Bṓ CҺồпg Vượt Quá Gιớι Hạп KҺι Ở NҺà Một MìпҺ… Coп Dȃu Hoảпg Loạп Tìm CácҺ Cầu Cứu….

Bṓ CҺồпg Vượt Quá Gιớι Hạп KҺι Ở NҺà Một MìпҺ… Coп Dȃu Hoảпg Loạп Tìm CácҺ Cầu Cứu……

Tôi vẫn run cầm cập mỗi khi nhớ lại đêm hôm ấy.

Đang ngủ say với con trai bé bỏng nằm bên cạnh, bỗng chăn bị lật tung mạnh.

Một bàn tay nóng ran, thô ráp sờ soạng từ đùi lên bụng, rồi dừng lại trên ngực tôi.

Tim tôi như ngừng đập. Tôi hoảng loạn mở mắt, thấy bóng dáng bố chồng đứng ngay đầu giường trong ánh đèn ngủ mờ mờ. “Bố ơi! Bố làm gì vậy?!”

Tôi hét lên thất thanh, giọng vỡ òa, ôm con chạy ra khỏi phòng.

Chân tôi mềm nhũn, mồ hôi lạnh toát ra khắp người.

Mẹ chồng từ phòng bên chạy ra, mặt tái mét.

Nhưng khi tôi kể lại với giọng run rẩy, nước mắt giàn giọa, bà không ôm tôi an ủi mà quát thẳng vào mặt: “Mày vớ vẩn! Mày là con dâu mất dạy, dám quyến rũ bố chồng à?

Đừng có bịa chuyện!” Tiếng bà vang vọng trong căn nhà khuya khoắt, khiến tôi nghẹn họng, không thốt nên lời.

Lúc đó tôi mới 22 tuổi, cưới chồng được hơn một năm, con trai vừa tròn bốn tháng.

Cuộc sống hôn nhân của tôi tan vỡ từ khoảnh khắc ấy.

Tôi tên Lan, chồng tôi là Tuấn, anh lớn hơn tôi mười tuổi, làm nhân viên ngân hàng.

Chúng tôi yêu nhau chóng vánh khi tôi còn là sinh viên năm cuối.

Bác sĩ bảo mang thai sớm, nên hai bên gia đình vội vàng tổ chức đám cưới.

Bố mẹ chồng lúc đầu rất tốt, đón tôi về nhà như con gái ruột.

Ông Hùng – bố chồng – hay cười nói, bảo “con về đây là ông có cháu nội rồi, ông vui lắm”.

Mẹ chồng bà Hoa thì hay đi lang thang xóm giềng buôn chuyện.

Tuấn hay đi công tác dài ngày, nên hầu như tôi ở nhà với hai ông bà.

Những tháng đầu thai kỳ, mọi thứ vẫn êm đềm.

Tôi nấu cơm ngon mỗi ngày, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, chăm sóc hai ông bà chu đáo.

Nhưng rồi… những lúc Tuấn vắng nhà, chỉ có tôi và bố chồng, ông hay đứng sau lưng tôi khi tôi đứng bếp.

Ban đầu tôi nghĩ vô tình, vì bếp hẹp. Tôi quay lại hỏi nhẹ: “Bố làm gì đấy ạ?”

Ông cười ha hả: “Đâu có, bố chỉ giúp con thôi mà, hai người đứng gần nên đụng chạm gì đâu.” Tôi ngại ngùng, nghĩ mình nhạy cảm quá, nên bỏ qua.

Đến khi bụng to, người tôi mệt mỏi vì mang thai, ông lại im thin thít. Tôi thở phào, chắc chỉ là vậy thôi.

Nhưng sau khi sinh, cơ thể tôi trở lại bình thường, thì mọi thứ thay đổi hẳn.

Những ngày chỉ hai bố con ở nhà – mẹ chồng đi chơi xóm, Tuấn công tác – bố chồng mặc quần đùi mỏng tang, rộng thùng thình, không che chắn gì.

Tôi thấy hết, mà ông không hề che. Chỉ khi mẹ chồng ở nhà, ông mới mặc quần dài đến gối, đàng hoàng.

Tôi sợ đến mức tim đập thình thịch mỗi lần nghe tiếng bước chân ông.

Có hôm ông đứng gần quá, tôi lùi lại, ông cười: “Con ngại gì, nhà mình mà.”

Tôi bắt đầu cảnh giác cao độ. Ban đêm tôi không dám đóng chặt cửa phòng vì sợ con đột quỵ như mấy cái tin trên mạng, lại có thằng bé nhỏ. Thế là ông lợi dụng.

Đêm nào cũng vậy, chỉ khi nhà vắng người khác, ông mò vào.

Lần đầu tôi tỉnh giấc thấy tay ông dưới chăn, tôi hét lên, chạy ra ngoài hành lang, lòng đau nhói như bị dao cắt.

Mẹ chồng nghe xong không tin, còn chửi tôi: “Mày mơ mộng gì đấy? Bố mày già rồi, làm gì có chuyện đó!” Tuấn về, tôi kể hết, nước mắt giàn giọa, giọng nghẹn ngào.

Anh cau mày: “Em bịa chuyện hại bố anh à? Bố anh cả đời đàng hoàng, em nhạy cảm quá rồi.” Anh còn bảo tôi nên tôn trọng ông bà, đừng nghĩ bậy.

Từ đó, nhà tôi như địa ngục trần gian. Tôi phải khóa cửa phòng mỗi tối dù trời nóng bức oi ả, mồ hôi nhễ nhại.

Tắm thì phải dán đề can mờ lên cửa kính phòng tắm, vì có lần ông đứng ngoài nhìn vào.

Tôi không dám mặc đồ mỏng ở nhà nữa, dù trời hè nóng ran. Tiền nong eo hẹp, Tuấn đưa lương về ít ỏi, tôi phải chi li từng đồng mua sữa cho con.

Mà ông ấy thì ngày nào cũng “vô tình” chạm vào tôi khi đi qua. Tôi sợ đến mức mỗi lần nghe tiếng bước chân ông là tim tôi thắt lại, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác…

Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra, hay có lẽ họ hiểu mà giả vờ không biết. Xóm giềng hay đồn ông Hùng “máu dê”, hay liếc mấy cô gái trẻ đi ngang, nhưng tôi nghĩ chỉ là lời đồn vu vơ.

Giờ thì tôi bắt đầu nghi ngờ mọi thứ.

Căng thẳng dồn lên từng ngày. Tuấn đi công tác nhiều hơn, về nhà thì hay mệt mỏi, ít nói.

Tôi phát hiện trong cốp xe máy anh để ba hộp bao cao su. Vợ chồng tôi không dùng vì muốn có con thứ hai.

Tôi hỏi, anh cười gượng: “Bạn anh nhờ, nó ngoại tình sợ vợ phát hiện, anh cầm hộ thôi.” Tôi lặng người, vị đắng lan tỏa trong miệng.

Rồi lần khác, trong túi anh có nước hoa nữ thơm nồng, son môi, thậm chí hóa đơn tiếp khách.

Anh bảo hết là “của bạn, nhờ anh cầm hộ”. Tôi cố tin, vì từ ngày yêu anh đã nói “phải tin tưởng nhau”.

Nhưng lòng tôi bắt đầu rạn nứt. Có hôm anh về muộn, mùi nước hoa thoang thoảng trên áo, tôi nằm thao thức suốt đêm, nước mắt lặng lẽ rơi.

Rồi chuyện nhà mẹ đẻ tôi cũng đổ sụp. Tôi là con út, ba mất sớm, tôi lo cho mẹ hết mình.

Trước kia mẹ sang tên hết mảnh đất cho tôi, vì tôi chăm mẹ, lo nhà cửa, thuốc men. Các chị tôi lấy chồng xa, ít về.

Giờ mẹ tự nhiên đòi lại đất, bảo “mày không có con trai, sau này ai hương khói cho mẹ”

. Các chị và anh rể xúi mẹ: “Đất của mẹ, mẹ muốn cho ai thì cho.

” Họ còn bảo tôi giả danh ký giấy cướp đất, đăng lên mạng xã hội vu khống tôi. Mẹ thì dọa kiện, bảo sẽ “lang thang không nhà” để tôi xấu hổ phải trả lại.

Tôi khóc, gọi mẹ: “Mẹ ơi, con lo cho mẹ bao năm, giờ mẹ làm vậy con đau lắm.”

Mẹ chỉ lạnh lùng: “Mày không sang tên lại thì tao kiện.” Tiếng mẹ vang lên khiến tim tôi tan nát, ký ức những năm tháng chăm mẹ ùa về như sóng dữ.

Cuộc sống tôi như sụp đổ hoàn toàn. Ban ngày chăm con, nấu cơm, tránh bố chồng.

Ban đêm khóa cửa, khóc thầm một mình. Tuấn thì càng ngày càng xa cách. Tôi nghĩ đến việc bỏ về nhà mẹ, nhưng nhà mẹ giờ cũng không còn là chỗ dựa.

Tiền nong không có, con nhỏ, tôi biết đi đâu? Mỗi lần nấu cơm, nghe tiếng bước chân ông Hùng sau lưng, tôi lại run rẩy, vị mặn của nước mắt rơi vào nồi canh.

Có hôm ông còn nói nhỏ: “Con xinh thế, Tuấn đi vắng nhiều, buồn không?”

Tôi không dám quay lại, chỉ im thin thít, lòng đau như cắt.

Căng thẳng lên cao trào khi một chiều Tuấn công tác về sớm

. Tôi đang tắm, cửa phòng tắm bị đẩy mạnh.

Ông Hùng xông vào, tay với tới người tôi. Tôi la lên thất thanh, ôm khăn chạy ra.

Lần này Tuấn đứng ngoài phòng khách, chứng kiến hết.

Tôi khóc nức nở, chỉ vào ông: “Anh xem đi! Bố anh làm gì em!” Tuấn mặt đỏ bừng, nhưng thay vì ôm tôi, anh quay sang ông: “Bố… sao lại thế?”

Ông Hùng lắp bắp: “Bố… bố nhầm, tưởng con dâu đang ngủ…” Mẹ chồng chạy ra, vẫn bênh vực: “Mày lại bịa nữa à Lan?”

Lúc đó tôi mới biết sự thật kinh hoàng. Tuấn không chỉ chứng kiến mà còn thừa nhận………………………………..

anh từng nghe xóm đồn về bố từ lâu. “Anh nghĩ chỉ là lời đồn, không ngờ…”

Anh nói vậy, nhưng mắt anh né tránh, giọng run run.

Hóa ra anh biết, nhưng sợ mất thể diện gia đình nên im lặng. Còn chuyện bao cao su, nước hoa… không phải “bạn nhờ”.

Anh thú nhận đã từng quan hệ với một cô đồng nghiệp, “chỉ một lần, say rượu”.

Cô ấy mang thai, đòi tiền, anh giấu tôi.

Anh bảo: “Anh sợ em bỏ anh, sợ con không có bố.” Tôi sụp đổ hoàn toàn, ngồi phịch xuống sàn, nước mắt trào ra không kìm được, tiếng khóc nức nở vang vọng căn nhà.

Những ngày sau đó, nhà tôi tan nát. Ông Hùng bị Tuấn mắng, nhưng ông vẫn chối bai bải: “Bố già rồi, quên mất.” Mẹ chồng thì trách tôi “làm ầm lên, xấu hổ cả làng”.

Tôi không ngủ nhà nữa, ôm con ra phòng trọ nhỏ gần chợ, mùi ẩm mốc và tiếng ồn ào xung quanh khiến lòng tôi càng thêm cô quạnh. Tuấn xin lỗi, khóc, bảo sẽ mua nhà riêng trả góp, đưa tôi đi.

Nhưng lòng tôi đã nguội lạnh. Chuyện đất nhà mẹ tôi cũng không xong. Mẹ và các chị vẫn đòi, thậm chí gửi giấy triệu tập.

Tôi phải ra văn phòng công chứng, làm đơn khẳng định đất là của tôi hợp pháp, nhưng tình cảm thì tan vỡ không thể cứu vãn.

Mẹ tôi già rồi, nghe lời anh rể, bảo “mày không có con trai thì đừng giữ hết”.

Bây giờ tôi và Tuấn đang ở nhà riêng, trả góp hàng tháng.

Con trai tôi lớn hơn, hay hỏi “ông nội đâu”. Tôi chỉ cười buồn, bảo ông bận. Tuấn cố gắng chuộc lỗi, đi làm về sớm, không đi công tác nhiều nữa.

Nhưng mỗi đêm nằm bên anh, tôi vẫn nhớ bàn tay thô ráp đêm hôm ấy. Cái lạnh buốt sống lưng lại chạy qua, ký ức ùa về khiến tôi không tài nào chợp mắt.

Tôi không còn tin tưởng như xưa. Gia đình chồng tôi tan vỡ, gia đình mẹ tôi cũng vậy.

Tiền nong eo hẹp, con nhỏ, tôi phải đi làm thêm may vá đến khuya để trang trải.

Đôi khi tôi ngồi một mình bên cửa sổ phòng trọ cũ, nhìn thằng bé chơi đùa, nước mắt rơi lặng lẽ.

Sao cuộc đời lại thế này? Tôi cưới chồng vì yêu, vì tin, vì nghĩ sẽ có gia đình êm ấm.

Giờ thì… tất cả chỉ là ảo mộng tan vỡ.

Có những lúc tôi hối hận vì đã im lặng quá lâu, vì đã cố chịu đựng để giữ thể diện.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ, ít ra tôi còn con, còn sức trẻ.

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, dù lòng đầy vết thương sâu hoắm.

Tôi không biết mai này sẽ ra sao, chỉ biết rằng, từ nay tôi sẽ không để ai làm tổn thương mình và con nữa.

Dù giá nào. Câu chuyện của tôi không phải là chuyện hiếm.

Nhiều chị em cũng đang chịu đựng trong im lặng, vì sợ, vì ngại, vì “gia đình”.

Nhưng tôi kể ra, không phải để ai thương hại, mà chỉ mong ai đó đang đọc thấy, đừng để như tôi. Đừng chờ đến khi mọi thứ vỡ vụn mới tỉnh ngộ.

Cuộc đời ngắn lắm, mà đau thì dài. Tôi giờ chỉ muốn sống bình yên cho con, dù lòng vẫn còn nhiều tiếc nuối và những đêm dài không ngủ…

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *