Tác giả: admin

  • Thương cô gái câm mồ côi nên tôi quyết đưa về làm vợ, nào ng:ờ vừa si nh đứa con đầu lòng em thốt ngay lên một câu

    Thương cô gái câm mồ côi nên tôi quyết đưa về làm vợ, nào ng:ờ vừa si nh đứa con đầu lòng em thốt ngay lên một câu

    Em là cô gái câm, mồ côi từ nhỏ, sống nhờ làm thuê cho một quán cơm ven đường. Gầy guộc, lam lũ, nhưng ánh mắt Lành lại có sức ám ảnh lạ kỳ.

    Em không thể nói, nhưng luôn nhìn sâu vào mắt người khác như đang cố lắng nghe bằng cả tâm hồn.

    Không hiểu sao, tôi thương em nhiều đến thế. Tôi đưa em về, mặc kệ gia đình phản đối. Mẹ tôi gay gắt:

    “Người câm, không thân thích, lấy về rồi khổ cả đời. Ai mà lấy vợ chỉ để gánh thêm gánh nặng?”

    Tôi không đôi co. Tôi chỉ nghĩ: sống tử tế với nhau là đủ.

    Tôi cưới Lành.

    Em không thể nói, nhưng luôn âm thầm chu toàn mọi việc: từ chăm lo bố mẹ tôi đến từng bữa cơm, từng bộ quần áo. Chưa một lần phàn nàn, dù chỉ là ánh mắt. Rồi em có thai. Cả nhà tôi mừng như trúng số.

    “Nó tuy câm mà khéo léo, lại có phúc, mới về năm đầu đã có bầu!”

    Tôi cũng nghĩ, đời mình vậy là yên ổn.

    Cho đến ngày em sinh con — và cất tiếng nói đầu tiên.

    Em đau, siết chặt tay tôi. Không thể nói, chỉ ra hiệu bằng đôi mắt. Tôi ở bên em suốt từ lúc chuyển dạ đến khi đứa bé ra đời — một bé trai kháu khỉnh.

    Tôi rưng rưng hôn lên trán em thì em đột ngột lên tiếng, bằng giọng khàn khàn, đứt quãng:

    “Anh… có lỗi với anh và con… em xin lỗi anh….”

    Tôi sững sờ. Em… biết nói?

    Mẹ tôi, y tá, bác sĩ đều quay lại. Mọi người tưởng em lẫn vì đau. Tôi nắm tay em, hỏi:

    “Em nói gì cơ?”

    Lành khóc. Và câu nói tiếp theo khiến tôi chết lặng:

    “Con là con anh. Nhưng không phải em sinh ra nó để giữ anh lại… Em từng định bỏ nó… vì nghĩ mình không xứng…”

    Tôi chết sững. Cơn xúc động dâng lên như sóng. Tôi thì thầm:

    “Tại sao… em phải nghĩ vậy?”

    Lành nức nở. Những lời nghẹn ngào bật ra lần đầu sau nhiều năm em giữ kín:

    “Em giả câm không phải vì không nói được… mà vì sợ. Sau biến cố tuổi nhỏ, em không tin mình còn quyền được sống như người bình thường. Khi anh đưa em về, em thấy mình như kẻ ăn nhờ ở đậu. Em tưởng… nếu sinh con, sẽ bị đuổi đi. Em… không nghĩ mình xứng đáng làm mẹ…”

    Tôi ôm chặt lấy em.

    Lành chưa từng làm điều gì sai. Em chỉ là một cô gái mang quá khứ đau thương, luôn sống với nỗi sợ bị ruồng bỏ. Còn tôi, suốt thời gian qua, chỉ thấy một người vợ thầm lặng, chịu đựng — mà không hề hay biết trong lòng em có bao nhiêu dằn vặt.

    Tôi bế đứa trẻ lên, hôn lên trán nó:

    “Con là món quà của ba mẹ. Là lẽ sống, không phải gánh nặng. Em cũng vậy.”

    Sau này, em dần nói lại được.

    Chậm rãi, dè dặt, nhưng em đã bắt đầu dám cất tiếng. Em học cách tha thứ cho chính mình, còn tôi học cách lắng nghe — không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim.

    Vì có những điều, chỉ khi đủ yêu thương, người ta mới dám nói ra.

    Từ một người phụ nữ lặng lẽ, ít khi mỉm cười, em bắt đầu cười nhiều hơn, ánh mắt không còn lẩn tránh như trước. Có lẽ vì giờ đây em đã thật sự tin: mình xứng đáng được sống hạnh phúc, được yêu thương và gọi tên bằng đúng thân phận — một người vợ, một người mẹ, một thành viên của gia đình.

    Đứa bé ra đời như ánh nắng đầu tiên sau những ngày mưa lạnh. Em chăm con bằng tất cả dịu dàng bản năng, không cần ai dạy, không một lời than. Mẹ tôi giờ không còn định kiến, mà quý em như con ruột. Bà thường bảo:

    “Cái Lành nó khéo, lại thương con hết mực. Nhà này thật có phúc mới có được mẹ con nó…”

    Mỗi lần nhìn thấy cảnh mẹ tôi ngồi đan áo len cho cháu, hay đưa Lành gói bánh, chép công thức nấu ăn vào sổ, tôi lại thấy tim mình ấm lên lạ lùng. Gia đình tôi — vốn khô khốc, bảo thủ, nay đã biết mềm lòng vì một người phụ nữ câm tưởng như không tiếng nói.

    Còn tôi… mỗi lần ôm con vào lòng, nghe tiếng cười khanh khách, tôi chỉ biết thầm cảm ơn em — người vợ từng bị tổn thương, nhưng đã đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả, để sinh cho tôi một thiên thần nhỏ.

    Có lần tôi nói:

    “Nếu có một điều anh cảm thấy biết ơn nhất trên đời, thì đó là ngày đã đưa em về.”

    Em không đáp, chỉ mỉm cười — nụ cười rạng rỡ, ấm áp như nắng mùa xuân.

    Cuộc đời này vốn nhiều giông bão, nhưng nếu ta đủ yêu thương và kiên nhẫn, thì cuối cùng cũng sẽ tìm được một mái nhà bình yên. Và tôi biết: với tôi, Lành chính là điều dịu dàng nhất mà số phận từng gửi tặng.

  • Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng. Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy

    Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng. Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy

    Ngày cưới của Vy lẽ ra phải là ngày đẹp nhất đời cô.
    Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng.

    Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy.

    “Nhà này thờ mẫu, làm dâu phải bỏ cái tính kiêu kỳ. Tóc dài là điềm xui, tao cạo cho mày để tẩy uế.”

    Vy hét lên, chạy lùi lại, nhưng chồng cô — Hải — đứng ngay cửa, không nói gì, chỉ cắn môi.

    Trong khoảnh khắc Vy tuyệt vọng nhất, bà Thoa xông tới, đè vai cô xuống, đưa tông đơ lên xoẹt một đường dài.

    Tóc Vy rơi xuống thành những mảng đen trên nền gạch trắng.
    Tiếng cười khẩy của bà Thoa vang lên:

    “Nhìn mày bây giờ mới đúng dáng làm dâu của nhà tao.”

    Vy ngồi sụm xuống, run bần bật.
    Nhưng sự tủi hổ chưa kịp tan thì bà Thoa đã ném túi đồ vào mặt cô:

    “Cút lên chùa đầu làng đi. Tẩy uế đủ 10 ngày rồi về. Nhà này không nhận con dâu dơ bẩn.”

    Hải chỉ lắp bắp:
    “Mẹ… mẹ quá rồi…”
    Nhưng cũng không dám kéo vợ lại.

    Vy nhìn người đàn ông mà mình sắp lấy làm chồng—rồi quay lưng bước đi.
    Không khóc. Không nói.
    Chỉ im lặng đến đáng sợ.

    10 NGÀY SAU — BẮT ĐẦU CƠN ÁC MỘNG

    Tưởng Vy sẽ biến mất.
    Nhưng đúng ngày thứ 10, lúc 3 giờ sáng, điện thoại Hải reo liên tục.

    Tin nhắn từ hàng xóm, từ người trong họ, từ thợ xây trong làng:

    “Anh ơi, hình như vợ anh đang… xây nhà?”
    “Cô Vy đang đập cái nhà hoang cuối xóm, bảo là xây studio.”
    “Cả đội thợ làm ngày đêm. Tiền chi mạnh tay lắm.”

    Hải choáng váng.
    Mẹ hắn thì bật dậy, sắc mặt tái mét:

    “Nó… nó lấy tiền đâu?”

    Hải đùng đùng chạy xuống cuối xóm.

    Và đứng chết lặng.

    Trên mảnh đất rộng ngay bìa làng — mảnh đất mà mẹ hắn đã từ chối cho Vy mượn để mở tiệm ảnh trước khi cưới — Vy đang mặc đồ thợ, đầu trọc, cầm bản vẽ chỉ đạo cả đội thi công.

    Tường đang dựng lên.
    Biển hiệu đã xong:

    “VY STUDIO — CHỤP CƯỚI, CHỤP GIA ĐÌNH, MAKEUP – NHẬN ĐẾN 2H SÁNG.”

    Hải lắp bắp:

    “Em… em làm cái gì thế này?”

    Vy quay lại, gương mặt gọn gàng, ánh mắt sắc đến mức khiến ai cũng lùi một bước.

    “Anh tưởng cạo tóc là tôi sẽ chết chìm trong nhục nhã hả?”

    Vy ngẩng đầu:

    “Tôi dùng 10 ngày để làm điều mà nhà anh không bao giờ nghĩ tôi dám làm.”

    Bà Thoa gào lên:

    “Tiền đâu mà xây cái thứ này? Mày định bôi nhọ nhà tao à? Đàn bà mà láo toét!”

    Vy nhếch môi:

    “Tiền từ đâu? Từ cái sổ tiết kiệm tôi giấu, từ khoản đầu tư chứng khoán tôi lời ba năm nay, và…”

    Cô rút ra một xấp giấy đỏ.

    “…từ 200m² đất mà tôi vừa mua đứt hôm kia.”

    Hải trợn tròn mắt:
    “Đất… đất này là của em?”

    Vy nhìn thẳng vào cả hai mẹ con:

    “Phải. Đất này đáng lẽ tôi xin mẹ chỉ để dựng cái tiệm nhỏ. Nhưng giờ tôi lấy luôn làm cơ nghiệp.”

    Cả xóm đổ ra xem.
    Có người thì thầm:

    “Con nhỏ này ghê thật, làm được thiệt luôn…”
    “Đầu trọc mà đứng chỉ đạo như chị đại luôn…”

    CAO TRÀO — HẢI PHÁT ĐIÊN
    Ngày khai trương, cả làng kéo đến chúc mừng.
    Vy đứng trong studio mới, ánh đèn lung linh chiếu lên gương mặt cương quyết của cô.

    Hải chen vào, túm tay vợ:

    “Về nhà đi. Mẹ xin lỗi rồi. Về làm dâu lại.”

    Vy rút tay khỏi, lạnh như đá:

    “Nhà đó không còn chỗ cho tôi từ ngày mẹ anh cầm tông đơ lên đầu tôi.”

    Hải đỏ mặt, giọng gào lên vì tuyệt vọng:

    “Anh không cho phép em bỏ anh!”

    Vy nhìn anh bằng ánh mắt khiến Hải đứng hình:

    “Ngày tôi bị cạo đầu, anh đứng im.
    Ngày tôi bị đuổi khỏi nhà, anh đứng im.
    Còn bây giờ, anh không còn quyền đứng cạnh tôi nữa.”

    Hải đập tay vào tường, gần như phát điên:

    “Vy! Em quay lại ngay!”

    Vy quay lưng, bỏ mặc tiếng gào, để lại một câu cuối cùng:

    “Muốn giữ tôi, anh phải dám chống lại mẹ anh.
    Nhưng anh đã chọn im lặng.”

    MẸ CHỒNG KHUỴU GỐI
    Chiều hôm đó, bà Thoa đến studio, nước mắt ràn rụa, hai tay run run chắp lại:

    “Vy… mẹ xin… mẹ sai rồi…
    Con về nhà đi, mẹ lạy con… đừng bỏ thằng Hải…”

    Vy nhìn bà thật lâu.
    Rồi đáp nhẹ nhưng sắc như dao:

    “Tôi không bỏ ai cả.
    Chỉ là tôi tự chọn cuộc đời khác.”

    Bà Thoa bật khóc, lần đầu trong đời khiếp sợ trước chính người con dâu mà bà từng xem thường.

    Còn Vy?
    Cô đứng giữa studio của riêng mình — nơi không ai có thể cạo đầu, nhục mạ hay đuổi đi nữa.

    Vì từ hôm ấy, cô biết một điều:

    Người phụ nữ bị dồn đến đường cùng… sẽ mạnh đến mức khiến cả thế giới phải kiêng dè.

  • Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ

    Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ

    Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ…

    Ngày tôi cưới, ai cũng bảo tôi là người may mắn. Bởi nhà chồng có điều kiện, bố mẹ chồng lại thương con trai nên cho hẳn một mảnh đất gần mặt đường lớn làm của hồi môn. Còn bố mẹ tôi – tuy không giàu có gì – nhưng cũng dốc hết tiền tiết kiệm, cộng với bán đi một mảnh vườn quê, đưa cho tôi 2 tỷ đồng để xây nhà.

    Tôi từng nghĩ, chỉ cần hai bên gia đình cùng vun vén, thì vợ chồng trẻ như chúng tôi có thể yên tâm mà bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng đời không như mơ…

    Ngay từ lúc khởi công, bố mẹ chồng đã thể hiện rõ ý muốn “chủ nhà là họ”. Dù mảnh đất ghi tên chồng, nhưng mọi thiết kế, chi phí, lựa chọn vật liệu… đều phải qua họ. Tôi nói gì cũng bị gạt đi. Chồng tôi thì chỉ biết cười, bảo: “Thôi, đất của nhà anh, để bố mẹ quyết cho nhanh.”

    Tôi im lặng, tự nhủ: “Thôi thì mình là con dâu, nhún một chút cũng chẳng sao.”

    Nhưng đến khi ngôi nhà hoàn thiện, tôi mới nhận ra mình đã quá ngây thơ.

    Căn nhà hai tầng khang trang vừa xây xong chưa được bao lâu, một buổi sáng, bố chồng gọi vợ chồng tôi và lạnh lùng nói:
    – Bố mẹ tính rồi. Bán nhà này đi, lấy tiền mua miếng khác rộng hơn, gần trung tâm.

    Tôi sững sờ.
    – Nhưng… nhà này mới xây xong, sao phải bán ạ?

    Bà mẹ chồng chen vào:
    – Đất này là của nhà này, bố mẹ có quyền. Còn tiền con bỏ ra thì… tính sau.

    Câu “tính sau” ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi quay sang nhìn chồng, mong anh nói đỡ một lời. Nhưng anh chỉ cúi gằm, lặng thinh.

    Tôi bật khóc, nói trong uất nghẹn:
    – Bố mẹ ơi, tiền xây nhà là tiền bố mẹ con cho. Con đâu phải làm thuê cho nhà chồng mà mất trắng như thế…

    Nhưng bố chồng chỉ cười nhạt:
    – Con gái có chồng rồi, tiền nào chẳng là của chồng. Cứ yên tâm, bán nhà này xong, bố mẹ sẽ tính cho vợ chồng con chỗ khác.

    Tôi về kể với bố mẹ đẻ, vừa nói vừa khóc. Tôi nghĩ ông bà sẽ khuyên tôi nhẫn nhịn, ai ngờ bố tôi chỉ im lặng, rồi nói một câu khiến tôi không quên suốt đời:
    – Con cứ để bố lo.

    Ba ngày sau, bố tôi lên nhà chồng, mang theo một xấp giấy tờ. Ông nói nhẹ nhàng:
    – Tôi nghe bên thông gia tính bán nhà, mà cũng hay, tôi đang muốn mua một căn cho cháu ngoại ở riêng. Nhà này tôi thấy hợp.

    Bố chồng tôi cười khoái chí, tưởng gặp “con cá to”:
    – Ông mua thì còn gì bằng. Nhà mới xây, nội thất đầy đủ, giá 5 tỷ.

    Bố tôi không mặc cả, chỉ gật đầu:
    – Được, tôi mua. Nhưng giao dịch theo đúng luật, công chứng, sang tên đầy đủ nhé.

    Tôi bất ngờ nhìn bố, không hiểu ông định làm gì. Nhưng thấy ông điềm tĩnh, tôi đành im.

    Vài ngày sau, hai bên ký giấy bán nhà, có công chứng rõ ràng. Bên mua là ông Phạm Văn Tấn – chính là bố tôi. Tiền được chuyển khoản đầy đủ. Bố chồng tôi vui mừng, còn khoe với họ hàng rằng “con rể có bố vợ đại gia, chơi lớn thật.”

    Chỉ có tôi và mẹ tôi là hiểu: bố đang bày một ván cờ.

    Sau khi mọi thủ tục hoàn tất, bố tôi mới nói nhỏ với tôi:
    – Con cứ ở đó bình thường. Giờ nhà là của bố, không ai có quyền đuổi con đi nữa.

    Đúng như vậy, vài tuần sau, bố mẹ chồng tôi mang tiền bán nhà định mua miếng đất mới, nhưng khi đến làm thủ tục vay thêm ngân hàng thì bị từ chối. Lý do là: mảnh đất cũ đã không còn đứng tên họ, mà đứng tên ông Phạm Văn Tấn – người mua.

    Họ mới tá hỏa, tìm đến bố tôi “xin thương lượng”, đòi mua lại. Bố tôi bình thản:
    – Tôi đã mua theo đúng pháp luật, giá thị trường. Còn nếu muốn mua lại, tôi sẽ bán với giá 7 tỷ, vì giờ nhà tăng giá rồi.

    Bố chồng tôi tức đến đỏ mặt, nhưng không làm gì được. Bố tôi mỉm cười, nói thêm một câu khiến ông ta nghẹn họng:
    – Tôi không lấy một đồng lời nào đâu. Tôi sẽ sang tên lại cho con gái tôi – người đã bỏ 2 tỷ xây căn nhà này.

    Hôm ấy, tôi khóc nức nở. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy rõ sự thông minh và bản lĩnh của bố. Ông không cần cãi vã, không cần lớn tiếng, chỉ một nước đi nhẹ mà khiến người khác phải cúi đầu.

    Bố mẹ chồng tôi từ đó thay đổi thái độ. Không còn dám coi thường, cũng chẳng dám xen vào chuyện của vợ chồng tôi nữa. Còn chồng tôi – người từng im lặng để tôi chịu thiệt – sau vụ ấy mới ngộ ra rằng, nếu không đứng về phía vợ, thì sớm muộn cũng mất tất cả.

    Anh chủ động xin lỗi bố tôi, rồi cùng tôi đi làm lại sổ hồng, ghi rõ hai vợ chồng đồng sở hữu.

    Ngôi nhà vẫn vậy – hai tầng đơn sơ nhưng ấm áp hơn hẳn. Mỗi lần ngồi bên ban công, tôi lại nghĩ đến câu nói của bố:

    “Con gái bố, dù lấy chồng, vẫn phải có chỗ đứng đàng hoàng trong nhà. Tiền bạc có thể mất, nhưng danh dự thì không.”

    Giờ đây, người ta vẫn bảo tôi là người may mắn. Nhưng tôi biết, đó không phải vì nhà chồng giàu, mà vì tôi có một người bố biết cách bảo vệ con gái bằng trí tuệ và tình thương.

    Một “cái bẫy hoàn hảo” của bố – không để ai bị tổn thương, nhưng khiến kẻ tham lam phải nhận ra rằng: đừng bao giờ coi thường lòng người cha yêu con.

  • Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Khi tôi mang thai, sức khỏe yếu, lại phải đối mặt với những thay đổi tâm sinh lý, mọi việc trong nhà trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Chồng tôi thì bận rộn với công việc, áp lực từ cơ quan đè nặng khiến anh không còn thời gian quan tâm nhiều đến gia đình.

    Anh cũng không giỏi việc nhà, lại càng lúng túng khi chăm sóc vợ bầu. Sau nhiều ngày cân nhắc, chúng tôi quyết định nhờ mẹ chồng đến ở cùng để đỡ đần.

    Chỉ sau một cuộc điện thoại từ chồng tôi, mẹ chồng đã vội vã thu xếp đồ đạc và đến ngay vào ngày hôm sau.

    Hình ảnh mẹ bước xuống từ chuyến xe khách đường dài, vai đeo túi xách nặng trĩu, ánh mắt ánh lên sự lo lắng cho con dâu khiến tôi xúc động vô cùng.

    Ảnh minh họa

    Khi mẹ chồng đến, ngôi nhà trở nên gọn gàng và sạch sẽ hơn bao giờ hết, với những bữa ăn ngon được chuẩn bị chu đáo.

    Mỗi ngày mẹ chồng đều hỏi tôi muốn ăn gì, mẹ còn tìm hiểu cách nấu ăn cho bà bầu để đảm bảo dinh dưỡng cho tôi.

    Bố chồng cũng thường xuyên ghé thăm, giúp đỡ và kiểm tra xem có việc gì cần làm không. Trong thời gian tôi ở cữ, cả bố mẹ chồng đều chăm sóc tôi rất tận tình, thay phiên nhau nấu ăn và chăm cháu.

    Tôi thực sự rất biết ơn vì sự chăm sóc chu đáo của bố mẹ chồng.

    Sau này khi con tôi vào mẫu giáo, bố mẹ chồng mới về quê. Nhưng hễ vợ chồng tôi có việc cần nhờ, ông bà lại đến ngay để chúng tôi có thể yên tâm làm việc.

    Gần đây, mẹ chồng đổ bệnh phải nhập viện. Hay tin, vợ chồng tôi tức tốc về quê và mang theo 20 triệu đồng để hỗ trợ bố mẹ chồng, thanh toán viện phí.

    Khi tới nơi, thấy vẻ mặt mệt mỏi của bố chồng bên giường bệnh của mẹ, chồng tôi lo lắng hỏi han bệnh tình của mẹ rồi bảo bố về nhà tắm rửa, ăn uống, nghỉ ngơi. Thế nhưng, bố chồng lại nói:

    – Các con công việc bận rộn, chạy về làm gì? Ở đây có bố chăm mẹ rồi. Mà các con về đây, ai đưa đón cu Boon đi học, chăm sóc nó?

    Tôi nhẹ nhàng trấn tĩnh bố chồng:

    – Con đã gọi cho bà ngoại chiều nay tới đón cu Boom, chăm sóc thằng bé vài ngày rồi ạ. Bố mẹ cứ yên tâm.

    Nói xong, tôi liền rút ra từ trong túi xách 20 triệu đồng đưa cho bố chồng, bảo ông cầm lấy thanh toán viện phí và lo chi phí ăn uống.

    – Vợ chồng con về vội, chỉ mới rút được từng này tiền, bố cầm tạm đi để lo cho mẹ nhé, thiếu chúng con sẽ đưa thêm.

    Tuy nhiên, bố mẹ chồng lại từ chối nhận tiền, khẳng định rằng họ có đủ tiền và không cần vợ chồng tôi phải tốn kém. Sau đó, bố mẹ chồng bảo vợ chồng tôi về nhà để lo cho con cái.

    Dùng dằng mãi, bố chồng đã trực tiếp đẩy vợ chồng tôi ra khỏi cửa, quyết không cho chúng tôi ở lại để về nhà chăm con cũng như tránh ảnh hưởng tới công việc.

    Không còn cách nào khác, vợ chồng tôi đành phải ra về. Nhưng đi được một đoạn, tôi chợt nhớ để quên túi xách.

    Khi quay lại, vợ chồng tôi đã nghe thấy cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng trong phòng bệnh.

    Mẹ chồng thì thầm:

    Giọng mẹ chồng khẽ run:

    – Chữa bệnh tốn kém quá ông à. Tôi đang nghĩ hay là mình dừng lại, không điều trị nữa.

    Từ khi thằng Hải lấy vợ, chúng ta không giúp gì được cho nó, mà giờ lại để nó phải lo thêm cả phần của chúng ta.

    Con dâu mỗi tháng đều gửi tiền về, lương nó còn cao hơn cả lương chồng. Tôi không muốn hai đứa phải gánh thêm áp lực.

    Bố chồng đáp:

    – Con dâu mình thật sự quá tốt. Không chỉ hiếu thuận, nó còn rất chu đáo. Quà cáp, thuốc men đều gửi về đều đặn mà chưa bao giờ than phiền.

    Nhà mình có phúc lắm mới được đứa con dâu như thế. Nhưng tôi cũng nghĩ, mình không nên để chúng nó vất vả thêm.

    Nghe những lời ấy, tôi sững người, nước mắt lăn dài. Tôi không ngờ mẹ chồng lại suy nghĩ đến mức muốn từ bỏ điều trị chỉ vì lo lắng cho vợ chồng tôi. Lòng tôi trào dâng nỗi xúc động xen lẫn day dứt.

    Ông bà đã hy sinh cho chúng tôi quá nhiều, từ lúc tôi mang thai cho đến khi sinh con, và giờ đây vẫn luôn nghĩ đến chúng tôi dù bản thân đang đau ốm.

    Ngay lúc đó, tôi tự hứa với lòng mình rằng, bằng mọi giá, tôi và chồng sẽ cố gắng để chữa trị cho mẹ. Với tôi, sự hiện diện của mẹ chồng không chỉ là nguồn động viên mà còn là niềm tự hào.

    Gia đình nhỏ của tôi có được sự vẹn toàn như hôm nay chính là nhờ vào sự yêu thương và hy sinh thầm lặng của ông bà. Và giờ đây, đã đến lúc vợ chồng tôi đáp lại phần nào những gì bố mẹ chồng đã dành cho chúng tôi.

  • Tôi b.ỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng ngh è o để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tânhôn đã khiến tôi s ụ p đ ổ

    Tôi b.ỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng ngh è o để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tânhôn đã khiến tôi s ụ p đ ổ

    Tôi từng yêu một chàng trai nghèo ở quê suốt 4 năm. Anh ấy hiền lành, chăm chỉ, và luôn cố gắng vì tôi. Nhưng cuộc sống cơ cực của anh không thể mang lại cho tôi tương lai mà tôi khao khát.

    Khi quyết định chia tay để kết hôn với một người đàn ông giàu có, tôi đã hứng chịu không ít lời chỉ trích từ gia đình và bạn bè. Họ nói tôi tham lam, thực dụng.

    Nhưng trong lòng, tôi tin mình chọn đúng. Tôi không thể sống mãi trong cảnh nghèo khó.

    Chồng tôi tên Khánh, anh là một doanh nhân thành đạt hơn tôi 12 tuổi. Chúng tôi quen nhau qua mai mối, và chỉ sau 6 tháng, anh đã ngỏ lời cầu hôn.

    Ở anh, tôi thấy được sự chín chắn, một cuộc sống đầy đủ, không phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền.

    Thế nhưng, đến đêm tân hôn, những lời anh nói khiến tôi chết lặng và nhận ra mình đã sai lầm.

    Tiệc cưới xa hoa kết thúc, chúng tôi trở về căn biệt thự của anh. Căn phòng ngủ được trang trí lộng lẫy, mọi thứ đều hoàn hảo như trong giấc mơ.

    Tôi vui mừng khôn xiết vì sau hôm nay, tôi đã trở thành bà chủ của căn biệt thự triệu đô trên phố.

    Nhưng khi đèn tắt thì anh lại ôm gối sang phòng khác ngủ, ánh mắt anh trầm xuống, không còn vẻ vui mừng như ban ngày.

     “Anh muốn nói với em điều này” – anh bắt đầu, giọng điềm tĩnh nhưng có chút nặng nề. trên tay anh cầm tờ giấy mà tôi có cảm giác ẩn chứa điều gì đó rất khủng khiếp..

    Tôi nhìn anh, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng. Anh đưa cho tôi tờ gig dấy lên một nỗi lo lắng.

     “Anh từng có một cuộc hôn nhân thất bại. Vợ cũ anh đã bỏ đi sau khi anh quyết định triệt sản.

    Anh không muốn sinh con nữa, vì anh không có thời gian và anh nghĩ việc nuôi dạy con cái không phù hợp với cuộc sống của mình”.

    Tôi ngỡ ngàng, không tin vào tai mình. Những lời anh nói như gáo nước lạnh dội thẳng vào hy vọng và ước mơ của tôi.

    Tôi muốn có một gia đình, muốn có những đứa con để vun đắp hạnh phúc, nhưng anh đã đóng lại cánh cửa đó mà không một lời bàn bạc trước.

    (Ảnh minh họa)

    – “Tại sao anh không nói với em sớm?”. Tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra. “Em đã từ bỏ tất cả để đến với anh, vậy mà anh lại giấu em chuyện này?”

    Anh nhìn tôi, ánh mắt anh không có vẻ áy náy, chỉ có sự bình thản.

     “Anh nghĩ em lấy anh không phải vì muốn có con, mà vì em muốn một cuộc sống đủ đầy hơn. Anh tin em sẽ hiểu và chấp nhận điều này”.

    Đêm đó, tôi không thể ngủ. Cả căn phòng sang trọng như đang bóp nghẹt lấy tôi. Hình ảnh chàng trai nghèo ở quê lại hiện về. Anh ấy từng nói với tôi:

     “Chúng ta không giàu, nhưng anh sẽ làm tất cả để em hạnh phúc. Chỉ cần em tin anh”.

    Tôi đã cười nhạt trước lời hứa đó. Nhưng giờ đây, giữa căn biệt thự lộng lẫy này, tôi lại thèm khát sự chân thành ấy biết bao.

    Những ngày sau, tôi cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường. Tôi không dám kể với ai về sự thật. Mỗi ngày sống bên anh Khánh, tôi càng thấy lạc lõng.

    Anh là người chồng tốt, chu cấp đầy đủ, nhưng khoảng cách trong tâm hồn giữa chúng tôi ngày càng lớn.

    Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi mình có thể sống tiếp cuộc hôn nhân này không. Nhưng mỗi khi thấy anh hờ hững trước mong muốn làm mẹ của tôi, tôi nhận ra mình không thể thay đổi anh.

    Ngày mai, tôi sẽ quyết định rời xa cuộc hôn nhân này vì tôi biết mình không thể ôm hy vọng có con với 1 người đàn ông đã triệt sản.

  • Trong lòng Lan Anh, một linh cảm x ấ u dần lớn lên. Đúng lúc đó, tiếng giày cao g ó t vang lên sắc lạnh dọc lối đi

    Trong lòng Lan Anh, một linh cảm x ấ u dần lớn lên. Đúng lúc đó, tiếng giày cao g ó t vang lên sắc lạnh dọc lối đi

    Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á đ/ắt

    Sân bay quốc tế một buổi sớm mùa đông chìm trong màn sương lạnh. Những hạt mưa nhỏ li ti bay lất phất quanh chiếc chuyên cơ hạng sang của tập đoàn Trịnh Gia Group—một đế chế nổi tiếng khắp Hà Nội, Sài Gòn và cả giới đầu tư quốc tế.

    Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang mang thai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy lo lắng. Cô nhận lời tham gia chuyến bay này chỉ vì chồng cô—Trịnh Minh—nói rằng đây là “cuộc họp gia đình quan trọng”. Nhưng cả buổi sáng, Minh tránh nhìn vào mắt vợ.

    Trong lòng Lan Anh, một linh cảm xấu dần lớn lên.

    Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên sắc lạnh dọc lối đi.

    Một cô gái xuất hiện—mặc áo khoác đỏ hàng hiệu, đôi môi cong lên đắc thắng.

    Hà Vy.

    Tim Lan Anh thắt lại. Cô biết cái tên này. Cô từng thấy nó trên màn hình điện thoại của Minh vào những đêm muộn. Cô hỏi—nhưng Minh đã chối.

    Giờ thì Hà Vy đang đứng đây, bước vào chuyên cơ gia đình như thể thuộc về nơi này.

    “Minh,” Hà Vy cười ngọt, cúi xuống chạm má anh, “anh không nói với cô ấy là em sẽ đi cùng sao?”

    Lan Anh chết sững.

    Minh chỉ lúng túng: “Chúng ta cứ bay đi rồi nói sau.”

    Lan Anh thì thào: “Anh đưa cô ta theo? Trên chuyến bay gia đình? Minh, em đang mang thai.”

    Chưa dứt câu, Hà Vy lập tức đảo mắt, tiến lại gần và nói đầy mỉa mai:

    “Đừng lên cơn làm quá như mấy bà bầu.”

    Rồi bất ngờ, cô ta túm lấy tóc Lan Anh và giật mạnh.

    “A!!” Lan Anh kêu lên, tay nắm chặt thành ghế.

    “Mày không xứng với anh ấy,” Hà Vy gằn giọng. “Không xứng với gia đình này, cũng chẳng xứng với cuộc sống—”

    Một tiếng quát vang rền từ cuối khoang máy bay:

    “Ở đây có chuyện gì vậy?”

    Không gian lập tức đông cứng.

    Đứng ở cửa khoang là Trịnh Khang, anh trai của Minh—tỷ phú trẻ, Chủ tịch Tập đoàn Trịnh Gia. Cao lớn, lạnh lùng, khoác áo dạ màu xám sẫm, trông đúng dáng người có thể khiến cả thị trường tài chính Việt Nam chao đảo chỉ bằng một lời nói.

    Mặt Minh tái mét. “Anh… em có thể giải thích.”

    “Vậy giải thích đi.” Giọng Khang lạnh như thép.

    Lan Anh lau nước mắt. Hà Vy buông tay, lùi lại, vẻ đắc thắng biến mất.

    Ánh mắt Trịnh Khang quét qua cảnh tượng: tóc Lan Anh rơi lả tả, đôi bàn tay cô run rẩy, gương mặt hỗn láo của Hà Vy, và vẻ tội lỗi của Minh.

    Hàm anh nghiến chặt.

    “Lan Anh,” anh hỏi, “cô ta có chạm vào em không?”

    Lan Anh định trả lời, nhưng Minh chen vào: “Anh đừng làm quá. Không có gì cả! Hà Vy chỉ hơi nóng.”

    Hà Vy cũng gật gù: “Đúng vậy! Chính cô ta khiêu khích tôi!”

    Khang làm như không nghe thấy.

    “Lan Anh. Em nói đi.”

    Lan Anh nhìn vào ánh mắt Khang—kiên định, bảo vệ, giận dữ thay cho cô—và nói khẽ:

    “Cô ta túm tóc em. Rất mạnh.”

    Cả khoang chìm trong im lặng nặng nề.

    Khang quay sang đội trưởng an ninh Hữu Tâm.

    “Tâm, đưa cô ta xuống.”

    Hà Vy bật lên: “Anh nói gì cơ?!”

    Tâm bước đến: “Mời cô rời khỏi máy bay.”

    “Không đời nào!” Hà Vy gào lên. “Minh!! Làm gì đi chứ!”

    Nhưng Minh chỉ cúi đầu.

    “Tấn công người nhà tôi trong máy bay của tôi,” Khang nói dứt khoát, “thì cô bước xuống máy bay của tôi.”

    Hà Vy cố giật tay lại nhưng bị Tâm giữ chặt, lôi đi.

    “Các người sẽ phải hối hận!” cô ta hét chói tai. “Minh đã hứa—”

  • Cặp Đôi Xích Cha Vào Gốc Cây, 3 Ngày Sau Công An Phát Hiện Điều Ki n h Ho à ng..

    Cặp Đôi Xích Cha Vào Gốc Cây, 3 Ngày Sau Công An Phát Hiện Điều Ki n h Ho à ng..

    Cặp Đôi Xích Cha Vào Gốc Cây, 3 Ngày Sau Công An Phát Hiện Điều Kinh Hoàng…

    Phần 1: Ngôi nhà cũ và những ngày tháng nặng nề

    Ngôi nhà nhỏ nằm nép mình nơi cuối con đường đất đỏ ngoại ô Ninh Bình, nơi từng vang lên tiếng cười con trẻ, giờ đây chỉ còn tiếng bước chân chậm chạp của ông Phúc – người đàn ông ngoài bảy mươi với tấm lưng còng và đôi mắt mờ đục vì tuổi tác. Ba năm trước, bà Thu – vợ ông – qua đời sau cơn bạo bệnh, để lại ông trong nỗi cô đơn cùng căn nhà từng là tổ ấm của cả gia đình.

    Dũng, con trai lớn, từng làm công nhân khu công nghiệp nhưng nghỉ việc do cờ bạc, nợ nần. Thảo – vợ Dũng – ban đầu còn hiền lành, nhưng từ ngày sống cùng chồng, cũng nhiễm tính ích kỷ, thường xuyên than vãn cuộc sống khó khăn. Họ ăn bám ông Phúc, lười lao động, và ngày càng đòi hỏi vô lý.

    “Ông bán cái nhà này đi, chia tiền cho chúng tôi! Ông sống một mình thì cần gì nhà rộng?” – Dũng quát vào mặt cha, trong khi Thảo đứng cạnh, im lặng nhưng ánh mắt lạnh lùng.

    Ông Phúc lặng im. Căn nhà này là ký ức, là nơi ông và vợ từng trồng một giàn bầu, một luống rau… nơi bà Thu trước khi mất nắm tay ông mà nói: “Mình ráng giữ lấy nhà, đừng để bọn nhỏ bán nó đi… Ở đâu có kỷ niệm, ở đó còn tình người.”

    Ông không thể bán. Nhưng sự kiên quyết ấy khiến không khí trong nhà trở nên nặng nề, ngột ngạt như thể mỗi bữa cơm là một cuộc chiến không lời.


    Phần 2: Kế hoạch tàn nhẫn

    Một buổi sáng tháng Mười, trời se lạnh. Dũng bỗng dịu giọng:

    – Bố à, hôm nay trời đẹp, con với vợ con muốn đưa bố đi dạo. Mình lâu rồi chưa ra rừng thông, hít chút khí trời cũng tốt.

    Ông Phúc ngạc nhiên, nhưng cũng mừng trong lòng. Đã lâu lắm rồi ông không được ai quan tâm như vậy. Ông thay áo, đội mũ, và lên xe máy cùng hai đứa con. Họ đi sâu vào rừng, nơi có những hàng thông cao vút, ánh nắng len lỏi qua tán lá.

    Đến một gốc cây cổ thụ, Dũng dừng lại, nói:

    – Bố xuống đây nghỉ chút nhé, tụi con đi lấy nước.

    Nhưng khi ông vừa ngồi xuống, Thảo từ phía sau rút ra đoạn xích sắt, nhanh như chớp, cùng chồng trói ông vào thân cây. Ông Phúc hoảng hốt, vùng vẫy:

    – Mấy đứa làm cái gì vậy? Thả bố ra!

    Dũng lạnh lùng:

    – Bố sống làm gì nữa? Bố chết rồi, tụi con được cái nhà.

    Ông Phúc sững sờ. Từng lời như nhát dao rạch vào tim. Ông kêu cứu, nhưng tiếng kêu chìm trong rừng sâu. Dũng và Thảo leo lên xe, để lại ông với lời dặn cuối:

    – Có ai phát hiện thì may ra sống, còn không thì… tùy số trời.


    Phần 3: Giữa rừng sâu và lòng người

    Ngày đầu tiên, ông Phúc còn la hét, hy vọng có ai đó đi ngang. Nhưng rừng vắng, chỉ có gió rít và tiếng chim kêu.

    Ngày thứ hai, cổ họng ông khô rát, bàn tay trầy xước vì cố gắng kéo đứt xích. Đêm lạnh như dao cắt, ông run rẩy, nước mắt rơi lã chã. Ông nhớ bà Thu, nhớ mái ấm xưa, nhớ những ngày gia đình còn quây quần bên nhau. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau bị chính con mình ruồng bỏ.

    Sang ngày thứ tư, ông lịm đi, trong mơ hồ nghe tiếng chân người, tiếng chó sủa.

    “Trời ơi! Có người bị xích vào cây!” – giọng một người đàn ông vang lên.


    Phần 4: Ánh sáng trở lại

    Ông Trung, thợ săn trong vùng, vô tình đi ngang và phát hiện ra ông Phúc trong tình trạng nguy kịch. Ngay lập tức, ông cắt xích, cõng ông ra khỏi rừng, đưa tới bệnh viện huyện. Các bác sĩ bảo ông may mắn sống sót, chỉ chậm vài giờ là nguy kịch.

    Khi tỉnh lại, ông Phúc không oán trách, chỉ thì thầm:

    – Là… con tôi làm… xin đừng trách chúng…

    Nhưng ông Trung đã báo công an. Các điều tra viên lập tức vào cuộc. Từ lời khai của ông Phúc, họ tìm thấy đoạn xích, vết bánh xe máy trong rừng, và hóa đơn mua xích sắt tại một cửa hàng gần nhà, đứng tên Dũng.

    Thảo, ban đầu chối tội, nhưng khi đối mặt với sự thật và sức ép lương tâm, đã bật khóc, nhận tội. Cô nói:

    – Em chỉ theo Dũng… Em sai rồi…


    Phần 5: Phiên tòa và sự tha thứ

    Tòa án nhân dân tỉnh mở phiên xét xử công khai. Cả thị trấn xôn xao, không ai tin con cái có thể làm điều tàn nhẫn đến vậy.

    Dũng bị kết án 18 năm tù vì tội cố ý giết người. Thảo, vì ăn năn, thành khẩn, nhận án 5 năm. Khi nghe tòa tuyên án, ông Phúc ngồi lặng. Không khóc. Không oán. Chỉ thở dài.

    Ông nói trước tòa:

    – Dù chúng nó có sai… cũng là máu thịt tôi. Tôi tha thứ. Mong mọi người đừng ghét chúng…

    Lời ông khiến cả phòng xử lặng đi. Ai cũng cay mắt.


    Phần 6: Kết thúc – Một đời tha thứ

    Sau phiên tòa, ông Phúc trở về ngôi nhà cũ. Dù sức khỏe yếu, ông vẫn tự chăm sóc bản thân. Nhưng ông không cô đơn. Người dân trong xóm thường ghé qua, nấu cơm, sửa nhà, mang biếu thức ăn. Ông Trung – người cứu mạng – trở thành người bạn thân thiết.

    Một buổi chiều, ông ngồi bên bàn, viết vào cuốn sổ tay cũ:

    “Cuộc đời có thể nhiều đau đớn, nhưng nếu giữ được lòng vị tha, thì ta vẫn còn ánh sáng để bước tiếp…”

    Câu chuyện của ông lan truyền khắp nơi. Không chỉ là bài học về sự tha thứ, mà còn là lời nhắc: gia đình không chỉ là nơi sinh ra, mà là nơi biết yêu thương, bảo vệ lẫn nhau – dù trong hoàn cảnh nào.

  • Nữ doanh nhân 55 tuổi hết lòng “đâu tư” cả tình lẫn tiền cho nhân tình trẻ để rồi nhận cái kết đắng

    Nữ doanh nhân 55 tuổi hết lòng “đâu tư” cả tình lẫn tiền cho nhân tình trẻ để rồi nhận cái kết đắng

    Bà Lan, 55 tuổi, là một doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực bất động sản ở Hà Nội. Trong nhà, bà là người quyết hết mọi việc. còn chồng là người hiền lành, dường như không có tiếng nói. Nhiều năm nay, hôn nhân lạnh nhạt, hai người từ lâu đã không còn gần gũi vợ chồng. Một năm trước, bà quen Hưng, một nhân viên phục vụ tại nhà hàng ăn.

    Chàng trai mới 29 tuổi gây ấn tượng với bà bởi hình thể hấp dẫn, đầu tóc bóng mượt, luôn nhiệt tình giúp đỡ, hỗ trợ mọi người. Hưng không chỉ tận tình hỗ trợ khách hàng mà còn có những cử chỉ ga lăng đặc biệt dành cho bà Lan. Anh luôn là người ra tận nơi mở cửa xe ôtô cho bà, luôn nhẹ nhàng mỗi khi bà đến quán cùng bè bạn.

    Đã lâu không được ai quan tâm, chăm sóc tận tình như vậy nên những hành động của Hưng dễ dàng chinh phục được bà Lan và khiến bà rung động. Bà dần lấy lòng chàng trai trẻ nhờ những lần rủ đi ăn, kèm những món quà đắt tiền. Chỉ sau vài tháng, mối quan hệ của họ vượt qua ranh giới bạn bè, trở thành tình nhân.

    Sau gần một năm quen nhau, bà Lan không ngần ngại mua cho bạn trai một căn chung cư và chiếc ôtô để anh tiện đi lại.

    Mỗi tháng, bà cũng cho Hưng tiền chi tiêu, sinh hoạt rủng rỉnh nên anh này bỏ việc, chỉ ở nhà ăn chơi.

    Bà giấu mọi người về mối quan hệ này, nên thường bí mật tới căn hộ đã mua để gặp tình trẻ.

    Ở bên cạnh Hưng, bà Lan luôn cảm thấy được yêu thương, chiều chuộng hết mực – cảm giác đã lâu chưa có nên bà càng ngày càng say đắm.

    Vì muốn Hưng là của riêng mình nên bà Lan không ngại đáp ứng các yêu cầu của anh. Từ những chuyến đi du lịch trong nước, nước ngoài, bà đều dẫn anh đi theo.

    Để tránh dị nghị, bà đặt vé máy bay riêng, phòng khách sạn riêng cho Hưng, sau đó mới tới gặp anh với cớ là đi gặp đối tác.

    Bà Lan thậm chí còn nghĩ tới việc sẽ ly hôn để cưới tình trẻ. Thế nhưng khoảng vài tháng nay, bà thấy Hưng có nhiều biểu hiện lạ. Anh không còn mặn nồng như trước, nhiều lần gọi không thấy trả lời.

    Nhiều buổi tối còn lấy cớ bận việc để không gặp bà. Thấy người tình khác trước, bà Lan quyết định tìm đến một công ty cung cấp thông tin ở Hà Nội, nhờ người theo chân bạn trai.

    Anh người chịu trách nhiệm đi theo Hưng, cho biết sau nửa tháng, anh phát hiện chàng trai này có tình mới, là một cô gái trẻ xinh xắn, nhân viên văn phòng. Hưng thường đưa đón cô gái này đi ăn, đi chơi trên chiếc xe được bà Lan mua cho.

    Thậm chí có lần, anh còn đưa bạn gái về căn hộ để ăn uống. Hưng cũng không ngần ngại mua tặng cô gái kia túi xách, giày dép đắt tiền.

    Khi nghe tin người tình phản bội, bà Lan sốc nặng. Bà im lặng hồi lâu trong điện thoại, sau đó mới buồn bã tâm sự rằng đã chiều chuộng anh ta hết mức, đã tin vào những lời hứa hẹn đường mật, nhưng không ngờ lại bị ‘cắm sừng.

    Công ty cung cấp thông tin đó còn cho biết trường hợp các nữ đại gia bị “phi công trẻ” lừa như vậy không khó gặp, thậm chí là phổ biến.

    Một người phụ nữ ở TP HCM cũng từng đau đớn khi phát hiện ra người tình trẻ hơn mình 20 tuổi bí mật nuôi bạn gái sau hai năm cặp với bà. Khi hỏi ra, anh này nói đó mới là tình yêu đích thực.

    Nhiều năm theo đuổi các vụ việc tương tự, công ty cho biết thường những anh bồ trẻ có người khác sau lưng nhưng vẫn cặp với phụ nữ lớn tuổi để có kinh tế. Qua nhiều vụ, có thể rút ra rằng nếu như đàn ông thường chỉ coi bồ là chốn vui chơi, không xác định lâu dài, thì những phụ nữ nhiều tiền thường nặng tình. Họ nghĩ khi đã cho bạn trai nhiều tiền, đáp ứng đủ nhu cầu cho anh ta thì sẽ không bị phản bội và người đàn ông trẻ sẽ theo mình lâu dài. Vì vậy, khi phát hiện ra bị “cắm sừng”, họ thường rất đau đớn.

    Chuyên gia tâm lý Trần Thị Hồng Hà, Trung tâm tư vấn hôn nhân – gia đình TP HCM cho biết bà cũng từng nhận những cuộc điện thoại xin tư vấn từ những người phụ nữ lớn tuổi cặp bồ trẻ.

    Những câu hỏi họ thường thắc mắc là: “Phải làm sao khi thấy người tình lạnh nhạt?”; “Trước đây em ấy thường ngọt ngào với tôi, nhưng gần đây lại hay cộc cằn, gọi điện thoại không nghe. Có phải em ấy chán tôi rồi không?”…

    Chuyên gia phân tích rằng phụ nữ rất dễ rung động trước những người đàn ông tinh tế, quan tâm chăm sóc mình, đặc biệt là những người thiếu thốn tình cảm. Vì thế, khi có một người sẵn sàng làm bờ vai cho họ, lại trẻ trung, chiều chuộng, họ thường mù quáng, không suy nghĩ lâu dài, dẫn tới việc bị bồ trẻ lợi dụng ngược mà không biết.

  • Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh

    Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh

    Nếu cha mẹ có những đặc điểm này mà không sửa ngay thì đừng trách vì sao con lại không muốn gần gũi.

    Cha mẹ kể công

    Nhiều cha mẹ liên tục kể lể công ơn của mình với con cái.

    Nhiều bậc cha mẹ ám ảnh việc con không biết công lao của mình nên hễ làm gì cho con là kể nhấn mạnh con phải ghi nhớ để báo đền.

    Thậm chí có cha mẹ liên tục kể khi nuôi con nhỏ, con khó nuôi ra sao, cha mẹ phải tốn kém, phải khổ sở ra sao.

    Nuôi con sẽ có nhiều vất vả. Nhưng việc cha mẹ kể công, nhấn mạnh để con phải nhớ sẽ gây áp lực cho con khiến con cảm thấy chúng như gánh nặng của cha mẹ.

    Điều đó làm giảm đi ý nghĩa thiêng liêng của gia đình và công dinh dưỡng, biến con cái thành mối nợ. Nhiều cha mẹ cứ khi giận con thì lại càng kể công.

    Cha mẹ hay kể công thì con cái sẽ xem đó như món nợ

    Hãy dừng ngay điều đó khi chưa quá muộn.

    Nếu cha mẹ kể công thì con sẽ cố báo đáp nhưng chỉ coi như trả nợ cho xong chứ không phải yêu thương mà hiếu kính.

    Cha mẹ hay kể lể thì con sợ hãi, chán nản không muốn gân vì sợ nghe kể lể.

    Đừng biến gia đình thành nơi thanh toán nợ nần, hãy để gia đình là nơi yêu thương, nuôi dưỡng yêu thương.

    Cha mẹ hớ hênh, kể mọi chuyện của con ra ngoài

    Con cái cũng có khoảng trời riêng,tâm tư riêng, bí mật, cõi riêng của chúng.

    Do đó tuyệt đối không nên mang chuyện của con kể ra ngoài, buôn chuyện, đó là chuyện hay hoặc dở cũng không nên.

    Khi con đã lớn nên hỏi ý kiến con về việc đăng thông tin của con lên mạng xã hội.

    Khi con có thành tích hay con có kế hoạch hay con định làm gì tốt nhất cha mẹ nên tế nhị.

    Bởi nếu cha mẹ hay khoe khoang kể lể mà con không thích thì con sẽ tìm cách chặn lại thông tin, bằng cách không tâm sự với cha mẹ, giấu cha mẹ.

    Cha mẹ khiến con cảm thấy bị mất quyền riêng tư thì chúng sẽ tìm cách tách ra ở riêng càng sớm càng tốt.

    Cha mẹ không tôn trọng quyền riêng tư của con thì con sẽ tìm cách giấu

    Muốn con thực hiện những dang dở của đời mình

    Nhiều cha mẹ thường gửi gắm vào đời con những thất bại, những dở dang của mình, mong con thực hiện tiếp mà không hề xem cảm nhận của con, sở thích và năng lực của con có phù hợp không.

    Nhiều cha mẹ sắp xếp cuộc đời con, uốn nắn, nhắc đi nhắc lại về việc con phải thay mình làm cái này kia, đó là những thứ mà đời họ chưa làm được.

    Nếu con cái cùng chí hướng thì không sao nhưng nhiều đứa con có nhận thức trải nghiệm và định hướng khác, chúng sẽ cảm thấy gánh nặng và không được là chính mình.

    Đừng dùng con cái để thực hiện những dang dở đời mình, hãy để con được sống cuộc đời của chúng.

    Tự quyết theo ý mình mà không nghe ý kiến của con

    Nhiều bậc cha mẹ lấy quyền làm cha mẹ, nhân danh tình yêu thương luôn tự quyết thay con, cả khi con đã lớn. Điều đó khiến con cảm thấy ngột ngạt mất tự do, mất quyền tự quyết.

    Chính vì thế con cái sẽ tìm cách để chống đối hoặc tránh xa cha mẹ để được sống cuộc đời như chúng mong muốn.

    Vì thế cha mẹ cần học cách tôn trọng con cái, cần hỏi ý kiến những việc liên quan tới con rồi để con tự quyết.

  • Tối đó tất cả l ợn trong chuồng lao vào một góc như đang s ợ h ã i ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy gọi vợ

    Tối đó tất cả l ợn trong chuồng lao vào một góc như đang s ợ h ã i ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy gọi vợ

    Xã Phước Hải nằm yên bình ven biển miền Trung, nổi tiếng với nghề nuôi tôm, cá, nhưng gia đình ông Bảy Long lại chọn gắn bó với nghề chăn nuôi lợn, một nghề ít ai làm ở vùng này. Chuồng lợn nhà ông Bảy nằm cách nhà chính một quãng vườn tạp, được xây dựng kiên cố, sạch sẽ. Đàn lợn nái và lợn thịt hơn trăm con là gia sản lớn nhất của ông bà.

    Ông Bảy là người chất phác, thâm niên trong nghề, nên mọi thay đổi nhỏ trong chuồng ông đều nhận ra.

    Đêm đó, trời không trăng, chỉ có tiếng sóng biển rì rầm và tiếng côn trùng kêu rả rích. Đồng hồ điểm gần mười một giờ đêm. Ông Bảy, sau khi xem xong chương trình thời sự, chuẩn bị đi ngủ thì bỗng nghe thấy tiếng động lạ từ phía chuồng lợn.

    Ban đầu là tiếng lợn ụt ịt bình thường, nhưng sau đó, âm thanh trở nên hỗn loạn, như một đàn thú hoang đang cố gắng đâm đầu vào một bức tường vô hình.

    “Cái gì vậy cà?” Ông Bảy lẩm bẩm, khoác vội chiếc áo sơ mi cũ.

    “Có chuyện gì không ông?” Bà Hai, vợ ông, hỏi vọng ra từ trong buồng.

    “Chắc là chó hoang hay chuột lớn chui vào thôi. Bà ngủ trước đi.” Ông Bảy trấn an, nhưng trong lòng đã có chút bất an. Lợn nhà ông đã quen với tiếng chó mèo trong xóm, không bao giờ hoảng loạn đến mức này.

    Ông Bảy xách chiếc đèn pin cũ, đi dọc con đường đất ra chuồng lợn. Khi đến gần, âm thanh càng lúc càng rõ. Tiếng lợn rống lên những tiếng “eng éc” chói tai, đứt quãng, không phải tiếng đòi ăn mà là tiếng sợ hãi tột độ.

    Ông Bảy mở toang cánh cửa gỗ chuồng lợn. Ánh đèn pin quét qua.

    Cảnh tượng trước mắt khiến ông sững sờ: Tất cả lợn, từ lợn nái béo tốt đến đám lợn con, đều co rúm lại, lao vào góc chuồng sâu nhất, nơi tiếp giáp với tường bê tông, chen chúc lên nhau như đang cố gắng chui qua bức tường để thoát thân. Chúng không dám quay đầu lại, mông chĩa ra ngoài, đầu chúi vào tường.

    “Gì kỳ vậy trời!” Ông Bảy nhíu mày, tiến lại gần. “Bảy nè! Ba về rồi nè! Bị gì mà la làng vậy hả?”

    Ông gõ vào thành chuồng, nhưng chúng vẫn không phản ứng. Thậm chí, khi ông đưa tay vào chuồng, con lợn gần nhất còn rống lên một tiếng kinh hoàng và cố gắng chen sâu hơn vào đám đông.

    Đây không phải là phản ứng bình thường của vật nuôi. Chúng sợ hãi một cái gì đó đang ở ngay trong chuồng, hoặc ngay sau lưng chúng.

    Ông Bảy lia đèn pin khắp chuồng. Máng ăn trống, sàn bê tông sạch sẽ, không có con rắn hay chó hoang nào. Phía sau góc tường, nơi chúng đang co cụm, chỉ có một ống thoát nước cũ được bịt bằng lưới sắt.

    Ông Bảy nán lại quan sát. Ánh sáng đèn pin của ông yếu ớt, không thể chiếu sâu vào những góc khuất. Ông tắt đèn, cố gắng lắng nghe.

    Ngoài tiếng lợn thở dốc vì sợ hãi, không có tiếng động nào khác.

    Ông Bảy bật đèn trở lại, quyết định vào chuồng để trấn an chúng. Ông mở cửa ngăn chuồng, bước chân lên sàn bê tông. Mùi phân lợn nồng nặc.

    Vừa bước được hai bước, ông Bảy bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh buốt lướt qua sau gáy, dù trời đêm nay khá oi. Ông dừng lại, đèn pin chiếu thẳng vào mặt đám lợn đang co rúm.

    Chúng run lẩy bẩy, bọt mép sùi ra. Nhưng lần này, không phải tiếng kêu, mà là tiếng khụt khịt, khò khè nhỏ, đều đặn, như tiếng ai đó đang thở rất gấp gáp, hoặc đang cố gắng kìm nén tiếng khóc.

    Tiếng động đó không phát ra từ đám lợn. Nó phát ra từ ngay phía sau lưng ông Bảy, nơi cánh cửa chuồng vừa đóng lại.

    Ông Bảy từ từ quay đầu lại.

    Ánh sáng yếu ớt của đèn pin không thể soi rõ. Nhưng nhờ ánh sáng mờ ảo từ phía ngoài cửa sổ thông gió và ánh sáng từ chiếc đèn đường xa xa, ông Bảy thấy một bóng đen, cao lớn, đang đứng yên lặng ngay cạnh cửa ra vào.

    Bóng đen đó không cử động, nhưng ông Bảy có cảm giác người đó đang nhìn chằm chằm vào mình.

    Sự sợ hãi dâng lên, vượt qua mọi kinh nghiệm của một người đàn ông từng trải. Trong chuồng lợn đóng kín, vào đêm khuya, không thể có người lạ.

    Tay ông Bảy run lên, chiếc đèn pin loạng choạng quét qua bóng đen.

    Ánh sáng lướt qua: Một người đàn ông, khoảng chừng ngoài 30 tuổi. Quần áo đen, rách rưới, tóc tai bù xù, mặt mũi không rõ. Điều kinh dị nhất là người đó đang cúi gằm đầu xuống, vai gù lại, và từ từ giơ một cánh tay ra, hướng về phía ông Bảy.

    Hành động đó không có vẻ đe dọa, mà lại rất khẩn cầu, như đang van xin.

    Bảy Long không kịp suy nghĩ. Bản năng mách bảo ông phải chạy trốn. Ông ném mạnh chiếc đèn pin về phía bóng đen, tạo ra tiếng loảng xoảng, rồi quay ngoắt người, nhảy qua thanh chắn, lao ra khỏi chuồng.

    Ông vừa chạy vừa hét lớn: “Bà Hai ơi! Cướp! Ma! Cứu tui!”

    Tiếng hét của ông Bảy vang vọng cả xóm chài yên tĩnh. Ông chạy như bay về nhà, tim đập thình thịch muốn vỡ tung lồng ngực.

    Bà Hai đã bật dậy, ôm cái chày gỗ đứng ngay cửa: “Ông Bảy! Gì vậy? Cái gì?”

    “Trong chuồng… có… có người… không phải người thường!” Ông Bảy thở dốc, mặt cắt không còn giọt máu.

    “Người ta vô trộm lợn hả?” Bà Hai hốt hoảng.

    “Không! Nó… nó chỉ đứng đó, nó nhìn tui… Bà gọi công an đi! Hay là ma đó! Đàn lợn nó sợ muốn chết!”

    Bà Hai thấy chồng sợ hãi đến mức này, không dám xem thường. Bà vội vàng lôi điện thoại bàn ra gọi cho công an xã.

    Gọi xong, bà lại quay sang chồng: “Ông Bảy, ông bình tĩnh lại đi. Lỡ người ta là kẻ trộm đói khát thì sao?”

    “Không! Bà không thấy được cảnh đó đâu. Nó không phải kẻ trộm. Ánh mắt nó… như người chết trôi vậy!” Ông Bảy vẫn còn run rẩy.

    Cảnh sát xã cùng mấy thanh niên trong xóm đến nơi. Mọi người cầm đèn pin, gậy gộc, từ từ tiếp cận chuồng lợn.

    Cánh cửa chuồng đã mở. Đèn pin quét vào.

    Không có ai.

    Đàn lợn vẫn chen chúc trong góc, nhưng tiếng rống đã dịu xuống, chỉ còn tiếng thở dốc.

    Công an viên Hùng, người quen của ông Bảy, tiến vào trong: “Bảy, ông có chắc không? Có thể ông nhìn nhầm?”

    “Tôi không nhầm! Tôi thấy rõ một bóng đen to lớn! Nó đứng đó, ngay cạnh cửa!” Ông Bảy thề thốt.

    Mọi người kiểm tra kỹ lưỡng chuồng lợn. Không có dấu vết cạy phá cửa hay tường. Mái tôn nguyên vẹn. Chuồng kín mít.

    “Nó thoát bằng cách nào?” Một thanh niên thắc mắc.

    Anh Hùng đi đến góc chuồng, nơi đàn lợn đang co cụm. Anh đẩy nhẹ mấy con lợn ra, và ánh đèn pin chiếu thẳng vào cái ống thoát nước cũ đã bị bịt lưới sắt.

    “Ống thoát nước này bé tí, người làm sao chui lọt?” Anh Hùng nói.

    Nhưng rồi, anh Hùng nhìn kỹ lại. Lưới sắt bịt ống thoát nước đã bị cong vênh mạnh, có dấu hiệu bị phá bằng một lực rất lớn. Và bên cạnh ống, trên sàn bê tông, có những vết cào, vết hằn dài, sâu, như thể móng tay của một người điên đã cào xé nền xi măng.

    Anh Hùng bật chiếc đèn pha cỡ lớn, rọi thẳng vào góc tường.

    Bên dưới ống thoát nước, gạch lát đã bị vỡ, lộ ra một khoảng trống sâu và rộng hơn hẳn – một cái lỗ được ngụy trang cẩn thận.

    “Cái gì đây?” Tất cả xúm lại.

    Cái lỗ đó không phải là đường ống thoát nước bình thường, nó là một lối đi bí mật, dẫn xuống một không gian tối đen bên dưới. Mùi ẩm mốc, tanh tưởi bốc lên nồng nặc.

    Ông Bảy run rẩy, nhìn cái lỗ mà bấy lâu nay ông vẫn tưởng là ống thoát nước bị tắc.

    “Tôi… tôi xây chuồng này đã gần hai mươi năm rồi. Dưới đây chỉ có móng thôi mà.”

    Anh Hùng và một công an viên nữa dũng cảm chui xuống. Khoảng mười phút sau, họ quay lên, mặt tái mét.

    Họ tìm thấy một căn hầm nhỏ, ẩm thấp. Trong đó, có chăn màn, chai nước, và một ít đồ ăn khô đã mốc.

    Nhưng điều họ tìm thấy còn kinh khủng hơn. Đó là một cuốn sổ cũ bị dính đầy bùn đất.

    “Bảy Long, ông có biết ông Hai Lựu không?” Anh Hùng hỏi, giọng run run.

    Ông Bảy giật mình: “Hai Lựu? À, người đó chết lâu rồi mà! Chết đuối ngoài biển, hơn hai mươi năm rồi. Vợ con bỏ đi hết.”

    Anh Hùng mở cuốn sổ ra, chiếu đèn vào. Cuốn sổ đó là nhật ký của Hai Lựu.

    Dòng cuối cùng, được viết bằng mực bút bi đã nhòe gần hết, ghi lại một bí mật động trời:

    “Thằng Bảy nó lừa tui. Nó biết tui trúng lô đề, nó mời tui đi biển rồi cướp tiền. Nó đẩy tui xuống nước. Tui cố bò vào bờ được, nhưng bị thương nặng quá, không dám lên, sợ nó giết. Tui chui vào cái hầm nhà lợn này, lợn nó che cho tui. Tui sẽ ở đây, chờ đến khi nào có sức… để đòi lại công đạo. Nhưng tui yếu quá rồi… Thôi, tui hết chịu nổi rồi…”

    Cả nhà ông Bảy và xóm chài chết lặng.

    Cú Twist: Người đàn ông cao lớn trong chuồng lợn đêm nay không phải là ma, không phải là kẻ trộm, mà chính là Hai Lựu – người mà ông Bảy tin rằng đã chết đuối hai mươi năm trước và đã bị ông lừa để cướp tiền. Hai Lựu đã sống sót, nhưng bị thương tật và sợ hãi Bảy Long nên đã chui xuống hầm bí mật dưới chuồng lợn, sống ẩn dật suốt 20 năm, lén lút ăn thức ăn thừa của lợn và uống nước từ ống cống.

    Bí mật kinh hoàng về tội ác của ông Bảy Long đã bị phanh phui bởi sự hoảng loạn bất thường của đàn vật nuôi. Đàn lợn, vốn nhạy cảm với người lạ và mùi người ẩn nấp, đã trở nên hoảng sợ tột độ khi Hai Lựu, trong cơn tuyệt vọng và kiệt sức sau 20 năm ẩn mình, không chịu đựng được nữa mà bò lên khỏi căn hầm, tìm kiếm sự giúp đỡ hoặc muốn đối mặt với người đã hại mình. Hành động giơ tay ra về phía ông Bảy không phải là van xin, mà là một lời buộc tội, một lời nguyền rủa của người đã bị chôn sống suốt hai thập kỷ.

    Ông Bảy Long sụp đổ, ú ớ không nói nên lời. Đêm đó, ông Bảy Long bị bắt giữ, còn Hai Lựu được đưa đến bệnh viện trong tình trạng suy kiệt trầm trọng.

    Đàn lợn, sau bao đêm sống chung với bóng ma quá khứ của chủ nhân, cuối cùng cũng được giải thoát khỏi sự sợ hãi vô hình dưới đáy chuồng.