Vợ chồng tôi – tôi là ông Lâm, vợ là bà Tư – cả đời gắn chặt với ruộng đồng. Mấy sào lúa bạc màu là tài sản lớn nhất mà ông bà tổ tiên để lại. Quanh năm, chúng tôi bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Mùa nắng thì da cháy sạm, mùa mưa thì lội bùn đến đầu gối, đổi lại chỉ là bữa cơm rau cháo qua ngày.
Căn nhà cấp bốn cũ kỹ nằm nép mình cuối xóm, tường nứt chân chim, mái tôn rỉ sét. Trời nắng thì nóng như rang, trời mưa thì nước dột tong tong, đặt cái thau chỗ này thì chỗ kia lại nhỏ giọt. Bao năm vá víu, căn nhà chẳng khác gì tấm áo rách chằng chịt miếng vá.
Ba đứa con lần lượt lớn lên, dựng vợ gả chồng, rời quê đi làm ăn xa. Chỉ còn vợ chồng tôi lủi thủi sớm hôm. Mỗi lần nhìn sang nhà người ta xây tầng cao, cửa sắt sáng loáng, lòng tôi chạnh buồn. Nhưng rồi lại tự nhủ: “Phận nghèo thì đành chịu, có chỗ che mưa che nắng là được rồi.”
Vậy mà, điều không ai dám mơ ấy… lại đến từ con dâu út.
Hôm đó, thằng út là Hùng chở vợ nó – Lan – về quê. Cơm nước xong xuôi, Lan ngập ngừng nhìn vợ chồng tôi, hai tay xoắn vào nhau:
– Bố mẹ… nhà mình cũ quá rồi. Bố mẹ cho tụi con xây lại nhà mới nhé.
Tôi và bà Tư sững người, nhìn nhau không chớp mắt.
– Tiền đâu mà xây hả con? – bà Tư buột miệng.
Lan cười, nụ cười hiền nhưng ánh mắt cương quyết:
– Dạ, tụi con lo được. Bố mẹ chỉ việc chọn mẫu nhà mình thích.
Tôi nghe mà tim vừa mừng vừa lo. Lương công nhân, buôn bán lặt vặt, gom góp cả đời chưa chắc đủ tiền xây nhà, huống chi tụi nhỏ mới lập nghiệp. Nhưng nhìn ánh mắt quyết tâm của con dâu, tôi không nỡ dập tắt niềm vui.

Chưa đầy sáu tháng sau, căn nhà hai tầng khang trang mọc lên ngay trên nền đất cũ. Gạch đỏ tươi, cửa gỗ chắc chắn, mái ngói xanh nổi bật giữa xóm nghèo. Mỗi sáng tôi đứng nhìn, cứ ngỡ mình đang mơ.
Ngày tân gia, bà con lối xóm kéo đến đông nghịt. Người thì trầm trồ, kẻ thì xuýt xoa:
– Ông bà có phúc lớn lắm mới được con cái xây nhà cho thế này!
Tôi cười mà mắt cay cay. Cả đời lam lũ, cuối đời lại có ngày được nở mày nở mặt.
Đến giờ cúng gia tiên, mâm lễ bày biện đủ đầy. Tôi đứng lúng túng thì Lan nói:
– Bố xuống bếp lấy thêm đĩa muối gạo giúp con ạ.
Tôi lật đật đi. Mở ngăn tủ bếp, bỗng một tờ giấy A4 gấp tư rơi xuống chân. Tôi cúi nhặt lên, định gấp lại thì dòng chữ in đậm đập thẳng vào mắt.
“HỢP ĐỒNG VAY VỐN NGÂN HÀNG – SỐ TIỀN: 1.200.000.000 ĐỒNG.”
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Tay run rẩy mở tiếp.
Người vay: Trần Thị Lan.
Tài sản thế chấp: Quyền sử dụng đất nông nghiệp – đứng tên Nguyễn Văn Lâm & Lê Thị Tư.
Tai tôi ù đi. Mắt tối sầm. Căn nhà này… không phải tiền dành dụm. Nó được xây bằng chính sổ đỏ ruộng đất tổ tiên của vợ chồng tôi.
Mồ hôi vã ra ướt lưng áo. Tôi nhét vội tờ giấy vào túi, bước lên gian thờ mà chân nặng trĩu. Trên kia, Lan vẫn tươi cười rót nước cho khách, Hùng thì khoe khoang rạng rỡ. Không ai biết trong lòng tôi đang dậy sóng.
Đêm ấy, tôi không sao chợp mắt. Nằm cạnh, bà Tư thấy tôi trở mình liên tục liền hỏi. Tôi lặng lẽ đưa tờ giấy ra. Bà nhìn xong, mặt tái mét.
– Nó… nó dám mang sổ đỏ đi thế chấp sao? – giọng bà run lên.
– Nhưng nó vay để xây nhà cho mình… – tôi nói, mà cổ họng nghẹn lại.
Hai vợ chồng ngồi im lặng rất lâu. Niềm vui ban sáng giờ như có cái gì đó đè nặng lên ngực.
Sáng hôm sau, tôi gọi Lan ra nói chuyện riêng. Vừa thấy tờ giấy, Lan bật khóc, quỳ xuống trước mặt tôi:
– Con xin lỗi bố mẹ. Con không dám nói vì sợ bố mẹ lo. Con biết bố mẹ cực cả đời mà chưa từng được ở căn nhà tử tế. Con không đành lòng. Con hứa, dù có chết con cũng trả hết nợ, không để mất đất của bố mẹ đâu ạ!
Tôi đứng chết lặng. Giận không đành, thương lại càng nhiều.
Chuyện chẳng bao lâu thì đến tai các con lớn. Điện thoại gọi về dồn dập:
– Bố mẹ sao để tụi nó liều thế?
– Lỡ vỡ nợ thì mất trắng à?
Nhà đang yên bỗng chốc căng thẳng. Tôi đứng giữa, lòng rối như tơ vò.
Tối hôm đó, tôi gọi tất cả lại, nói chậm rãi từng lời:
– Các con làm bố mẹ vừa mừng vừa sợ. Nhà cửa có thể xây lại, nhưng đất mất rồi là mất luôn. Chuyện đã lỡ, cả nhà cùng gánh. Không ai được đổ hết lên đầu vợ chồng thằng út.
Lan òa khóc, ôm chặt lấy tôi như sợ buông ra là mọi thứ sụp đổ.
Ba năm sau, từng đồng tiền mồ hôi được gom góp. Các con trên thành phố gửi về phụ thêm. Vợ chồng Hùng – Lan làm quần quật, chẳng dám nghỉ ngày nào.
Ngày ngân hàng trả lại cuốn sổ đỏ, tôi cầm mà tay run bần bật. Nước mắt rơi xuống trang giấy cũ sờn.
Tôi nhìn Lan, nói khẽ:
– Con liều một lần… mà cả đời bố mẹ mang ơn.
Lan cười, nước mắt hòa lẫn nụ cười:
– Chỉ cần bố mẹ được an yên, con cực mấy cũng chịu.
Giờ đây, căn nhà hai tầng vẫn sáng đèn mỗi tối. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy phúc phần. Nhưng chỉ tôi biết, dưới mái nhà ấy từng có một bản hợp đồng không chỉ vay tiền… mà vay cả niềm tin, tình thương và sự bao dung của một gia đình.
Và tôi hiểu:
Mái nhà vững nhất không xây bằng bê tông cốt thép, mà bằng lòng yêu thương đủ lớn để tha thứ và cùng nhau gánh vác.

Để lại một bình luận