Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày chính gia đình mình lại là người đẩy tôi vào một cuộc hôn nhân mà tôi biết chắc sẽ hối hận. Nhưng ngày đó đã đến, nhanh hơn tôi tưởng.
“Con lấy anh ấy đi, nhà mình sẽ có căn nhà 5 tầng.”
Mẹ tôi nói câu đó rất bình thản, như thể đang bàn chuyện mua bán một món đồ. Tôi ngồi đối diện, tay siết chặt đến trắng bệch.
“Con không lấy.”
Tôi nói, giọng run nhưng rõ ràng.
Bố tôi đập bàn.
“Không lấy thì cả nhà mày ra đường ở à?”
Tôi cười chua chát.
“Con là con hay là món đồ đổi chác?”
“Đừng nói chuyện đạo đức với tao,” mẹ tôi cắt ngang. “Mày sống sung sướng từ bé đến giờ là nhờ ai?”
Tôi im lặng. Không phải vì tôi không có gì để nói, mà vì tôi nhận ra họ đã quyết rồi.
Người đàn ông đó tên Hưng, hơn tôi gần 20 tuổi, có tiền, có nhà, có địa vị. Và cũng có một điều mà ai cũng biết nhưng không ai nói thẳng. Ông ta từng có một đời vợ. Người vợ đó m ấ t không rõ lý do.
“Con lấy ông ta, sau này sướng cả đời,” mẹ tôi nói.
Tôi không thấy sướng. Tôi chỉ thấy lạnh.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn gật đầu. Không phải vì tôi đồng ý, mà vì tôi muốn xem giá của tôi trong mắt họ rốt cuộc là bao nhiêu.
Đám cưới diễn ra nhanh chóng. Không có tình yêu, không có niềm vui, chỉ có những nụ cười giả tạo và những ánh mắt dò xét.
Ngày tôi bước lên xe hoa, mẹ tôi cười rất tươi, bố tôi thì không giấu nổi sự hài lòng. Còn tôi, tôi nhìn căn nhà cũ, biết rằng mình sẽ không bao giờ quay lại với tư cách cũ nữa.’

Nhà chồng tôi đúng như lời họ nói, rộng, đẹp, sang trọng, một căn biệt thự 5 tầng. Nhưng không có tiếng cười.
Chồng tôi không phải người xấu. Ít nhất ông ta không đánh tôi. Ông ta chỉ lạnh, rất lạnh.
Ông ta không hỏi tôi thích gì, không quan tâm tôi nghĩ gì, chỉ cần tôi làm tròn vai một người vợ, ăn mặc chỉnh tề, đi cùng khi cần và sinh con.
Ba tháng đầu tôi sống như một cái bóng. Không ai trong nhà nói chuyện với tôi ngoài những câu cần thiết.
Người giúp việc nhìn tôi với ánh mắt thương hại. Có lần tôi nghe họ thì thầm rằng tôi giống người trước. Tôi quay lại hỏi nhưng họ im lặng. Tôi hiểu.
Người vợ trước không đơn giản là m ấ t.
Tôi bắt đầu để ý. Những căn phòng khóa kín, những đồ đạc bị bỏ quên.
Một ngày khi ông Hưng đi vắng, tôi mở được một căn phòng trên tầng 4. Bên trong vẫn còn nguyên đồ của một người phụ nữ khác. Quần áo, ảnh chụp, và một cuốn nhật ký.
Tôi run tay khi mở ra.
“Ngày tôi về làm vợ ông ấy, tôi đã biết mình không có đường lui.”
Tôi đọc từng dòng. Mỗi chữ như đâm vào tim.
“Ông ấy không đánh tôi nhưng khiến tôi không thể thở.”
“Tôi không được ra ngoài.”
“Tôi không được liên lạc với ai.”
“Tôi như bị nhốt.”
Trang cuối cùng khiến tôi lạnh người.
“Tôi sợ một ngày mình sẽ biến m ấ t mà không ai biết.”
Tôi đóng cuốn nhật ký lại, toàn thân lạnh toát.
Tối hôm đó khi ông Hưng về, tôi nhìn ông ta. Lần đầu tiên tôi thấy sợ thật sự.
“Em làm sao vậy?” ông ta hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Không có gì.”
Nhưng trong đầu tôi đã có quyết định.
Tôi không thể sống như vậy. Nhưng tôi cũng không thể bỏ đi, ít nhất không phải lúc này.
Tôi bắt đầu thu thập mọi thứ. Camera trong nhà, giấy tờ, những hành vi bất thường. Tôi giả vờ ngoan ngoãn, giả vờ chấp nhận để ông ta không nghi ng ờ.
Ba tháng, đúng ba tháng, tôi đã có đủ.
Một buổi sáng tôi nói muốn về thăm nhà. Ông ta nhìn tôi rồi gật đầu. Ông ta không nghi ngờ vì ông ta nghĩ tôi không có nơi nào để đi. Nhưng ông ta sai.
Tôi không về nhà. Tôi đến một nơi khác.
Ba ngày sau, gia đình tôi nhận được một thùng hàng. Không đề tên người gửi. Họ mở ra.
Bên trong là một cuốn nhật ký, một chiếc USB và một bức ảnh. Ảnh của người vợ trước nhưng không phải ảnh bình thường mà là ảnh chụp những vết thương trên người cô ấy.
Bố tôi kể lại khi mở ra, mẹ tôi đã hét lên.
USB được mở. Bên trong là video từ camera trong nhà, những cảnh tôi đã trích xuất. Cảnh ông Hưng khóa cửa, cảnh ông ta kiểm soát từng bước đi, và những đoạn tôi cố tình ghi lại. Ánh mắt ông ta, cách ông ta nói chuyện.
Không cần đánh nhưng đủ khiến người ta ngạt thở.
Gia đình tôi t á i mặt. Họ không ngờ căn nhà 5 tầng mà họ đổi lấy lại là cái lồng.
Ngay chiều hôm đó họ sang nhà ông Hưng, không phải để hỏi mà là để xin.
“Cho con bé về,” mẹ tôi nói, giọng run.
Ông Hưng cười.
“Lúc trước bà không hỏi nó, giờ lại hỏi tôi?”
Bố tôi cúi đầu.
“Chúng tôi sai rồi.”
Câu nói mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nghe.
Nhưng lúc đó tôi không có ở đó. Tôi đang ngồi ở một nơi khác, nhìn vào điện thoại.
Một tin nhắn từ mẹ hiện lên.
“Về đi con, mẹ xin con.”
Tôi đọc, rồi tắt máy.
Không phải vì tôi không muốn về, mà vì lần đầu tiên trong đời tôi muốn họ hiểu cảm giác bị đem ra trao đổi đáng sợ như thế nào.
Một tuần sau tôi trở về.
Không phải với tư cách con gái ngoan, mà là một người đã thay đổi.
Mẹ tôi ôm tôi khóc. Bố tôi không dám nhìn thẳng.
Tôi đứng đó, không khóc, không trách, chỉ nói một câu.
“Lần này con tự quyết cuộc đời mình.”
Không ai phản đối.
Vì cuối cùng họ cũng đã hiểu, có những thứ không phải cứ có tiền là mua được.

Để lại một bình luận