Đêm t;â;n hôn, chồng đưa tôi vào căn phòng đã khóa kín suốt 10 năm, s;ự th;ậ;t bên trong khiến tôi muốn bỏ của chạy lấy người…

Thay vào đó… là một cánh cửa đã khóa suốt mười năm.

Và sự thật phía sau cánh cửa đó khiến tôi đến giờ nghĩ lại vẫn lạnh sống lưng.

Tôi tên là Hương, năm đó hai mươi bảy tuổi.

Tôi gặp chồng mình – Tuấn – trong một buổi sinh nhật của bạn. Anh hơn tôi bốn tuổi, làm kiến trúc sư, ít nói nhưng rất điềm đạm.

Điều khiến tôi chú ý đến anh không phải vì vẻ ngoài, mà vì cách anh quan sát mọi thứ rất lặng lẽ. Trong suốt buổi tiệc, anh gần như không nói nhiều, nhưng mỗi khi tôi nói chuyện, anh luôn nhìn tôi rất chăm chú.

Sau buổi đó, anh bắt đầu nhắn tin.

Không quá dồn dập, cũng không quá lạnh nhạt.

Chúng tôi quen nhau gần một năm thì cưới.

Trong suốt thời gian đó, tôi chỉ thấy ở anh một điều lạ: anh rất kín tiếng về gia đình.

Anh chỉ nói bố mẹ mất sớm, anh sống trong căn nhà cũ của gia đình ở ngoại ô.

Tôi có đến đó vài lần trước khi cưới.

Đó là một căn nhà hai tầng khá rộng, kiểu nhà xây từ những năm 90. Nội thất không mới, nhưng sạch sẽ và gọn gàng.

Có một chi tiết tôi từng hỏi.

Trên tầng hai có một căn phòng luôn khóa.

Cửa gỗ dày, ổ khóa cũ.

Một lần tôi tò mò hỏi:

“Phòng đó để làm gì vậy?”

Tuấn chỉ nói ngắn gọn:

“Phòng cũ.”

Tôi nghĩ chắc là phòng kho nên cũng không hỏi thêm.

Đám cưới diễn ra khá đơn giản.

Chúng tôi không tổ chức quá lớn, chỉ có họ hàng thân thiết và vài người bạn.

Tối hôm đó, sau khi khách khứa về hết, căn nhà trở nên yên tĩnh lạ thường.

Tôi thay áo cưới, mặc bộ váy ngủ đơn giản.

Trong đầu tôi lúc đó cũng có chút hồi hộp của một cô dâu mới.

Nhưng Tuấn lại có vẻ khác.

Anh đứng ở hành lang tầng hai khá lâu, như đang suy nghĩ điều gì.

Tôi hỏi:

“Anh sao vậy?”

Anh quay lại nhìn tôi.

“Hương.”

“Ừ?”

“Anh muốn cho em xem một thứ.”

Tôi tưởng anh định dẫn tôi đi xem phòng ngủ hay thứ gì đó lãng mạn.

Nhưng không.

Anh đi thẳng đến… cánh cửa khóa kia.

Tôi khựng lại.

Anh lấy từ túi quần ra một chiếc chìa khóa nhỏ.

Ổ khóa kêu “cạch”.

Cánh cửa mở ra rất chậm.

Không khí bên trong có mùi hơi cũ, giống như căn phòng lâu ngày không có người ở.

Anh bật đèn.

Và cảnh tượng trước mắt khiến tôi… chết lặng.

Đó không phải phòng kho.

Cũng không phải phòng ngủ.

Cả căn phòng giống như… một bảo tàng.

Trên tường treo đầy ảnh.

Nhưng điều khiến tôi lạnh người là… tất cả những bức ảnh đó đều là **ảnh của một người phụ nữ**.

Cô ấy khoảng hai mươi mấy tuổi, gương mặt dịu dàng, tóc dài.

Ảnh treo khắp nơi.

Ảnh chụp đi chơi.

Ảnh chụp trong nhà.

Ảnh chụp cùng Tuấn.

Tôi quay sang nhìn chồng mình.

“Cô ấy là ai?”

Tuấn im lặng vài giây.

Rồi anh nói:

“Là vợ anh.”

Tôi cảm giác như ai đó vừa đổ nước lạnh lên đầu mình.

“Vợ… anh?”

Anh gật đầu.

“Trước đây.”

Tôi không biết nên phản ứng thế nào.

Chúng tôi cưới nhau.

Và ngay trong đêm tân hôn, tôi mới biết anh từng có vợ.

Tôi hỏi:

“Sao anh chưa từng nói?”

Tuấn nhìn quanh căn phòng.

“Vì anh không muốn nhắc lại.”

Tôi chỉ vào những bức ảnh.

“Nhưng anh vẫn giữ tất cả những thứ này.”

Anh thở dài.

“Vì anh không thể quên.”

Người phụ nữ trong ảnh tên là Lan.

Hai người quen nhau từ thời đại học.

Họ yêu nhau gần tám năm trước khi cưới.

Cuộc hôn nhân kéo dài đúng hai năm.

Rồi Lan qua đời vì tai nạn giao thông.

Tuấn kể rằng sau ngày tang lễ, anh đã khóa căn phòng này lại.

Không ai được vào.

Suốt mười năm.

Tôi đứng giữa căn phòng đầy kỷ niệm của một người phụ nữ đã mất… trong chính đêm cưới của mình.

Cảm giác đó thật khó diễn tả.

Giống như mình vừa bước vào cuộc đời của ai đó… nhưng lại chỉ là người đến sau.

Tôi hỏi anh:

“Vậy tại sao anh mở phòng này cho em?”

Tuấn nhìn tôi rất lâu.

“Vì anh không muốn giấu em.”

Tôi cười nhạt.

“Anh đã giấu em suốt một năm.”

Anh im lặng.

Rồi anh nói một câu khiến tôi càng sốc hơn.

“Anh không chắc mình đã hết yêu cô ấy.”

Lúc đó, tôi thật sự muốn **bỏ chạy khỏi căn nhà đó ngay lập tức**.

Đêm tân hôn của tôi.

Và chồng tôi vừa nói rằng anh có thể vẫn yêu người vợ đã mất.

Tôi quay lưng đi về phía cửa.

Tuấn gọi:

“Hương.”

Tôi không quay lại.

“Anh định để em sống trong cái bóng của cô ấy sao?”

Giọng tôi run lên.

Anh nói rất chậm:

“Không.”

Tôi quay lại.

“Vậy anh muốn gì?”

Đó là đoạn cao trào của câu chuyện.

Tuấn nói rằng suốt mười năm qua, anh không dám yêu ai.

Cho đến khi gặp tôi.

Nhưng anh sợ.

Sợ nếu giấu quá khứ, một ngày nào đó tôi phát hiện ra sẽ còn đau hơn.

Vì vậy anh quyết định mở cánh cửa này ngay trong đêm tân hôn.

“Để em biết rõ mình đang bước vào cuộc đời của ai.”

Căn phòng im lặng rất lâu.

Tôi nhìn quanh.

Những bức ảnh, những kỷ niệm của một người phụ nữ đã chết… nhưng vẫn hiện diện khắp nơi.

Tôi hỏi:

“Nếu em yêu cầu anh bỏ hết những thứ này thì sao?”

Tuấn trả lời ngay:

“Anh sẽ không.”

Câu trả lời đó khiến tôi hiểu một điều.

Trong trái tim người đàn ông này…

Sẽ luôn có hai người phụ nữ.

Một người còn sống.

Một người đã chết.

Đêm hôm đó chúng tôi không ngủ.

Chúng tôi ngồi trong căn phòng đó nói chuyện đến sáng.

Cuối cùng tôi nói:

“Em có thể chấp nhận quá khứ của anh.”

Tuấn nhìn tôi.

“Nhưng em không thể cạnh tranh với một người đã chết.”

Anh không nói gì.

Câu chuyện của chúng tôi đến giờ vẫn khiến nhiều người tranh cãi.

Có người nói tôi nên rời đi ngay đêm đó.

Có người lại nói ai cũng có quá khứ.

Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ nhất là một câu hỏi mà đến giờ tôi vẫn chưa có câu trả lời:

Liệu một người phụ nữ có thể thật sự hạnh phúc… khi biết rằng trái tim chồng mình sẽ mãi chia làm hai nửa?

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *