CҺồпg cҺ ế t ƌể taпg ƌã 5 пăm, пgàү ƌưa coп ƌι cҺơι, vợ ruп rẩү tҺấү cҺồпg troпg xe Һơι saпg trọпg
Mặc cho xóm làng xì xào, tôi vẫn quyết định để tang chồng và không đi bước nữa.
Chồng tôi m ấ t đã 5 năm.
Tôi sinh con gái được đúng 10 ngày thì nhận tin dữ. Gia đình chồng tổ chức đám ma qua loa, vội vàng.
Họ không cho tôi về chịu tang vì tôi mới mổ đẻ. Một tuần sau họ mới cho tôi về, nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là tấm di ảnh trên bàn thờ và một hũ tro cốt nhỏ.
Họ nói chồng tôi bị dây điện đứt rơi trúng khi đi làm dưới mưa.
Tôi khóc đến cạn nước mắt, vừa sinh xong đã thành goá phụ ở tuổi 24. Mẹ chồng và chị chồng ngày nào cũng đay nghiến, gọi tôi là “sát phụ”.
Tôi im lặng chịu đựng.
Tôi bán hàng ngoài chợ, một mình nuôi con gái lớn lên trong sự ghẻ lạnh của nhà chồng.
Ông bà nội không bao giờ bế cháu, cũng chẳng cho một đồng quà bánh.
Nhiều lần chị chồng còn nói thẳng: “Sao mày bám dai như đỉa? Chồng chết rồi còn không chịu về nhà ngoại?”
Tôi vẫn im lặng, nhắm mắt sống qua ngày.
5 năm trời, tôi chắt chiu từng đồng, định mua một căn nhà nhỏ để hai mẹ con có chỗ dung thân.
Hôm ấy trời đẹp, tôi mặc cho con gái bộ váy xinh xắn, hai mẹ con đi chơi.
Con bé vừa ngồi sau xe vừa hát líu lo: “Sinh nhật năm nay mẹ mua quà gì cho con?”
Chúng tôi cười vui vẻ, bàn nhau tối nay ăn gì.
Vừa gửi xe xong, tôi vô thức nhìn sang bên đường.
Một chiếc xe hơi màu vàng sang trọng đang đỗ ở đó.
Người đàn ông ngồi ghế lái mặc áo sơ mi trắng, đeo đồng hồ đắt tiền.
Qua gương chiếu hậu, tôi thấy gương mặt quen thuộc đến mức tim tôi như ngừng đập.
Khi anh ta đưa tay mở cửa xe, tôi run rẩy nhận ra vết sẹo nhỏ trên mu bàn tay – vết sẹo mà chồng tôi từng bị ngã rách đầu hồi bé.
Tôi lao qua đường, túm lấy tay anh ta, giọng run run:
“Anh Toàn… anh Toàn phải không?”
Anh ta hoảng hốt đẩy tôi ra, vội vàng đóng sầm cửa xe.
Chính lúc đó, tôi biết mọi thứ không còn là ngẫu nhiên nữa…………..
… Anh ta hoảng hốt đẩy tôi ra và đóng sầm cửa xe.
Nhưng tôi đã nhìn rõ. Vết sẹo ấy, đôi mắt ấy, dáng người ấy… không thể nhầm được.
Đó là chồng tôi – Lê Văn Toàn, người mà cả nhà chồng nói đã chết vì điện giật cách đây 5 năm.
Tôi đứng chết lặng giữa đường, tay chân lạnh ngắt.
Con gái kéo tay tôi hỏi: “Mẹ ơi, chú ấy là ai hả mẹ?” Tôi không trả lời được, nước mắt trào ra không kìm nổi.
Tôi chạy về nhà như người mất hồn, vừa khóc vừa hỏi mẹ chồng:
“Sao mẹ nói dối con? Sao anh Toàn còn sống mà mọi người bảo anh chết rồi?”
Mẹ chồng nhìn tôi với ánh mắt kinh hoàng, lắp bắp không nên lời.
Chị chồng từ trên gác đi xuống, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi buông một câu khiến tôi sốc đến mức đứng không vững:
“Thằng Toàn nó chán mày nên nó trốn đi lấy vợ khác. Vợ người ta giàu hơn, giỏi hơn, đẹp hơn mày rất nhiều. Nhà mặt phố, bố làm to trên thành phố.
Mày gặp lại nó thì nên mừng vì chồng cũ giờ sung sướng chứ sao lại chạy về đây làm ầm ĩ?
Nhà tao chứa chấp mẹ con mày mấy năm nay cũng đủ rồi, cút đi!”
Tôi đứng chết lặng, nước mắt rơi lã chã.
Hóa ra suốt 5 năm qua, cả nhà chồng đã dàn dựng một vở kịch hoàn hảo.
Họ tổ chức đám ma qua loa, không cho tôi về chịu tang, chỉ đưa cho tôi một hũ tro cốt và tấm di ảnh.
Họ nói chồng tôi bị điện giật chết khi đi làm dưới mưa.
Tất cả chỉ là để anh ta thoát khỏi tôi – người vợ mà anh ta cho là “nhà quê, lười biếng, vô dụng”.
Trong khi đó, anh ta sang thành phố, lấy vợ mới giàu có, sống cuộc đời sung sướng với xe sang, nhà lầu.
Còn tôi một mình nuôi con, bị mẹ chồng và chị chồng hành hạ, ngày ngày ra chợ bán hàng để kiếm từng đồng nuôi con.
Tôi khóc đến kiệt sức, ôm con gái vào lòng. Con bé ngây thơ hỏi: “Mẹ khóc vì sao? Chú trong xe là bố con hả mẹ?”
Tôi không biết trả lời con thế nào.
Tôi chỉ biết một điều:
5 năm qua, tôi đã sống trong một lời dối trá kinh hoàng.
Người chồng mà tôi tưởng đã chết, người mà tôi ngày đêm khóc thương, người mà tôi quyết định để tang cả đời… lại đang sống khỏe mạnh, giàu có, và đã có vợ mới.
Còn tôi – người vợ bị bỏ rơi, người mẹ đơn thân bị coi thường – lại là kẻ bị lừa dối thảm hại nhất.
Tôi nhìn con gái, nước mắt rơi lã chã.
Giờ đây, tôi phải làm gì?
Tôi có nên tìm đến anh ta để đòi công bằng? Hay im lặng để con gái không phải chịu thêm tổn thương?

Để lại một bình luận