Trước khi m ấ t vợ thều thào nói có 5 tỷ, lúc tìm được cuốn sổ trong tủ tôi bà:ng ho:àng că::m g::iận nhà ngoại t ộ t cùng, cả đời này không bao giờ tôi tha thứ cho họ. Hóa ra trong cuốn s ổ đó là…

Sau đám tang ba ngày, khi họ hàng đã về gần hết, căn nhà trở nên im lặng đến đáng sợ.

Tôi ngồi một mình trước bàn thờ vợ.

Ánh mắt Hạnh trong tấm ảnh cưới vẫn hiền như ngày nào.

Bỗng tôi nhớ lại lời cô thều thào trước khi mất.

“5 tỷ… trong hộc tủ dưới cùng…”

Tôi đứng dậy, đi vào phòng ngủ.

Chiếc tủ gỗ cũ vẫn nằm ở góc phòng. Tôi run run kéo ngăn tủ dưới cùng. Quả thật có một cuốn sổ tiết kiệm bọc trong túi nylon.

Tôi tìm chìa khóa sau khung ảnh cưới như lời vợ nói.

Cánh tủ bật mở.

Bên trong chỉ có một cuốn sổ tiết kiệm và một phong bì dày.

Tôi cầm cuốn sổ lên.

Nhìn vào con số bên trong, tim tôi đập thình thịch.

5.000.000.000 đồng.

Đúng như lời vợ nói.

Nhưng điều khiến tôi chết lặng… là tên chủ tài khoản.

Không phải Hạnh.

Cũng không phải tôi.

Mà là tên của mẹ vợ.

Tôi sững sờ.

Tôi lật đi lật lại cuốn sổ, tưởng mình nhìn nhầm.

Không… vẫn là tên bà ấy.

Toàn thân tôi run lên vì giận.

Mười năm tôi làm quần quật ở xứ người, ăn mì gói thay cơm, ngủ trong phòng trọ chật hẹp… tiền tôi gửi về từng đồng.

Hạnh nói gửi tiết kiệm cho gia đình.

Vậy mà… đứng tên mẹ vợ?

Trong đầu tôi như bùng nổ.

“Thì ra là vậy… thì ra họ đã tính toán từ lâu…”

Tôi nắm chặt cuốn sổ, tay run đến mức suýt làm rách trang giấy.

“Vợ mình sắp chết… mà họ vẫn để yên sao?”

Cơn giận dâng lên nghẹn cổ.

Cả đời này… tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho nhà ngoại.

Tôi định lao ngay sang nhà họ để hỏi cho ra lẽ.

Nhưng đúng lúc đó, phong bì trong ngăn tủ rơi xuống.

Bên ngoài ghi dòng chữ quen thuộc:

“Gửi anh – nếu một ngày em không còn nữa.”

Tôi khựng lại.

Đó là nét chữ của Hạnh.

Tay run run, tôi mở lá thư.

Bên trong là vài tờ giấy đã hơi ố vàng.

“Anh à,

Nếu anh đang đọc những dòng này, chắc em đã không còn trên đời nữa.

Anh đừng giận nhà ngoại.

Sổ tiết kiệm đứng tên mẹ em… là do chính em yêu cầu.

Mười năm anh đi Nhật, tiền anh gửi về em đều gửi tiết kiệm. Nhưng lúc em phát hiện mình bị ung thư, em cũng phát hiện ra một chuyện…

Anh còn nhớ năm anh vừa sang Nhật không?

Lúc đó nhà mình nợ gần 3 tỷ vì anh bị lừa tiền xuất khẩu lao động.

Anh tưởng anh tự xoay xở được.

Nhưng thật ra… bố mẹ em đã bán mảnh đất duy nhất của họ để trả nợ cho anh.

Họ giấu anh.

Vì họ sợ anh áy náy, không dám đi làm nữa.

Số tiền anh gửi về suốt 10 năm qua… em gửi tiết kiệm đứng tên mẹ, coi như trả lại món nợ đó.

Em đã định nói với anh khi anh về nước.

Nhưng em sợ anh nghĩ nhiều… nên cứ chần chừ mãi.

Đến khi phát hiện bệnh… em mới biết mình không còn nhiều thời gian.

5 tỷ đó… không phải của riêng ai.

Một nửa là tiền anh đổ mồ hôi kiếm được.

Một nửa là tấm lòng của bố mẹ em dành cho anh.

Anh đừng giận họ.

Nếu có thể… anh hãy giữ lại 2 tỷ cho con trai mình học hành.

Còn lại… anh đưa lại cho bố mẹ em.

Coi như… thay em báo hiếu.

Em xin lỗi vì đã giấu anh quá lâu.

Cảm ơn anh vì đã là chồng của em.

— Hạnh.”

Lá thư rơi khỏi tay tôi.

Tôi ngồi phịch xuống nền nhà.

Nước mắt chảy lúc nào không biết.

Bên ngoài, mẹ vợ đang lặng lẽ quét sân sau đám tang.

Tôi chợt nhớ lại cảnh bà khóc ngất hôm đưa tang con gái.

Hóa ra suốt bao năm qua…

Người tôi định căm hận cả đời…

lại chính là người âm thầm cứu gia đình tôi.

Tôi ôm mặt bật khóc.

Lần đầu tiên sau khi vợ mất, tôi hiểu ra một điều khiến tim mình đau nhói:

Hạnh không để lại cho tôi 5 tỷ.

Cô ấy để lại cho tôi…

một món nợ ân tình mà cả đời này tôi cũng không trả hết.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *