KHI TÔI MANG THAI 8 THÁNG, CHỒNG ĐƯA TÔI LÊN SÂN THƯỢNG RỒI NÓI: “ĐỨA BÉ NÀY KHÔNG PHẢI CON TÔI

Khi tôi mang thai được tám tháng, chồng tôi đưa tôi lên sân thượng tầng ba mươi lăm của chung cư rồi lạnh lùng nói:
“Đứa bé này không phải con tôi.”

Khoảnh khắc ấy, tôi đã nghĩ đó là một trò đùa tàn nhẫn, một cơn ác mộng mà chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ tỉnh.

Nhưng gió đêm quất vào mặt tôi buốt đến tận xương, cái lạnh len lỏi qua từng thớ thịt, và ánh mắt của anh – người đàn ông tôi gọi là chồng suốt năm năm qua – hoàn toàn không có chút gì giống với một trò đùa.

Đó là một đêm cuối đông. Trời tối sầm, mây nặng trĩu, gió trên cao gào rít như muốn xé toạc mọi thứ.

Tôi ôm bụng, chiếc bụng đã căng tròn vì sinh linh nhỏ bé bên trong đang lớn lên từng ngày.

Con tôi đạp nhẹ, như thể cảm nhận được sự bất an trong lòng mẹ. Tôi run rẩy không chỉ vì lạnh, mà vì sự im lặng kéo dài đến đáng sợ của Thành.

Anh bảo muốn đưa tôi lên sân thượng để tạo bất ngờ nhân kỷ niệm năm năm ngày cưới.

Tôi còn cười, còn nghĩ anh cuối cùng cũng bớt khô khan, biết lãng mạn hơn sau ngần ấy năm chung sống. Tôi đâu biết, đó là khoảnh khắc cuối cùng tôi còn nhìn anh bằng ánh mắt của một người vợ tin chồng.

Cánh cửa sắt dẫn ra sân thượng đóng sầm lại phía sau, tiếng khóa vang lên khô khốc. Tôi giật mình quay lại.

“Anh… khóa cửa làm gì vậy? Ở đây lạnh lắm, mình xuống đi anh.”

Thành từ từ quay người. Dưới ánh đèn vàng vọt, gương mặt anh méo mó lạ lẫm. Đôi mắt từng dịu dàng nhìn tôi mỗi tối giờ chỉ còn lại sự căm ghét và khinh miệt.

Anh không trả lời. Chỉ rút từ trong áo khoác ra một xấp ảnh rồi ném xuống chân tôi.

Những bức ảnh rơi lả tả trên nền xi măng lạnh ngắt. Tôi cúi xuống nhìn, tim như ngừng đập. Trong ảnh là tôi, đang bước ra từ một phòng khám tư. Bên cạnh tôi là một người đàn ông. Góc chụp rất khéo, đủ để người xem tin rằng đó là một cảnh tượng mờ ám.

“Mai,” anh lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng lạnh đến rợn người, “cô diễn kịch giỏi thật. Tôi đã chờ ngày này từ lâu.”

Tôi lắc đầu, hoảng loạn. “Anh nói gì vậy? Người trong ảnh là anh họ em. Hôm đó anh đi công tác, em không khỏe, anh ấy đưa em đi khám. Anh quên rồi sao? Em đã nói với anh…”

“Câm miệng!” Thành gầm lên, tiến lại gần tôi. Bàn tay anh bóp chặt cằm tôi, đau đến tê dại. “Cô nghĩ tôi ngu đến mức tin mấy lời đó à?”

Tôi thở không ra hơi. Cái bụng nặng nề khiến tôi đứng không vững, phải bám vào lan can phía sau để khỏi ngã. Gió thổi mạnh làm tóc tôi rối tung, nước mắt chảy ra không kịp lau.

“Anh ơi, làm ơn nghe em nói… có gì đó không đúng… em chưa từng phản bội anh… em thề…”

Thành cười. Tiếng cười vang lên giữa không gian trống trải nghe ghê rợn như tiếng kim loại va vào nhau.

“Kết quả xét nghiệm ADN khi thai nhi còn trong bụng mẹ đã gửi về văn phòng tôi sáng nay,” anh nói chậm rãi, từng chữ như dao cứa vào tim tôi. “Tỉ lệ trùng khớp: không phần trăm. Cô còn muốn diễn đến bao giờ?”

Tôi chết lặng.

“Không thể nào…” tôi lẩm bẩm. “Không thể… có sự nhầm lẫn… Thành, làm ơn… con đang đạp đây này… anh cảm nhận thử đi… nó là con của chúng ta mà…”

Tôi kéo tay anh đặt lên bụng mình. Bàn tay anh lạnh ngắt, nhưng anh giật ra như chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu.

“Con tôi?” anh gào lên. “Nó là vết nhơ của đời tôi!”

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra ánh mắt anh không còn chút lý trí. Ghen tuông, nghi ngờ, tự ái bị tổn thương – tất cả hòa trộn thành một cơn cuồng nộ mù quáng.

“Làm ơn…” tôi khóc nấc. “Nếu anh không tin em, hãy đợi con sinh ra… làm lại xét nghiệm… em xin anh… nghĩ đến con…”

Tôi chưa nói hết câu thì cảm nhận một lực mạnh đẩy vào vai mình.

Thế giới như nghiêng đi.

Tôi chỉ kịp gọi tên anh một lần, tiếng gọi bị gió nuốt chửng.

Thành quay lưng bước đi, không ngoảnh lại. Anh không nghe thấy tiếng tôi rơi xuống tầng dưới, không thấy những người hét lên trong hoảng loạn, không biết rằng sinh mạng của vợ và đứa con chưa chào đời đang treo lơ lửng giữa sự sống và cái chết.

Anh trở về căn hộ sang trọng của mình, rót một ly rượu đầy, uống cạn trong một hơi. Tay anh run, nhưng anh tự trấn an rằng mình đã làm đúng. Anh đã trừng phạt kẻ phản bội. Anh là nạn nhân.

Hai tiếng trôi qua trong cơn say mơ hồ.

Điện thoại anh đổ chuông.

Số lạ. Nhưng anh nhận ra ngay giọng nói ở đầu dây bên kia – giám đốc trung tâm xét nghiệm ADN uy tín nhất thành phố, cũng là bạn cũ của anh.

“Thành à? Cậu đã đọc email tôi gửi lúc tối chưa?” giọng người kia gấp gáp khác thường.

“Rồi,” Thành cười nhạt. “Cảm ơn cậu. Nhờ cậu tôi mới biết được bộ mặt thật của vợ mình.”

Ở đầu dây bên kia, người đàn ông im lặng vài giây. Rồi giọng ông trầm xuống, run rẩy.

“Không… Thành… nghe tôi nói. Có một sự cố nghiêm trọng ở phòng lab.”

Tim Thành chợt thắt lại.

“Sự cố gì?”

“Hệ thống dữ liệu hôm nay gặp lỗi. Một số mẫu xét nghiệm bị gán nhầm mã. Kết quả ADN mà cậu nhận được… không phải của cậu.”

Ly rượu rơi khỏi tay Thành, vỡ tan trên sàn.

“Cậu nói cái gì?” anh hét lên.

“Chúng tôi vừa kiểm tra lại. Mẫu thai nhi của vợ cậu bị nhầm với một trường hợp khác. Kết quả đúng là… tỉ lệ trùng khớp chín mươi chín phẩy chín chín phần trăm. Đứa bé là con ruột của cậu.”

Căn phòng quay cuồng.

Điện thoại tuột khỏi tay anh. Thành đứng chết trân, miệng há ra mà không thốt nổi một lời. Những hình ảnh vừa xảy ra trên sân thượng ập về như một cơn ác mộng không lối thoát.

Anh lao ra khỏi căn hộ, chạy như điên xuống dưới.

Trên nền bê tông lạnh lẽo, vợ anh nằm bất động, máu loang đỏ. Các bác sĩ đã làm hết sức, nhưng đứa bé không qua khỏi. Mai được đưa vào phòng cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.

Ba ngày sau, cô tỉnh lại.

Ánh mắt cô trống rỗng, không còn nước mắt để khóc. Khi nhìn thấy Thành đứng ngoài cửa phòng bệnh, cô quay mặt đi, như nhìn một người xa lạ.

“Mai… anh xin lỗi…” anh quỳ xuống, giọng vỡ vụn. “Anh sai rồi… làm ơn… cho anh một cơ hội…”

Mai khẽ cười. Nụ cười nhạt đến đau lòng.

“Anh biết không,” cô nói yếu ớt, “em đã van xin anh nghĩ đến con. Nhưng anh không nghe. Vậy thì từ giờ… anh cũng không cần nghĩ đến mẹ của nó nữa.”

Một tháng sau, Mai nộp đơn ly hôn.

Thành mất tất cả trong một đêm: gia đình, danh dự, và chính bản thân mình. Còn Mai, dù mất đi đứa con chưa kịp chào đời, vẫn chọn sống tiếp – không phải để tha thứ, mà để không bao giờ cho phép ai chà đạp lên sự sống và niềm tin của mình thêm một lần nào nữa.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *