Maпg TҺ aι Ở Tuổι 17 Bị Cả NҺà Đuổι Đι, 12 Năm Sau Vḕ TҺăm Bṓ Mẹ Vớι Đιḕu KҺȏпg Ng ờ

Ngày cô mang thai ở tuổi 17, cả xóm đều biết trước cả gia đình, nhưng điều khiến người ta nhớ nhất không phải chuyện đó, mà là cách bố mẹ cô đuổi cô ra khỏi nhà.

Không một lời níu lại, không một lần quay đầu, chỉ có một câu nói lạnh đến mức 12 năm sau cô vẫn nhớ rõ từng chữ: “Đi đi, đừng bao giờ quay về nữa.”

Hà từng là đứa con gái không có gì nổi bật nhưng cũng chưa từng khiến bố mẹ phải lo, cho đến khi chuyện xảy ra, cả nhà như rơi vào một trạng thái nặng nề, bố cô gần như không nói chuyện, mẹ cô thì im lặng đến mức đáng sợ.

Ngày cô xách túi đồ rời khỏi nhà, trời mưa, không ai tiễn, cũng không ai hỏi cô sẽ đi đâu, giống như việc cô biến mất khỏi cuộc đời họ là điều đã được chấp nhận từ trước.

12 năm sau, Hà quay về. Không báo trước, không gọi điện, chỉ đứng trước cánh cổng cũ đã phai màu, nhìn vào khoảng sân mà ngày xưa cô từng chạy qua mỗi buổi chiều.

Một người hàng xóm đi ngang nhận ra cô, ánh mắt ngạc nhiên không phải vì cô quay lại, mà vì cô không giống như họ từng nghĩ. “Con về thăm bố mẹ,” Hà nói nhỏ.

Cánh cửa mở ra, mẹ cô đứng đó, già hơn rất nhiều, ánh mắt vẫn quen thuộc nhưng không còn sắc như trước. Hai người nhìn nhau một lúc lâu, rồi mẹ cô hỏi một câu y như 12 năm trước: “Con về làm gì?”

Nhưng lần này, Hà không cúi đầu nữa, cô nhìn thẳng vào mẹ và nói một câu khiến người phụ nữ đứng trước cửa không thể đứng vững… và đúng lúc đó, từ trong nhà, bố cô bước ra, nhìn thấy người đứng trước cửa, ông sững lại vài giây như không tin vào mắt mình…

“…Con đưa cháu về.” Câu nói vừa dứt, không khí trước cửa như chùng xuống, người mẹ đứng sững lại, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía sau Hà, nơi một cậu bé khoảng hơn 10 tuổi đang đứng nép nhẹ, gương mặt sáng nhưng có chút dè dặt.

“Chào bà,” cậu bé nói khẽ, giọng lễ phép.

Người mẹ không đáp ngay, chỉ lùi lại một bước, tay vịn vào cánh cửa như để giữ thăng bằng, còn người bố từ trong nhà bước ra, ông già đi nhiều nhưng ánh mắt vẫn giống hệt ngày xưa, ông nhìn Hà, rồi nhìn đứa bé, không nói gì, chỉ đứng đó rất lâu.

Hà không vội giải thích, cô chỉ nói chậm rãi rằng mình không về để xin lỗi, cũng không về để trách, mà chỉ nghĩ đến lúc rồi nên muốn đưa con về để nó biết mình có ông bà.

Người bố hỏi lại “Lúc gì?”, Hà chỉ đáp đơn giản “Lúc con thấy mình đủ bình tĩnh để quay lại.”

Không ai nhắc lại chuyện cũ, nhưng ai cũng hiểu nó vẫn ở đó.

Người mẹ hỏi Hà sống thế nào suốt những năm qua, Hà không kể dài, chỉ nói có lúc khó, có lúc phải làm nhiều việc, nhưng rồi cũng ổn, cô không nhắc đến những ngày đầu bỡ ngỡ, cũng không nói về những lần phải xoay xở một mình, chỉ giữ lại những điều cần nói.

Đứa bé đứng cạnh kéo nhẹ tay Hà hỏi có được vào trong không, câu hỏi đơn giản nhưng khiến cả ba người lớn đều im lặng vài giây, rồi người mẹ khẽ nói “vào đi.”

Cánh cửa mở rộng hơn một chút, cậu bé bước vào, nhìn quanh căn nhà như một nơi vừa quen vừa lạ, chạm vào từng món đồ với sự tò mò rất tự nhiên.

Hà bước vào sau, chậm hơn, như đang bước vào một ký ức cũ mà cô đã cố quên rất lâu.

Không khí trong nhà không còn căng như lúc đầu, người mẹ hỏi Hà đã ăn chưa, rồi quay xuống bếp mang lên một đĩa trái cây, những câu hỏi nhỏ, những hành động nhỏ, nhưng đủ để phá vỡ khoảng cách của 12 năm.

Người bố đứng im một lúc rồi hỏi về đứa bé, không hỏi quá nhiều, nhưng ánh mắt đã khác, không còn lạnh như trước.

Trước khi ra về, Hà nói cô không ở lại, chỉ đưa con về thăm, người mẹ hơi sững lại, còn người bố đứng phía sau nói một câu rất chậm: “Lần sau… đưa nó về lâu hơn.”

Hà không trả lời ngay, chỉ gật đầu nhẹ, đứa bé vẫy tay chào ông bà rất tự nhiên, rồi hai mẹ con bước ra ngoài.

Cánh cửa lần này khép lại, nhưng không giống 12 năm trước, nó không phải là kết thúc, mà giống như một cánh cửa vừa được mở lại, chậm rãi, nhưng đủ để bắt đầu lại một điều gì đó đã bị bỏ lỡ quá lâu.

Đôi khi gia đình không phải là nơi không có sai lầm, mà là nơi vẫn còn cơ hội để quay về, khi mỗi người đã đủ bình tĩnh để nhìn lại mọi chuyện.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *