Trong khi chồng ung dung bay đi du lịch cùng nh:ân tì:nh, người vợ bất ng ờ nhập việ n trong t ình trạng ng.uy kịch, hai đứa con nhỏ bơ vơ không ai chăm sóc.

Tôi chưa từng nghĩ có ngày gia đình mình lại rơi vào hoàn cảnh như vậy. Nếu ai gặp tôi của ba năm trước, có lẽ họ sẽ nghĩ tôi là một người phụ nữ khá may mắn: có chồng làm kinh doanh, hai đứa con ngoan ngoãn, sống trong một căn hộ không quá sang nhưng đủ ấm cúng giữa thành phố.

Chồng tôi tên Hoàng.

Ngày mới cưới, anh là kiểu đàn ông khiến nhiều người ghen tị. Hoàng cao ráo, nói chuyện có duyên, lại khá chăm chỉ làm ăn. Tôi quen anh khi còn làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng, còn anh là nhân viên kinh doanh ở đó. Anh theo đuổi tôi suốt gần một năm trời.

Hồi ấy, Hoàng thường nói:

“Anh không giàu, nhưng anh hứa sẽ làm cho em và con sau này không phải khổ.”

Câu nói đó khiến tôi tin tưởng tuyệt đối.

Sau khi cưới, chúng tôi chuyển ra ở riêng. Cuộc sống ban đầu không dư dả nhưng cũng không thiếu thốn. Tôi sinh liền hai đứa con, một trai một gái. Con trai lớn tên Bảo, năm nay tám tuổi. Con gái nhỏ tên An, mới năm tuổi.

Thời gian đầu Hoàng vẫn là một người chồng, người cha tốt. Anh đi làm về thường chơi với con, cuối tuần còn chở cả nhà đi ăn, đi dạo.

Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi khi công việc của Hoàng phất lên.

Anh mở được một công ty nhỏ riêng, làm ăn ngày càng khá. Tiền bạc bắt đầu dư dả hơn, nhưng thời gian anh dành cho gia đình thì ít đi.

Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là vì anh bận.

Nhưng dần dần, tôi nhận ra sự bận rộn đó không chỉ đến từ công việc.

Hoàng thường xuyên về muộn. Có hôm một hai giờ sáng mới về nhà, người nồng nặc mùi rượu. Điện thoại thì lúc nào cũng kè kè bên người, nhiều khi còn mang cả vào nhà tắm.

Tôi không phải người hay ghen tuông, nhưng trực giác của một người vợ khiến tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Một lần tôi vô tình nhìn thấy tin nhắn trong điện thoại anh. Chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng đủ khiến tim tôi lạnh đi.

“Anh nhớ em.”

“Cuối tuần mình đi Đà Nẵng nhé.”

Tôi không làm ầm lên.

Tối hôm đó, khi hai đứa nhỏ đã ngủ, tôi hỏi thẳng:

“Anh có người khác rồi đúng không?”

Hoàng im lặng một lúc, rồi thở dài.

“Anh xin lỗi.”

Ba chữ đó giống như một nhát dao.

Tôi hỏi:

“Anh định thế nào?”

Anh nói rất bình thản:

“Anh không bỏ mẹ con em. Nhưng anh cũng không muốn mất cô ấy.”

Lúc đó tôi mới hiểu, trong đầu anh, chuyện này dường như không có gì quá nghiêm trọng.

Tôi đã khóc suốt cả đêm.

Nhưng sáng hôm sau, nhìn hai đứa con còn đang ngủ say, tôi lại tự nhủ phải cố gắng giữ gia đình này.

Tôi chọn cách nhẫn nhịn.

Có lẽ chính sự nhẫn nhịn đó khiến mọi chuyện ngày càng tệ hơn.

Hoàng gần như không còn che giấu. Anh đi sớm về muộn, nhiều hôm còn không về nhà.

Tiền sinh hoạt anh vẫn gửi đều, nhưng sự lạnh lùng của anh khiến căn nhà trở nên trống rỗng.

Đỉnh điểm là chuyến du lịch đó.

Hôm ấy là một buổi sáng thứ sáu. Hoàng đang chuẩn bị vali.

Tôi hỏi:

“Anh đi đâu?”

Anh trả lời ngắn gọn:

“Anh đi Phú Quốc vài ngày.”

Tôi biết anh đi với ai, nhưng vẫn hỏi:

“Đi công việc à?”

Anh nhìn tôi, ánh mắt hơi khó chịu.

“Em đừng hỏi nhiều.”

Tôi không nói gì thêm.

Chiều hôm đó, tôi nhận được một tấm ảnh trên mạng xã hội. Một người bạn vô tình gửi cho tôi.

Trong ảnh, Hoàng đang đứng trên bãi biển, tay ôm eo một cô gái trẻ. Hai người cười rất vui.

Tôi nhìn tấm ảnh đó rất lâu.

Lạ là tôi không khóc.

Chỉ thấy trong ngực mình có cái gì đó nặng trĩu.

Tối hôm đó, tôi bắt đầu thấy đau đầu dữ dội.

Ban đầu tôi nghĩ chỉ là mệt. Nhưng cơn đau ngày càng dữ dội, mắt tôi hoa lên, tay chân run rẩy.

Hai đứa con hoảng sợ.

Bảo lay tôi:

“Mẹ ơi, mẹ sao vậy?”

Tôi cố gắng trấn an con:

“Mẹ không sao…”

Nhưng chưa kịp nói hết câu, tôi đã ngất lịm.

Hàng xóm phát hiện và gọi xe cấp cứu.

Khi tôi được đưa vào bệnh viện, bác sĩ nói tôi bị xuất huyết não nhẹ do stress và kiệt sức. Nếu chậm thêm một chút nữa, có thể đã nguy hiểm đến tính mạng.

Trong lúc tôi nằm trong phòng cấp cứu, hai đứa con nhỏ của tôi ngồi co ro ngoài hành lang.

Chúng không biết gọi ai.

Bố chúng thì đang ở một hòn đảo xa xôi, bận… đi du lịch với nhân tình.

Cuối cùng, Bảo nhớ đến bà nội.

Nó lấy điện thoại của tôi và gọi về quê.

“Mẹ bị ngất… bà ơi.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi bà chỉ hỏi một câu:

“Bệnh viện nào?”

Sáng hôm sau, mẹ chồng tôi có mặt ở thành phố.

Bà năm nay đã gần bảy mươi tuổi. Từ quê bắt xe khách lên, đi suốt đêm không ngủ.

Khi bà bước vào hành lang bệnh viện, hai đứa nhỏ lập tức chạy tới ôm chầm lấy bà mà khóc.

Cảnh tượng đó khiến nhiều người xung quanh không cầm được nước mắt.

Bà nhìn tôi nằm trên giường bệnh, gầy gò và tiều tụy.

Rồi bà hỏi khẽ:

“Thằng Hoàng đâu?”

Không ai trả lời.

Một người hàng xóm đi cùng chỉ nói nhỏ:

“Nó đang đi du lịch…”

Mẹ chồng tôi im lặng rất lâu.

Ánh mắt bà lúc đó tôi không bao giờ quên.

Không phải tức giận.

Mà là… thất vọng.

Buổi chiều hôm đó, bà làm một việc khiến cả gia đình chấn động.

Bà gọi điện cho Hoàng.

Khi anh bắt máy, bà chỉ nói một câu:

“Nếu mày không về ngay trong hôm nay… thì từ giờ đừng gọi tao là mẹ nữa.”

Hoàng tưởng bà chỉ dọa.

Anh còn cười:

“Con đang bận, vài hôm nữa con về.”

Nhưng bà đáp lại rất lạnh lùng:

“Vậy thì coi như từ nay tao không có thằng con trai này.”

Sau đó bà tắt máy.

Tối hôm đó, bà gọi tất cả họ hàng trong gia đình.

Bà nói thẳng:

“Từ giờ, tài sản của tao sẽ để lại hết cho hai đứa cháu. Còn thằng Hoàng… tao coi như đã chết.”

Quyết định đó khiến cả họ bàng hoàng.

Nhưng bà không thay đổi.

Ba ngày sau, Hoàng vội vã bay về.

Khi anh bước vào bệnh viện, tôi vẫn còn yếu. Hai đứa con nhìn thấy bố thì vừa mừng vừa sợ.

Còn mẹ chồng tôi chỉ nhìn anh một lần rồi quay đi.

Hoàng nói:

“Mẹ, con về rồi.”

Bà đáp:

“Tao không gọi mày về.”

Anh im lặng.

Một lúc sau, bà nói chậm rãi:

“Người vợ nằm kia suýt chết. Hai đứa con của mày bơ vơ trong bệnh viện. Còn mày thì đang ôm đàn bà khác ngoài biển.”

Hoàng cúi đầu.

Nhưng câu nói sau đó của bà mới thật sự khiến cả gia đình chấn động.

Bà nói:

“Nếu mày còn muốn cái nhà này… thì từ nay cút khỏi con đàn bà kia. Còn nếu không… tao sẽ để cả thiên hạ biết mày là loại người gì.”

Không ai nói gì thêm.

Căn phòng bệnh im lặng đến nghẹt thở.

Cho đến bây giờ, câu chuyện của gia đình tôi vẫn gây tranh cãi.

Có người nói mẹ chồng tôi quá tàn nhẫn với con trai.

Có người lại nói bà làm đúng.

Còn tôi… sau tất cả, chỉ hiểu một điều.

Trong lúc người đàn ông của tôi quay lưng với gia đình, thì người đứng ra bảo vệ tôi và hai đứa con… lại chính là mẹ của anh.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *