CҺo Vợ Sắp Cướι Đι Họp Lớp, Nửa Đȇm NҺậп Vιdeo Lạ KҺιếп Tȏι CҺết Lặпg…..

Tôi ngồi một mình ngoài sân sau, đêm khuya gió heo may se lạnh. Tay cầm điện thoại run run, đoạn video lạ vẫn đang phát lần thứ mười.

Trong khung hình mờ tối của phòng karaoke, Ngọc – cô gái tôi sắp cưới chỉ còn hơn một tháng nữa – đang ôm chặt người đàn ông cũ. Nước mắt cô lăn dài, giọng nghẹn ngào: “Em chưa từng quên được anh.” Tim tôi như bị ai bóp nghẹt bằng bàn tay sắt lạnh.

Chỉ trong một khoảnh khắc ấy, ba năm xây dựng tình yêu, những hy sinh thầm lặng, tất cả sụp đổ tan tành.

Tôi là Tuấn, kỹ sư công trình, cuộc sống quanh năm gió bụi. Có tháng nằm rừng Tây Nguyên nắng cháy da, có tháng ngoài Bắc bụi mịt mù. Mỗi lần lĩnh lương, tôi chuyển gần hết về cho Ngọc giữ.

Bạn bè bảo tôi dại, thời nay đàn ông giữ tiền mới khôn. Nhưng tôi tin cô. Tin đến mức khi cô khóc kể về người yêu cũ phản bội bỏ đi nước ngoài, tôi đã ôm cô vào lòng, lau nước mắt và hứa: “Anh sẽ không để em khóc thêm lần nào nữa.”

Hai tháng trước, hai bên gia đình vui vẻ bàn cưới. Mẹ tôi mừng đến mất ngủ. Bà góa chồng từ khi tôi còn nhỏ, một mình bán quán nước ven đường, chắt chiu từng đồng nuôi tôi ăn học. Bà bảo cả đời chỉ mong thấy tôi có vợ con, có mái ấm.

Hôm xem ngày cưới, mẹ kéo tôi ra góc bếp, thì thầm bằng giọng run run: “Thương vợ con nhé con ơi.

Đời mẹ khổ lắm rồi, chỉ mong con yên ổn.” Lời mẹ nói khiến tôi nghẹn họng, nước mắt chực trào.

Nhà không giàu có, tiền cưới là đồng lương tôi tích cóp ba năm trời, cộng miếng đất quê mẹ bán, vay thêm ngân hàng để đặt tiệc, sửa nhà, mua nhẫn kim cương cô ấy thích.

Có những đêm làm ca về mệt lử, chân tay rã rời, tôi vẫn nằm xem mẫu váy cưới, tưởng tượng Ngọc mặc vào sẽ xinh thế nào.

Hôm cô đi họp lớp đại học, tôi còn vui vẻ đưa cô đi làm tóc. Cô mặc chiếc váy trắng tôi tặng sinh nhật, hôn nhẹ má tôi trước khi xuống xe:

“Mai cưới rồi, anh không được ghen lung tung nhé.” Nụ cười của cô ngọt ngào đến mức tôi chỉ biết gật đầu, lòng ấm áp. Ai ngờ đó chính là lời báo trước cho cơn ác mộng.

Tối hôm ấy, nhà tôi rộn ràng. Mẹ lựa từng hộp bánh kẹo biếu họ hàng, miệng cười không ngớt.

Tôi ngồi kiểm tra danh sách khách mời, tính toán từng bàn tiệc. Hơn mười một giờ đêm, điện thoại rung lên. Một tài khoản lạ gửi kèm video và dòng chữ:

“Anh nên biết sự thật trước khi cưới.” Tôi mở ra. Ngọc ngồi trong phòng karaoke ánh đèn vàng vọt, Huy – người yêu cũ – kéo cô vào lòng, hôn sâu. Cô không đẩy ra, còn ôm chặt và khóc. Tai tôi ù đặc, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung.

Mùi mồ hôi lạnh toát ra từ sống lưng. Người đàn ông đó chính là Huy, kẻ từng khiến Ngọc suy sụp vì bỏ đi nước ngoài.

Tôi gọi cho Ngọc hơn ba mươi cuộc mới bắt máy. Giọng cô run run: “Anh chưa ngủ à?”

Tôi chỉ hỏi một câu khô khan: “Em đang ở đâu?” Rồi bật loa ngoài, để cô nghe chính giọng mình trong video. Bên kia im lặng chết chóc. Sau vài giây, cô khóc òa, van xin giải thích.

Nhưng lúc ấy tôi đau đến mức không muốn nghe gì nữa. Tôi ngồi ngoài sân đến sáng, gió lạnh thấu xương, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Lần đầu tiên sau ngày bố mất, tôi khóc trước mặt mẹ: “Mẹ ơi… chắc con không cưới nữa rồi.”

Sáng hôm sau, Ngọc đến nhà. Mắt sưng húp, tóc tai rối bù. Cô ôm chầm lấy tôi, run rẩy. Mẹ tôi còn tưởng hai đứa giận dỗi bình thường, cười bảo: “Đừng làm mặt nặng nữa, sắp cưới rồi mà.” Ngọc kéo tôi ra quán cà phê ven đường. Suốt quãng đường cô khóc không ngớt.

Cô nói chỉ yếu lòng nhất thời thôi, Huy bất ngờ xuất hiện, uống say, kể vẫn còn yêu cô da diết. “Em chỉ yếu lòng thôi anh…” Hai chữ ấy như lưỡi dao xoáy sâu vào tim tôi.

Tôi hỏi, giọng vỡ òa: “Nếu em còn yêu anh ta, sao lại đồng ý cưới anh?” Cô khóc nức nở, ôm đầu gục xuống bàn: “Vì em yêu anh… nhưng chưa quên được quá khứ.”

Những ngày sau đó là địa ngục. Tôi phát hiện thêm nhiều thứ qua những tin nhắn lạ gửi đến. Những đêm cô cầm điện thoại quay mặt vào tường, những lần tắt màn hình nhanh khi tôi lại gần.

Ba ngày sau, một bức ảnh chat được gửi: Huy hỏi “Nếu anh không rời đi thì em có lấy Tuấn không?” Ngọc trả lời: “Chắc là không.” Chỉ bốn chữ thôi mà tôi muốn chết. Hóa ra ba năm tôi chỉ là người thay thế, là bến đỗ tạm thời khi cô chưa quên được người cũ.

Căng thẳng leo thang từng ngày. Ngọc níu kéo tôi điên cuồng. Cô đứng chờ dưới mưa tầm tã hai tiếng trước công ty tôi, ướt sũng, mang hộp cơm nóng đến công trình dù nắng cháy da. Đồng nghiệp khen tôi may mắn có vợ tương lai tận tụy.

Chỉ mình tôi biết, mỗi lần mềm lòng là đoạn video lại ùa về, khiến tim thắt lại, thở không nổi. Tôi gặp Huy một lần. Anh ta cười nhạt, ánh mắt kiêu ngạo: “Tôi chưa bao giờ hết yêu cô ấy. Nếu tôi quay về sớm hơn, chưa chắc cô ấy chọn cậu.”

Tối hôm đó, Ngọc đến nhà tôi. Điện thoại cô rung lên tin nhắn từ Huy: “Anh nhớ em.” Tôi gạt tay cô ra, lòng lạnh tanh. Dù cô khóc lóc van xin, tôi vẫn thấy cô lén gặp Huy sau đó. Tôi bắt gặp hai người trong quán cà phê quen thuộc.

Huy cầm tay cô, Ngọc khóc. Cô giải thích chỉ gặp để kết thúc hẳn. Nhưng niềm tin đã vỡ vụn. Tôi lang thang bên sông Hồng đến sáng, gió lạnh buốt cắt da, tự hỏi mình là kẻ thừa trong chính câu chuyện tình của mình………Sau đêm ấy….

……………………………………………

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY

……………………………………………

Sau đêm ấy, tôi cắt đứt hoàn toàn. Ngọc nhắn tin dài dằng dặc, kể cô từng suy sụp nặng vì Huy bỏ đi, rằng tôi là người kéo cô ra khỏi bóng tối u tối. Mẹ Ngọc gọi điện khóc lóc thảm thiết, xin tôi tha thứ cho con gái bà.

Nhưng nỗi đau trong tôi quá lớn. Đám cưới hủy bỏ trong tiếc nuối. Thiệp cưới in sẵn vứt vào góc nhà, nhà hàng lấy lại cọc tiền, họ hàng xì xào bàn tán.

Mẹ tôi stress nặng, tụt huyết áp phải nhập viện. Nằm trên giường bệnh truyền nước, bà vẫn nắm chặt tay tôi, giọng yếu ớt: “Đàn bà chưa quên người cũ thì cưới về khổ lắm con ơi. Mẹ không muốn con khổ như mẹ…”

Ngọc uống thuốc ngủ quá liều. Tôi lao đến bệnh viện giữa đêm khuya, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi. Cô nằm trắng bệch trên giường, mắt hõm sâu.

Khi tỉnh lại, cô khóc: “Anh đừng bỏ em…” Tôi suýt gật đầu vì xót xa, nhưng rồi lại thấy tên Huy vẫn còn trong danh bạ điện thoại cô.

Tôi đưa trả nhẫn cưới và số tiền cọc còn lại. Cô níu tay tôi đến bật máu, móng tay cào vào da thịt: “Em xin anh, đừng đi…” Nhưng tôi không còn đủ sức mạnh để tiếp tục.

Tôi lên Đà Lạt tìm cô sau khi nghe tin cô bỏ đi làm ở đó. Trời mưa tầm tã, sương lạnh buốt. Ngọc gầy guộc, đang lau bàn trong quán cà phê nhỏ ven hồ. Hai đứa gặp nhau, cô khóc nức nở.

Cô kể Huy vẫn theo đuổi không ngừng, cô chưa dứt khoát được. Tôi hỏi thẳng, giọng run run: “Em chọn ai?” Cô im lặng, nước mắt lăn dài. Tôi rời đi dưới cơn mưa, nước mưa hòa lẫn nước mắt, xóa hết mọi bức ảnh cũ trong điện thoại ngay trong phòng khách sạn lạnh lẽo.

Về nhà, mẹ tôi chỉ ôm tôi và nói: “Khóc đi con, đau thì phải khóc ra. Đau lắm mới lớn được.” Hơn một năm sau, tôi nhận được một bức thư tay từ Ngọc. Không địa chỉ người gửi.

Cô viết rằng mình đã từ chối Huy hoàn toàn, chuyển đi nhiều nơi, sống một mình để học cách trưởng thành. “Cảm ơn anh vì đã từng yêu em bằng cả cuộc đời.” Tôi cầm chiếc vòng tay cô từng trả lại, mỉm cười buồn bã trong căn phòng quen thuộc. Không trách nữa, chỉ còn xót xa da diết.

Đôi khi tôi vẫn nhớ cô da diết. Nhớ ngày cô mặc váy trắng hôn má tôi trước khi đi họp lớp. Nhớ mẹ tôi hí hửng may áo dài cưới, chọn từng mẫu hoa cho bàn tiệc. Cuộc đời không phải lúc nào yêu thật lòng cũng đủ.

Tôi học được rằng niềm tin một khi đã vỡ, dù ghép lại cũng đầy vết nứt sâu hoắm. Ngọc cũng trả giá bằng những tháng ngày cô đơn, suy nhược phải nhập viện nhiều lần. Cả hai đều đau, đều trưởng thành muộn màng trong nỗi tiếc nuối.

Bây giờ tôi vẫn làm công trình, vẫn chuyển lương đều đặn về cho mẹ. Đôi khi ngồi một mình ngoài sân sau như đêm ấy, tôi nghĩ nếu ngày đó cô dứt khoát hơn, nếu tôi kiên nhẫn hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng đời không có nếu.

Chỉ có nỗi tiếc nuối sâu thẳm, và bài học khắc cốt ghi tâm rằng khi yêu, phải yêu bằng cả trái tim – nhưng cũng phải biết buông tay khi trái tim không còn an toàn nữa.

Tôi vẫn tin, một ngày nào đó, nỗi đau này sẽ nhạt nhòa thành ký ức xa xôi. Còn Ngọc, hy vọng cô tìm được bình yên thực sự – dù không còn bên tôi.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *