Tôi vẫn còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó.
Buổi sáng mà tôi bước vào tòa án để làm thủ tục ly hôn với chồng mình – một người đàn ông mà báo chí vẫn gọi bằng hai chữ rất kêu: tỷ phú.
Tên anh là Minh Quân.
Còn tôi… chỉ là một người phụ nữ bình thường.
Nhưng điều khiến tất cả mọi người trong phòng xử hôm ấy bàn tán không phải là chuyện một người vợ bình thường đi ly hôn với một tỷ phú. Mà là vì… tôi mặc một chiếc váy đỏ.
Không phải đỏ nhạt.
Không phải đỏ đô.
Mà là một màu đỏ rực rỡ như trong những lễ cưới.
Ngay khi tôi bước vào tòa, tôi đã nghe thấy những tiếng xì xào.
“Đi ly hôn mà mặc váy đỏ?”
“Cô ta định làm gì vậy?”
“Hay là cố tình gây chú ý?”
Những ánh mắt tò mò, khó hiểu, thậm chí có phần mỉa mai bám theo từng bước chân tôi.
Nhưng tôi không quan tâm.
Tôi bước thẳng vào phòng.
Và ở phía đối diện… Minh Quân đang ngồi đó.
Anh vẫn lịch lãm như mọi khi. Bộ vest xám đắt tiền, đồng hồ bạc lấp lánh trên cổ tay. Gương mặt điển trai từng xuất hiện trên không biết bao nhiêu tạp chí kinh doanh.
Nhưng khi anh nhìn thấy tôi…
Ánh mắt anh bỗng khựng lại.
Không phải vì sự xuất hiện của tôi.
Mà vì chiếc váy đỏ.
Anh nhìn tôi rất lâu.
Rồi khẽ nhíu mày.
Đó là lúc tôi biết… anh bắt đầu nhận ra có điều gì đó không đúng.
Nhưng lúc ấy… đã quá muộn.
Tôi quen Minh Quân cách đây tám năm.
Khi đó tôi là nhân viên thiết kế nội thất cho một công ty nhỏ. Một lần công ty tôi nhận dự án thiết kế biệt thự cho anh.
Tôi chính là người phụ trách.
Lần đầu gặp, tôi không hề biết anh là tỷ phú.
Chỉ thấy anh là một người đàn ông khá trầm lặng, nói chuyện ít nhưng rất tinh tế.
Có lần tôi đang đo đạc bản vẽ thì lỡ tay làm rơi cả chồng hồ sơ.
Anh cúi xuống giúp tôi nhặt.
Rồi nói một câu khiến tôi nhớ mãi:
“Cô làm việc rất tập trung.”
Tôi cười:
“Không tập trung thì bị sếp mắng.”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt có gì đó rất lạ.
Sau này tôi mới biết… hôm đó anh đã nhớ tên tôi.
Chúng tôi bắt đầu gặp nhau nhiều hơn vì công việc.
Rồi dần dần… trở thành bạn.
Rồi yêu nhau.
Khi anh cầu hôn tôi, rất nhiều người ngạc nhiên.
Một tỷ phú… cưới một cô gái bình thường?
Báo chí viết rất nhiều bài.
Có người chúc phúc.
Có người nói tôi chỉ là “cô lọ lem may mắn”.
Nhưng tôi không quan tâm.
Vì khi ở bên Minh Quân, tôi luôn cảm thấy anh thật sự yêu tôi.
Đám cưới của chúng tôi diễn ra rất lớn.
Hàng trăm khách mời.
Truyền thông đầy rẫy.
Tôi mặc một chiếc váy cưới trắng rất đẹp.
Còn Minh Quân đứng trước mặt tôi, nắm tay tôi và nói:
“Anh hứa sẽ bảo vệ em cả đời.”
Lúc đó… tôi tin anh.

Hai năm đầu sau khi cưới là khoảng thời gian hạnh phúc nhất.
Chúng tôi sống trong một căn biệt thự rộng lớn.
Nhưng Minh Quân không phải kiểu người xa cách. Anh vẫn thích ăn cơm nhà, thích buổi tối ngồi xem phim cùng tôi.
Có lần tôi hỏi đùa:
“Anh là tỷ phú thật không vậy? Sao sống giản dị thế?”
Anh cười:
“Anh giàu vì công việc, chứ không phải vì cách sống.”
Nhưng rồi… mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Khi công ty của anh mở rộng ra nước ngoài.
Anh bắt đầu bận rộn hơn.
Những chuyến công tác dài ngày.
Những cuộc họp xuyên đêm.
Những bữa tiệc với đối tác mà tôi không bao giờ được mời.
Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là công việc.
Cho đến một buổi tối.
Tôi vô tình nhìn thấy một bức ảnh trên mạng.
Minh Quân đang đứng cạnh một người phụ nữ rất đẹp.
Cô ta là một người mẫu nổi tiếng.
Bức ảnh được chụp trong một bữa tiệc ở Singapore.
Cả hai cười rất thân mật.
Tôi không vội kết luận điều gì.
Tôi chỉ hỏi anh khi anh về nhà.
“Anh quen cô gái này à?”
Anh nhìn bức ảnh.
Rồi trả lời rất bình thản:
“Chỉ là đối tác.”
Nhưng phụ nữ… có một thứ gọi là trực giác.
Tôi biết câu chuyện không đơn giản như vậy.
Những tháng sau đó, Minh Quân ngày càng xa cách.
Anh về nhà muộn.
Điện thoại luôn đặt mật khẩu.
Thỉnh thoảng còn tắt máy cả đêm.
Cuối cùng… sự thật cũng lộ ra.
Một tối, khi anh đang tắm, điện thoại anh rung.
Tôi không định xem.
Nhưng màn hình sáng lên.
Một tin nhắn.
“Em nhớ anh.”
Người gửi chính là cô người mẫu đó.
Tên cô ta là Ngọc An.
Tối hôm đó, khi Minh Quân bước ra khỏi phòng tắm, tôi chỉ hỏi một câu:
“Anh yêu cô ta phải không?”
Anh im lặng rất lâu.
Rồi gật đầu.
Chỉ một cái gật đầu.
Nhưng nó giống như một nhát dao.
Chúng tôi bắt đầu nói về ly hôn sau đó vài tháng.
Không cãi vã.
Không ồn ào.
Chỉ là… hai người ngồi đối diện nhau và thừa nhận rằng mọi thứ đã kết thúc.
Minh Quân nói anh sẽ để lại cho tôi một khoản tiền rất lớn.
Biệt thự.
Xe.
Cổ phần công ty.
Tất cả.
Anh nói:
“Anh không muốn em thiệt thòi.”
Tôi chỉ cười.
“Em chưa từng lấy anh vì tiền.”
Anh nhìn tôi.
Nhưng không nói gì thêm.
Và rồi… ngày ra tòa đến.
Đó là ngày tôi mặc chiếc váy đỏ.
Khi thủ tục gần hoàn tất, thẩm phán hỏi câu cuối cùng:
“Cả hai có chắc chắn muốn ly hôn không?”
Minh Quân nói:
“Có.”
Tôi cũng nói:
“Có.”
Nhưng ngay lúc đó… tôi đứng lên.
Tôi nhìn thẳng vào Minh Quân.
Rồi nói một câu khiến cả phòng xử lặng đi.
“Nhưng trước khi ký… tôi muốn nói một chuyện.”
Minh Quân nhíu mày.
“Chuyện gì?”
Tôi đặt tay lên bụng mình.
Và nói:
“Em đang mang thai.”
Cả căn phòng chết lặng.
Minh Quân đứng bật dậy.
“Em nói gì?”
Tôi nhìn anh.
“Ba tháng.”
Gương mặt anh tái đi.
Rồi anh nhìn xuống chiếc váy đỏ của tôi.
Đó là lúc anh hiểu ra.
Anh lẩm bẩm:
“Váy đỏ…”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
Tôi mỉm cười.
“Màu của… một đám cưới.”
Cả phòng xử im phăng phắc.
Tôi nói tiếp:
“Hôm nay lẽ ra là ngày em định báo tin cho anh… rằng anh sắp làm bố.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Nhưng anh lại chọn… ly hôn.”
Minh Quân không nói được gì.
Anh chỉ đứng đó… như một người vừa đánh mất thứ gì đó rất lớn.
Nhưng đúng như tôi đã nói.
Lúc anh nhận ra có điều gì đó sai…
Thì đã quá muộn rồi.

Để lại một bình luận