh ghen ồn ào.
    Chỉ cần đúng mùi, đúng lúc…

    là đủ để cả một gia đình không ngẩng đầu lên nổi.

  • Hết tháng 11 âm 4 con giáp sẽ chia tay khó khăn, bước vào thời kỳ huy hoàng nhất năm, giàu có sung túc

    Hết tháng 11 âm 4 con giáp sẽ chia tay khó khăn, bước vào thời kỳ huy hoàng nhất năm, giàu có sung túc

    Theo quan niệm tử vi, khi tháng 11 âm lịch năm Ất Tỵ kết thúc và bước sang tháng Chạp (tháng 12 âm lịch – bắt đầu từ ngày 19/01/2026 dương lịch), nguồn năng lượng luân chuyển sẽ giúp một số con giáp trút bỏ được gánh nặng, mở ra thời kỳ huy hoàng để đón Tết.

    Dưới đây là 4 con giáp được dự báo sẽ “chia tay khó khăn” và đón nhận sự viên mãn dịp cuối năm 2025 – đầu năm 2026:

    1. Con giáp tuổi Dậu: Quyết đoán chốt hạ – Thu hoạch vàng ròng

    Tuổi Dậu là con giáp hưởng lợi lớn nhất khi bước vào tháng cuối năm Ất Tỵ nhờ cục diện Tam Hợp (Tỵ – Dậu – Sửu), do đó cần thể hiện bản lĩnh của một người dẫn đầu.

    – Vận trình: Mọi rắc rối, thị phi trong công việc từ đầu năm sẽ được giải quyết triệt để. Bạn có quý nhân chỉ đường dẫn lối, giúp các kế hoạch kinh doanh còn dang dở đạt được kết quả vượt mong đợi.

    Hết tháng 11 âm 4 con giáp sẽ chia tay khó khăn, bước vào thời kỳ huy hoàng nhất năm, giàu có sung túc- Ảnh 1.

    (Ảnh minh họa)

    – Viên mãn: Tài lộc đổ về từ nhiều nguồn, đặc biệt là các khoản thưởng Tết và lợi nhuận đầu tư. Đây là lúc tuổi Dậu có thể thảnh thơi mua sắm, chuẩn bị cho một cái Tết sung túc nhất.

    – Lời khuyên cụ thể: Đừng chần chừ hay quá cầu toàn. Đây là lúc bạn cần tất toán nhanh các dự án và thu hồi công nợ. Những cơ hội hợp tác đến vào nửa đầu tháng Chạp cần được phản hồi ngay lập tức; sự nhanh nhẹn sẽ giúp tiền bạc đổ vào túi gấp đôi dự kiến.

    – Hành động phong thủy: Nên mang theo phụ kiện màu vàng hoặc trắng để kích hoạt thêm năng lượng Kim, giúp tư duy minh mẫn trong các giao dịch lớn.

    2. Con giáp tuổi Sửu: Khẳng định uy tín – Đón nhận thưởng lớn

    Sau một thời gian dài nỗ lực mà chưa thấy kết quả xứng đáng, tuổi Sửu sẽ là con giáp chính thức bước vào thời kỳ “thu hoạch” ngay sau tháng 11 âm. Sự kiên trì của bạn sẽ trở thành “thương hiệu” giúp bạn nhận được phần thưởng xứng đáng nhất.

    – Vận trình: Nhờ sự kiên trì đặc trưng và sự tương trợ của địa chi năm, tuổi Sửu sẽ khẳng định được vị thế của mình tại nơi làm việc. Những khó khăn về tài chính trước đó sẽ dần tan biến.

    Hết tháng 11 âm 4 con giáp sẽ chia tay khó khăn, bước vào thời kỳ huy hoàng nhất năm, giàu có sung túc- Ảnh 2.

    (Ảnh minh họa)

    – Viên mãn: Cuối năm là thời điểm con giáp này nhận được những tin vui về thăng tiến hoặc tăng lương. Gia đạo êm ấm, sức khỏe dồi dào giúp bạn tận hưởng niềm vui trọn vẹn bên người thân.

    – Lời khuyên cụ thể: Hãy chủ động đề xuất những báo cáo tổng kết ấn tượng với cấp trên. Đừng ngại thể hiện thành quả cá nhân vì đây là thời điểm quý nhân đang quan sát để xét duyệt thưởng năm hoặc thăng chức. Với người kinh doanh, hãy tri ân khách hàng cũ; chính họ sẽ mang lại nguồn doanh thu đột phá trong những ngày sát Tết.

    – Hành động phong thủy: Tuổi Sửu hãy dọn dẹp sạch sẽ không gian làm việc, đặc biệt là hướng Đông Bắc để đón nhận lộc khí từ Thái Tuế.

    3. Con giáp tuổi Thân: Tận dụng mối quan hệ – Lộc từ muôn phương

    Dưới tác động tích cực của mối quan hệ Lục Hợp với Thái Tuế năm Ất Tỵ, tuổi Thân sẽ là con giáp nhìn thấy vận thế chuyển biến tích cực rõ rệt khi bước vào tháng Chạp.

    – Vận trình: Những mâu thuẫn trong các mối quan hệ xã giao sẽ được hóa giải. Sự thông minh, linh hoạt giúp con giáp tuổi Thân nắm bắt được những cơ hội kiếm tiền “chớp nhoáng” nhưng mang lại lợi nhuận cực lớn vào dịp sát Tết.

    Hết tháng 11 âm 4 con giáp sẽ chia tay khó khăn, bước vào thời kỳ huy hoàng nhất năm, giàu có sung túc- Ảnh 3.

    (Ảnh minh họa)

    – Viên mãn: Bạn sẽ đón nhận những món quà bất ngờ hoặc những khoản tiền “từ trên trời rơi xuống”. Tình cảm lứa đôi thăng hoa, mang lại tinh thần phấn chấn.

    – Lời khuyên cụ thể: Hãy tích cực tham gia các buổi tiệc tất niên, gặp gỡ giao lưu. Đừng xem đó chỉ là vui chơi, vì những thông tin đầu tư “vàng” hoặc các lời mời hợp tác béo bở sẽ xuất hiện trên bàn tiệc. Khả năng ngoại giao khéo léo sẽ giúp bạn biến “người lạ thành khách hàng, khách hàng thành đối tác chiến lược”.

    – Hành động phong thủy: Sử dụng các trang phục có màu xanh nước biển hoặc đen để trung hòa năng lượng, giúp bạn giữ được sự tỉnh táo trước những lời mời gọi đầu tư quá hào nhoáng.

    4. Con giáp tuổi Thìn: Mạnh dạn đầu tư – Về đích vinh quang

    Sau khi vượt qua những tháng giữa năm có nhiều biến động, tuổi Thìn sẽ là con giáp đón nhận luồng cát khí mạnh mẽ để kết thúc năm Ất Tỵ một cách rực rỡ. Có thể nói, tuổi Thìn đang có vận thế “Rồng gặp mây”, chỉ cần một cú hích cuối cùng để đổi đời giàu sang.

    Hết tháng 11 âm 4 con giáp sẽ chia tay khó khăn, bước vào thời kỳ huy hoàng nhất năm, giàu có sung túc- Ảnh 4.

    (Ảnh minh họa)

    – Vận trình: Bạn có cơ hội mở rộng quy mô làm ăn hoặc thực hiện những dự án lớn đã ấp ủ từ lâu. Sự quyết đoán kết hợp với vận may giúp tuổi Thìn dẫn đầu trong các cuộc đua tài chính cuối năm.

    – Viên mãn: Tiền bạc rủng rỉnh giúp bạn thực hiện được các dự định lớn như mua xe, sửa sang nhà cửa. Đây là giai đoạn bạn cảm thấy tự tin và hạnh phúc nhất trong năm.

    – Lời khuyên cụ thể: Nếu bạn đã ấp ủ một kế hoạch mua sắm tài sản lớn (như nhà đất, xe cộ) hoặc mở rộng quy mô kinh doanh, tháng Chạp chính là thời điểm vàng. Hãy dùng trực giác mạnh mẽ của mình để chốt đơn. Tuy nhiên, cần chú ý rà soát kỹ văn bản pháp lý vào tuần thứ 3 của tháng để đảm bảo sự viên mãn tuyệt đối.

    – Hành động phong thủy: Đặt một bát nước sạch hoặc quả cầu thạch anh xanh trên bàn làm việc để điều hòa cảm xúc, giúp bạn đưa ra quyết định chính xác nhất.

    * Thông tin chỉ mang tính chất tham khảo, chiêm nghiệm. 

  • Nhà ông Ba ủ mắm tôm nổi tiếng cái làng này, tháng bán cả tấn, vậy mà đêm qua cãi nhau om sòm với lái buôn vì mắm tôm đóng vơi

    Nhà ông Ba ủ mắm tôm nổi tiếng cái làng này, tháng bán cả tấn, vậy mà đêm qua cãi nhau om sòm với lái buôn vì mắm tôm đóng vơi

    Nhà ông Ba ở cuối xóm Đông Trại, nổi tiếng nhất vùng vì nghề ủ mắm tôm truyền ba đời. Nói không ngoa, nhà ông tháng nào cũng bán cả tấn; dân buôn từ Hà Nội, Hải Phòng đến tận Nam Định đều xếp hàng chờ lấy.

    Ấy vậy mà đêm hôm trước, cả xóm mất ngủ vì tiếng ông Ba cãi nhau om sòm với thằng Tín – lái buôn mới ngoài thị trấn. Người ta bảo nó chê ông Ba “đóng vơi, cân thiếu”, còn ông Ba thì thề sống thề chết “chum nhà ông không bao giờ bớt một thìa”.

    Tiếng chửi, tiếng quát vọng đến tận gần nửa đêm.

    Sáng hôm sau, cả xóm bị dựng dậy bởi tiếng gào:

    “Trời ơi là trời! Ai hại tui rồi!”

    Người ta ùa sang thì thấy ông Ba quỳ sụp giữa sân, mặt tái mét, còn vợ ông ngồi bệt xuống đất, tay run bần bật.

    Toàn bộ 100 chum mắm tôm trong nhà—bốc mùi thối, nổi váng trắng xóa.

    Ông Ba run rẩy mở nắp từng chum. Mắm không còn màu đỏ tím đặc sánh mà đổi sang màu nâu xám, lổn nhổn như bị ai bỏ độc. Tệ hơn nữa, mỗi chum đều có một thứ sợi đen đen, dài ngoằng, dính như tóc nổi lềnh bềnh.

    Mắm tôm ủ mấy tháng trời, gần cả trăm triệu bạc… coi như mất sạch.

    Cả làng xôn xao.

    Ai cũng nghi:
    “Chắc thằng Tín trả thù.”
    “Chắc nó ném hóa chất vào.”
    “Chắc phá để giành mối hàng.”

    Nhưng ông Ba lại bảo:

    “Không phải. Nó chỉ dọa thôi, nhưng tối qua tao khóa cửa ba lớp, ai vào mà phá?”

    Dân làng bán tín bán nghi.

    SỰ LẠ THỨ HAI

    Đến trưa, khi người ta định khiêng mấy chum ra đổ bỏ, bà Mão – hàng xóm sát vách – bỗng hét toáng:

    “Ối mẹ ơi, dưới đáy chum có cái gì kìa!”

    Mọi người đổ xô đến xem.

    Ở đáy chum mắm tôm to nhất có một túi đỏ buộc dây vàng. Ông Ba run rẩy mở ra.

    Bên trong là một mảnh giấy viết bằng mực tím, chữ nguệch ngoạc:

    “Nợ gì trả nấy. Nhà nào giấu xác người khác dưới nền thì mắm không bao giờ sạch.”

    Cả sân chết lặng.

    Ông Ba mặt trắng bệch như gặp ma. Vợ ông òa khóc, vừa khóc vừa níu áo chồng:

    “Ông… giấu chuyện gì? Nền nhà mình… có gì sao?”

    Người ta rần rần nhìn xuống sân gạch. Ông Ba không nói không rằng, ôm đầu ngồi xuống đất, thở không ra hơi.

    HÀNG XÓM LỘ RA MANH MỐI

    Lúc này, bà Hai Hòe – người giữ chuyện cũ của làng – giơ tay run run:

    “Mấy chục năm trước, hồi ông Ba còn trai trẻ, có vụ cô Hường mất tích không tìm thấy xác…
    Hôm đó, người ta thấy cô ấy cãi nhau với ông ở bãi đay ngoài đồng…”

    Không khí bỗng đặc quánh lại.

    Ông Ba hét lên:

    “Tôi không giết ai hết! Nhưng… nhưng đúng là tối đó cô ấy chạy qua sân nhà tôi…”

    Ông nghẹn lại.

    Cả xóm nhìn ông như nhìn tội đồ.

    ĐÊM ĐÀO NỀN

    Chính quyền được gọi đến. Người ta cho phép đào một góc nền nhà cũ theo yêu cầu kiểm tra.

    Đến nửa đêm, dưới ánh đèn pin, từng lớp đất được xúc lên.

    Rồi…

    “Đụng xương rồi!”

    Một tiếng thét vang lên.

    Vợ ông Ba ngã quỵ. Ông Ba run bắn, miệng lắp bắp:
    “Không… không thể nào…”

    Nhưng điều đáng sợ nhất chưa nằm ở đó.

    Khi nhấc hết đám xương cốt lên, người ta phát hiện một chiếc vòng tay bằng bạc, khắc chữ:

    “H.H – 1987”

    Ai cũng biết – đó chính là vòng của cô Hường mất tích 37 năm trước.

    Lúc ấy, bà cụ Mão bỗng hét lên:

    “Khoan! Đây… đây không phải xương phụ nữ đâu!”

    Cán bộ pháp y kiểm tra, rồi gằn giọng:

    “Đúng. Đây là xương đàn ông.”

    Cả xóm im lặng đến mức nghe rõ tiếng đập cánh của con muỗi.

    Ông Ba đứng như chết lặng.Bà Hai Hòe há hốc miệng.

    Mọi nghi vấn đảo ngược hoàn toàn.

    Và đúng lúc ấy, thằng Tín – lái buôn mắm tối qua cãi nhau với ông Ba – biến mất khỏi làng không dấu vết.

    Hai ngày sau, công an tìm được thằng Tín ở bến xe tỉnh. Nó khai:

    Nó không phá mắm.

    Không hề bỏ gì vào chum.

    Nhưng nó chính là cháu ngoại của cô Hường, người bị cho là mất tích.

    Trước khi chết, bà ngoại nó để lại một lá thư, nói rằng bà từng có con với một người đàn ông trong làng nhưng bị ruồng bỏ, rồi ông ngoại nó bị “ai đó” hại chết và chôn giấu xác.

    Nó quay về làng chỉ để bới lại quá khứ, đặt túi cảnh báo dưới đáy chum – chứ hoàn toàn không biết vụ xương người đàn ông.

    Nó vừa đào bới quanh nền nhà vào lúc rạng sáng thì ông Ba ra sân bật đèn, nó sợ bị lộ nên chạy trốn.

    Xác dưới nền nhà ông Ba chính là anh trai ruột của ông, mất tích năm 1987.

    Hai anh em từng tranh chấp đất đai, đánh nhau dữ dội.

    Đêm đó anh trai bỏ nhà đi trong tức giận, rồi không ai thấy nữa.

    Ông Ba khai rằng thấy anh say nằm bên bờ ruộng, tưởng ngủ nên kéo vào sân.

    Đến sáng, anh đã chết vì trúng lạnh và sốc rượu.

    Sợ bị mang tiếng giết người, ông Ba chôn xác trong sân để giấu tội.

    Còn chiếc vòng của cô Hường?
    Bà ấy từng yêu thầm anh trai ông Ba, tặng vòng cho anh trước khi ông mất tích.

    Cú twist cuối:
    Người phá mắm tôm… chính là chính mùi từ xác anh trai ông Ba đang bị nước ngầm thấm lên sau mùa mưa, làm mốc, làm thối toàn bộ chum. Không có ai đầu độc. Không ai trả thù. Đó là cái nghiệp của chính nhà ông Ba.

    chỉ là cách người chết đòi trở về.

     

  • B:ệnh viện Bạch Mai phát cảnh b:á:o về 1 căn bệnh ng:u:y hiể:m, lây lan nhanh, tỷ lệ tuvong cao

    B:ệnh viện Bạch Mai phát cảnh b:á:o về 1 căn bệnh ng:u:y hiể:m, lây lan nhanh, tỷ lệ tuvong cao

    Toàn bộ người tiếp xúc được cảnh báo uống thuốc dự phòng

    Theo thông tin từ Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai, bệnh nhân được chuyển lên từ tuyến dưới trong tình trạng hôn mê sâu, suy hô hấp phải đặt nội khí quản, sốt cao liên tục, kèm xuất huyết tiêu hóa và ban xuất huyết hoại tử trên da.

    Trước đó, ngày 8/1, người bệnh xuất hiện triệu chứng mệt mỏi, ớn lạnh và tự truyền dịch tại nhà nhưng không thuyên giảm. Đến ngày 10/1, sốt tăng cao, xuất hiện ban xuất huyết vùng cổ – ngực, mệt nhiều dù không đau đầu, gia đình mới đưa bệnh nhân nhập viện.

    Người bệnh có tiền sử viêm gan B mạn tính đang điều trị, viêm loét và polyp dạ dày, cùng bệnh gout mới được phát hiện.

    Ngay khi nghi ngờ viêm màng não do não mô cầu, các bác sĩ đã khẩn trương cách ly bệnh nhân, tiến hành xét nghiệm máu, dịch ngoáy họng, chọc dịch não tủy để chẩn đoán xác định, đồng thời sử dụng kháng sinh đặc hiệu. Kết quả soi vi khuẩn cho hình ảnh điển hình và xét nghiệm PCR dương tính với Neisseria meningitidis – vi khuẩn não mô cầu.

     - Ảnh 1.

    Bệnh nhân viêm não mô cầu đang điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai.

    Toàn bộ những người tiếp xúc gần, bao gồm người nhà và nhân viên y tế, đã được cảnh báo và uống thuốc dự phòng. Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai cũng thông báo ca bệnh tới các cơ quan chức năng theo quy định tại Thông tư 54/2015/TT-BYT của Bộ Y tế.

    Căn bệnh lây nhanh, tủ vong cao

    PGS.TS Đỗ Duy Cường – Viện trưởng Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai cho biết, viêm màng não do não mô cầu là bệnh truyền nhiễm nguy hiểm do vi khuẩn Neisseria meningitidis gây ra. Vi khuẩn thường cư trú ở hầu họng, lây lan qua đường giọt bắn và dễ bùng phát tại các khu vực đông người như doanh trại quân đội, ký túc xá, trường học, khu tập thể.

    Đối tượng mắc bệnh chủ yếu là người trẻ tuổi, đặc biệt những người chưa có miễn dịch hoặc chưa được tiêm phòng. Tỷ lệ người mang vi khuẩn nhưng không có triệu chứng có thể dao động từ 5–20%, cao nhất ở nhóm thanh thiếu niên.

    Đây chính là “ổ chứa” âm thầm nhưng nguy hiểm, có khả năng phát tán mầm bệnh trong cộng đồng, nhất là khi liên quan tới các hành vi nguy cơ như hút thuốc lá, hôn, tụ tập đông người, đi bar, pub…

    Bệnh thường diễn biến rất nhanh, có thể gây viêm màng não, nhiễm trùng huyết, nặng hơn là suy đa tạng và tử vong chỉ trong vòng 24 giờ nếu không được điều trị kịp thời.

    Ngay cả khi qua khỏi, người bệnh vẫn có nguy cơ phải đối mặt với nhiều di chứng nặng nề như điếc, co giật hoặc tổn thương thần kinh vĩnh viễn, PGS Cường cảnh báo.

    Vi khuẩn não mô cầu có nhiều nhóm huyết thanh, trong đó các nhóm B, A, C, Y và W là nguyên nhân gây bệnh phổ biến tại Việt Nam cũng như trên thế giới. Hiện nay, tiêm vắc xin được xem là biện pháp duy nhất và hiệu quả nhất để chủ động phòng bệnh.

    Trong bối cảnh hiện nay, khi các hoạt động lễ hội, sự kiện, hội họp đông người diễn ra nhiều, người dân càng cần nâng cao cảnh giác với nguy cơ dịch bệnh.

    PGS.TS Cường khuyến cáo trẻ em và thanh thiếu niên cần tiêm đầy đủ và kết hợp các loại vắc xin theo đúng phác đồ để tạo lớp bảo vệ toàn diện trước các chủng vi khuẩn đang lưu hành.

    Khi xuất hiện các dấu hiệu nghi ngờ như sốt cao, mệt mỏi, lơ mơ, phản ứng chậm, ban xuất huyết dưới da, cần đến ngay cơ sở y tế để được chẩn đoán và điều trị kịp thời.

    Đồng thời, việc khoanh vùng ca bệnh, theo dõi và dự phòng cho những người tiếp xúc gần là hết sức cần thiết.

  • Bố tôi từ quê ra khá/m bệ/nh, mẹ chồng không chào đón mà còn đu//ổi kh//éo: “Ra thuê trọ mà ở”, tôi t/rả đ/òn khiến bà t/ái mặ/t…

    Bố tôi từ quê ra khá/m bệ/nh, mẹ chồng không chào đón mà còn đu//ổi kh//éo: “Ra thuê trọ mà ở”, tôi t/rả đ/òn khiến bà t/ái mặ/t…

    Tôi là con gái tỉnh lẻ, lên Hà Nội học rồi lập gia đình. Nhà chồng ở thành phố, điều kiện khá giả. Còn bố mẹ tôi làm nông ở quê, quanh năm vất vả, chẳng mấy khi ra khỏi lũy tre làng. Sau ngày cưới, tôi luôn cố gắng làm tròn bổn phận con dâu, để gia đình êm ấm. Nhưng trong lòng, vẫn có những khoảng cách khó khỏa lấp giữa tôi và mẹ chồng.

    Một hôm, bố tôi gọi điện lên:
    – Con à, dạo này bố hay đau tức ngực, bác sĩ xã bảo nên ra thành phố khám cho kỹ. Bố không rành đường, thôi để bố ra nhà con, nhờ chồng con đưa đi viện.

    Nghe vậy, tôi vừa thương vừa lo. Bố tôi cả đời lam lũ, chưa bao giờ đi viện lớn, giờ phải lên thành phố chắc chắn sẽ bỡ ngỡ. Tôi lập tức đồng ý, dặn bố chuẩn bị đồ rồi bắt xe ra.

    Chiều hôm đó, tôi hồ hởi báo với chồng và mẹ chồng:
    – Mai bố con từ quê ra khám bệnh, ở nhà mình vài hôm nhé mẹ.

    Tôi cứ ngỡ mẹ chồng sẽ ừ một tiếng. Nhưng bà nhíu mày, giọng lạnh tanh:
    – Nhà này chật chội, không tiện đâu. Bảo ông ấy ra thuê trọ mà ở, đừng mang vào đây phiền phức.

    Câu nói như nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Tôi chết lặng, tim nhói đau. Chồng tôi lúng túng, ngập ngừng định lên tiếng, nhưng ánh mắt sắc lạnh của mẹ khiến anh im bặt.

    Đêm đó, tôi nằm trằn trọc, vừa thương bố vừa tủi thân. Suốt bao năm làm dâu, tôi chưa từng để mẹ chồng phải khó xử. Thế mà, chỉ vì bố tôi muốn ở nhờ vài hôm, bà lại nỡ nặng lời như vậy. Tôi ứa nước mắt, nhưng rồi thầm nghĩ: Bố mình cả đời vất vả, không thể để ông ra ngoài thuê trọ tội nghiệp như thế được.

    Hôm sau, tôi ra bến xe đón bố. Nhìn dáng ông gầy gò, tay xách chiếc túi vải bạc màu, lòng tôi nghẹn lại. Tôi vừa dắt bố vào nhà, mẹ chồng đã bước ra, gương mặt khó chịu:
    – Ông để đồ ở đây à? Phòng thì chật, vợ chồng tôi còn phải đi lại. Tốt nhất ông ra ngoài thuê cho thoải mái.

    Bố tôi ngẩn người, khuôn mặt khựng lại vì xấu hổ. Ông cười gượng:
    – Thôi… tôi cũng tính thế, ở nhờ phiền hà lắm.

    Nước mắt tôi chỉ trực trào ra. Nhưng lần này, tôi không im lặng nữa. Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng, dõng dạc:
    – Mẹ à, bố con là người sinh ra nuôi nấng con, cũng là ông ngoại của cháu. Bố đau bệnh, lên thành phố mà con không cho ở nhà thì còn nghĩa tình gì nữa? Mẹ sợ chật ư? Vậy từ mai con với chồng con sẽ dọn ra thuê trọ ở cùng bố. Để mẹ ở lại một mình cho rộng rãi!

    Câu nói ấy như tiếng sét giữa nhà. Mẹ chồng sững lại, mặt tái đi. Bà không ngờ tôi – đứa con dâu vốn hiền lành, nhẫn nhịn – lại dám “trả đòn” như thế.

    Chồng tôi cũng bàng hoàng, rồi khẽ nắm tay tôi, gật đầu:
    – Anh ở cùng em. Bố vợ cũng là bố mình, sao lại để ông đi thuê trọ?

    Không khí lặng đi. Bố tôi lúng túng xua tay:
    – Thôi, thôi, bố không muốn vì bố mà các con cãi cọ. Bố ra ngoài cũng được.

    Tôi nắm chặt tay ông, nghẹn ngào:
    – Bố, con không để bố chịu thiệt. Dù có ra ngoài thuê, chúng con cũng đi cùng bố.

    Mẹ chồng nhìn ba cha con tôi, ánh mắt thoáng dao động. Sau một hồi im lặng, bà quay đi, giọng dịu xuống:
    – Thôi… ông cứ ở lại đây mấy hôm. Tôi lỡ lời.

    Tôi nhìn bà, thấy rõ sự bối rối hiện lên. Có lẽ bà nhận ra sự quá đáng của mình, khi đặt sĩ diện và thói quen lên trên tình nghĩa.

    Những ngày sau đó, tôi đưa bố đi khám, chồng tôi xin nghỉ làm vài hôm để lo thủ tục. Kết quả may mắn không quá nghiêm trọng, chỉ cần điều trị và nghỉ ngơi. Buổi tối, bố kể chuyện đồng áng cho cháu nghe, căn nhà rộn ràng tiếng cười. Thỉnh thoảng, tôi thấy mẹ chồng ngồi nghe lặng lẽ, gương mặt bớt căng thẳng hơn.

    Hôm bố chuẩn bị về quê, mẹ chồng bất ngờ ra tiễn, dúi vào tay ông gói quà nhỏ:
    – Tôi có chút thuốc bổ, ông mang về uống. Hôm trước tôi nóng nảy, ông đừng để bụng.

    Bố tôi cười hiền, gật đầu:
    – Không sao, ở tuổi chúng ta, ai cũng có lúc khó chịu. Cảm ơn bà đã cho tôi ở nhờ.

    Tôi lặng người nhìn cảnh ấy, trong lòng nhẹ nhõm. Tôi hiểu, đôi khi sự cứng rắn đúng lúc lại khiến người khác nhận ra giới hạn. Nếu hôm đó tôi im lặng, chắc chắn bố tôi đã phải ra ngoài thuê trọ trong tủi thân. Nhưng nhờ sự kiên quyết, tôi đã bảo vệ được bố, đồng thời khiến mẹ chồng phải suy nghĩ lại.

    Sau câu chuyện này, tôi càng thấm thía: làm dâu không phải lúc nào cũng nhẫn nhịn. Có những lúc, tình thân ruột thịt cần được đặt lên trên hết, và chính sự kiên định của mình mới giữ được sự tôn trọng trong gia đình chồng.

  • Vì sao trong bức tranh ‘Mã đáo thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại

    Vì sao trong bức tranh ‘Mã đáo thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại

    Bức tranh ‘Mã đáo thành công’ có thể nói là 1 bức tranh vô cùng nổi tiếng mà ai cũng biết. Nhưng có 1 điều nhiều người thắc là tại sao trong bức tranh “mã đáo thành công” luôn có một con quay đầu lại?

    Trong bức tranh ngựa “Mã đáo thành công”, một con ngựa trong số 8 con quay đầu trở lại. Con ngựa này thường là con ngựa đứng ở vị trí thứ 4 hoặc thứ 5. Con ngựa này quay đầu trở lại để khuyến khích những con ngựa khác trong đàn chạy nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.

    Được biết, con ngựa thứ 8 trong bức tranh không bao giờ quay đầu lại. Việc nó quay đầu lại đồng nghĩa với chuyện chủ nhà sẽ mất của, mất lộc.

    Những chuyến hành trình của ngựa với chủ nhân có thể kéo dài hàng tuần, hàng tháng thậm chí là cả năm mới quay về. Đặc biệt, đối với những người xông pha trận mạc thì khả năng quay trở về sẽ không cao.

    Có khi 10 người ra trận thì chỉ có 1 người quay về do cuộc chiến quá cam go, nguy hiểm. Do đó, người ta nói “mã đáo” dùng để ám chỉ cầu cho người nhận gặp may mắn và quay trở về nhà.

    Người ta tặng nhau bức tranh này với mục đích cầu mong người nhận có ý chí mạnh mẽ hơn, tinh thần phấn chấn hơn và luôn vươn lên trong mọi hoàn cảnh.

    Nguồn gốc và ý nghĩa sâu sa của bức tranh ‘Mã đáo thành công’ cũng như câu nói mà người ta hay chúc nhau trong những dịp lễ, tết

    Bức tranh ngựa “Mã đáo thành công” là tác phẩm vẽ 8 con ngựa tràn đầy năng lượng thể hiện chúng có sức mạnh vượt trội đồng thời đại diện cho quyền lực và uy lực siêu phàm.

    Ở xã hội Trung Quốc thời xưa, chỉ có những người xuất thân từ tầng lớp thượng lưu mới có thể sở hữu ngựa. Trong bức tranh vẽ 8 con ngựa của người Trung Quốc, những con ngựa đang phi nước đại có nghĩa là chủ sở hữu của chúng có quyền lực và uy tín mạnh mẽ.

    Bên cạnh đó, Chu Mục Vương (1001 – 746 TCN) – vị vua thứ 5 của nhà Chu trong lịch sử phong kiến cổ đại Trung Quốc cũng nổi tiếng sử sách vì sở hữu 8 con ngựa vô cùng đặc biệt.

    Bát Tuấn (tám con ngựa hay) của Chu Mục Vương đã trở thành một chủ đề nổi tiếng mà giới làm tranh cổ và tranh hiện đại khai thác, biến nó thành món quà độc đáo cho người dân dành tặng nhau.

    Theo một số tài liệu ghi chép, Chu Mục Vương sở hữu 8 con ngựa tuyệt vời và được dân gian gọi là Bát Tuấn. Tương truyền, Chu Mục Vương đặt tên cho 8 tuấn mã lần lượt là: Xích Ký, Ðạo Ly, Bạch Mã, Du Luân, Sơn Tử, Cừ Hoàng, Hoa Lưu, Duyên Nhĩ.

    Người điều khiển Bát Tuấn có tên Tạo Phụ. Tạo Phụ thường xuyên chở Chu Mục Vương đi vi hành khắp nơi trên cỗ xe ngựa đặc biệt do 8 con ngựa kéo. Dưới thời trị vì của Chu Mục Vương, cuộc sống của người dân khá thịnh vượng.

    Do đó, các họa sĩ thời đó đã vẽ bức tranh 8 con ngựa của vị hoàng đế nhà Chu này và gọi nó là Bát Tuấn đồ.

    Con số 8 cũng là một con số may mắn của người Trung Quốc, tượng trưng cho sự giàu có và thành công. Bức tranh vẽ 8 con ngựa phi nước đại, tràn đầy sinh lực, tinh thần tuyệt vời sẽ truyền cảm hứng cho mọi người làm việc chăm chỉ và theo đuổi mục tiêu của mình.

    Không chỉ bức tranh mà ngay cả câu chúc “mã đáo thành công” cũng rất nổi tiếng, được nhiều người sử dụng để chúc nhau trong những dịp lễ tết, ngụ ý là những câu chúc về sự thành đạt trong sự nghiệp, công danh.

    Ngoài ra, từ “mã đáo” còn có nghĩa là may mắn quay trở về. Vào thời xa xưa, ngựa là phương tiện đi lại vô cùng thuận tiện vì nó rất khỏe, chạy nhanh và liên tục trong suốt thời gian dài.

    Đồng thời, loài vật này rất thông minh và có mối quan hệ gần gũi với con người. Nó không chỉ được người dân sử dụng làm phương tiện di chuyển giúp việc giao thương dễ dàng hơn mà nó còn xông pha cùng binh sĩ trên chiến trường đánh địch.

    Những chuyến hành trình của ngựa với chủ nhân có thể kéo dài hàng tuần, hàng tháng thậm chí là cả năm mới quay về. Đặc biệt, đối với những người xông pha trận mạc thì khả năng quay trở về sẽ không cao.

    Có khi 10 người ra trận thì chỉ có 1 người quay về do cuộc chiến quá cam go, nguy hiểm. Do đó, người ta nói “mã đáo” dùng để ám chỉ cầu cho người nhận gặp may mắn và quay trở về nhà.

    3 trường hợp không nên tặng tranh Mã đáo thành công

    1. Người tuổi Tý (Chuột) – Xung khắc theo phong thủy

    Theo phong thủy, Tý (chuột) và Ngọ (ngựa) thuộc cặp địa chi xung khắc, do đó người tuổi Tý không nên treo tranh “Mã đáo thành công”. Tặng tranh này cho người tuổi Tý có thể vô tình mang lại năng lượng xung khắc, khiến công việc và cuộc sống của họ gặp nhiều trở ngại.

    2. Người làm trong lĩnh vực ổn định, cần sự chắc chắn

    Những người làm việc trong các ngành nghề cần sự ổn định, tĩnh lặng như giáo viên, nhân viên văn phòng, luật sư hoặc công chức nhà nước không nên treo tranh ngựa. Bởi vì hình ảnh ngựa phi thể hiện sự năng động, bứt phá, có thể gây mất cân bằng, khiến công việc trở nên xáo trộn hoặc tạo ra cảm giác áp lực, vội vã.

    3. Người đang gặp vận hạn, khó khăn trong cuộc sống

    Tặng tranh “Mã đáo thành công” cho người đang gặp vận hạn, trắc trở có thể gây tác dụng ngược. Thay vì mang lại may mắn, bức tranh có thể tạo thêm áp lực và gợi nhớ đến những khó khăn mà họ chưa thể vượt qua, đặc biệt là với những người làm ăn thất bại hoặc đang tìm kiếm sự ổn định.