Bà lão nghèo nhất xóm nhặt được 300 triệu, lúc đem trả lại ông chủ nói ‘thiếu’ tận hơn 100 triệu nữa,
Bà Tư ở cuối xóm là người ai cũng thương. Chồng mất sớm, con cái tha phương, bà sống một mình trong căn nhà dột nát, ngày ngày bám vào mấy sào ruộng thuê và việc nhặt ve chai để qua bữa.
Một buổi sáng, khi đang lom khom nhặt từng lon bia dọc bờ kênh, bà bỗng thấy một chiếc túi da nằm lăn lóc bên bụi cỏ. Mở ra, bên trong là một xấp tiền dày cộp. Bà run run đếm sơ, khoảng 300 triệu đồng.
Cả đời chưa từng cầm số tiền lớn như vậy, tay bà run bắn, tim đập dồn dập. Một thoáng suy nghĩ thoáng qua… nhưng rồi bà lắc đầu. “Của người ta, mình không thể giữ.” Bà cẩn thận gói lại chiếc túi, hỏi thăm khắp nơi rồi lật đật mang đến nhà ông Hùng — chủ xưởng gỗ giàu nhất vùng.
Nhìn thấy túi tiền, ông Hùng cầm lấy, mở ra đếm qua rồi đột nhiên nhíu mày:
— Sao chỉ có 300 triệu? Trong túi của tôi phải hơn 400 triệu cơ mà. Bà giữ lại bao nhiêu thì trả nốt đi!
Nghe vậy, bà Tư chết lặng. Khuôn mặt già nua tái đi, giọng run run:
— Trời ơi, tôi nhặt được sao thì mang trả vậy, đâu dám lấy của ông một đồng nào…
Nhưng ông Hùng không chịu nghe. Ông khăng khăng nói bị thiếu tiền. Bà Tư đứng đó, vừa tủi thân vừa sợ hãi. Cả đời nghèo khổ, bà chưa từng bị ai nghi oan như thế.
Tin lan ra khắp xóm. Người thương bà thì xót xa, kẻ lại bán tín bán nghi. Không muốn mang tiếng ăn cắp, bà Tư đành cắn răng ra ngân hàng vay nóng hơn 100 triệu đồng, mang đến trả đủ cho ông Hùng trong nước mắt.
Ba ngày sau.
Sáng sớm tinh mơ, cả xóm bị đánh thức bởi tiếng động cơ ầm ầm trước ngõ nhà bà Tư. Mọi người tò mò chạy ra xem, rồi ai nấy đều há hốc mồm: trước sân nhà bà là một dãy dài 10 chiếc ô tô bóng loáng.
Một người đàn ông mặc vest lịch sự bước xuống từ chiếc xe đầu tiên. Vừa nhìn thấy bà Tư, ông bỗng rưng rưng, chạy đến nắm lấy đôi tay gầy guộc của bà:
— Mẹ… mẹ còn nhớ con không?
Bà Tư sững sờ. Đôi mắt già nua nheo lại, run run nhìn người đàn ông trước mặt. Một lúc sau, bà òa khóc:
— Thắng… có phải thằng Thắng của mẹ không con?
Người đàn ông gật đầu, nước mắt lăn dài:
— Con đây, mẹ ơi… Bao năm rồi con đi làm ăn xa, hôm nay mới có thể trở về tìm mẹ…
Hóa ra, người đàn ông ấy chính là đứa con trai thất lạc của bà Tư từ hơn 20 năm trước. Sau bao năm bươn chải, anh đã gây dựng được sự nghiệp lớn, trở thành một doanh nhân thành đạt.
Anh nghẹn ngào kể:
— Con đã nghe chuyện của mẹ… chuyện mẹ nhặt được tiền rồi bị người ta nghi oan. Con không thể tin nổi mẹ mình lại bị đối xử như vậy…
Nói rồi, anh quay sang đám đông, giọng trầm xuống:
— Còn chuyện chiếc túi tiền… là do chính tôi sắp xếp.
Cả xóm xôn xao.
Anh tiếp lời:
— Tôi muốn thử lòng người trong xóm, và cũng để tìm mẹ mình. Tôi biết nếu còn sống, mẹ nhất định sẽ không tham của rơi. Và quả thật… mẹ vẫn như ngày nào.
Nghe đến đây, mọi người lặng đi. Riêng ông Hùng mặt cắt không còn giọt máu.
Người con trai bước tới, nhìn thẳng vào ông:
— Số tiền hơn 100 triệu mà ông ép mẹ tôi vay để trả… ông sẽ phải hoàn lại. Và không chỉ vậy…
Anh dừng lại, rồi nói rõ ràng:
— Tôi sẽ mua lại toàn bộ xưởng gỗ của ông. Từ hôm nay, ông không còn là chủ ở đây nữa.
Cả xóm sững sờ.
Những ngày sau đó, căn nhà dột nát của bà Tư được sửa sang lại khang trang. Bà không còn phải đi nhặt ve chai, không còn phải sống trong tủi nhục. Nhưng điều khiến bà hạnh phúc nhất… không phải là tiền bạc.
Mà là cuối cùng, sau bao năm cô độc, bà đã tìm lại được đứa con của mình.
Câu chuyện của bà Tư lan khắp vùng như một lời nhắc nhở:
Ở đời, có thể nghèo tiền, nhưng đừng bao giờ nghèo lòng trung thực. Bởi rồi, đến một lúc nào đó… điều tốt đẹp sẽ tìm đến, theo cách không ai ngờ tới.

Để lại một bình luận