Chồng m::ấ;t 5 năm, tôi quyết định tái giá, ngày cưới, cứ thấy con g;á;i 6t níu áo mẹ không chịu đi cùng, tôi mới phát hiện ra bí mật độ::ng trời…

Năm năm trước, khi chồng tôi – anh Huy – qua đời sau một vụ tai nạn giao thông, tôi đã tưởng cuộc đời mình cũng chấm dứt theo một cách nào đó.

Không phải là chết đi, mà là… không còn sống đúng nghĩa nữa.

Tôi còn quá trẻ khi góa chồng. Khi ấy tôi mới hai mươi tám tuổi, con gái tôi – bé My – chỉ mới một tuổi rưỡi.

Người ta nói tôi còn cả cuộc đời phía trước, nhưng tôi chỉ thấy trước mắt mình là một khoảng trống lạnh lẽo.

Năm đầu tiên, tôi sống như một cái bóng. Đi làm, về nhà, ôm con, rồi lại khóc.

Tôi không dám nhìn ảnh cưới, không dám mở lại những tin nhắn cũ.

Chỉ cần một bài hát quen thuộc vang lên thôi, tôi cũng có thể ngồi khóc hàng giờ.

Người ngoài nhìn vào, ai cũng thương.

Nhưng thương thì thương, cuộc đời vẫn phải tiếp tục.

Năm thứ hai, mẹ tôi bắt đầu nói:

“Con còn trẻ, không thể sống vậy mãi. Con không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho con bé.”

Tôi gạt đi.

Năm thứ ba, bạn bè bắt đầu giới thiệu người này người kia.

Tôi vẫn từ chối.

Năm thứ tư… tôi bắt đầu mệt.

Mệt vì phải mạnh mẽ một mình. Mệt vì mỗi lần con hỏi “Ba đâu rồi?”, tôi lại phải gượng cười. Mệt vì những đêm dài không có ai để dựa vào.

Và rồi tôi gặp anh – Tuấn.

Anh hơn tôi ba tuổi, làm kỹ sư xây dựng, từng ly hôn, không có con. Anh không phải kiểu người quá lãng mạn, nhưng lại rất kiên nhẫn.

Anh không vội vàng bước vào cuộc đời tôi. Anh chỉ đứng đó, ở một khoảng cách vừa đủ, quan tâm nhẹ nhàng.

Anh chơi với bé My, đưa con đi công viên, mua cho con những món đồ chơi nhỏ. Điều khiến tôi bất ngờ là con bé rất quý anh.

Có lần, nó còn gọi anh là “ba” trong lúc chơi đùa.

Tôi giật mình.

Nhưng anh chỉ cười, xoa đầu con bé:

“Chú thôi con, gọi chú thôi.”

Câu nói đó khiến tôi yên tâm phần nào.

Sau gần một năm tìm hiểu, tôi đồng ý kết hôn.

Không phải vì tôi đã quên Huy.

Mà vì tôi nghĩ… mình cần một điểm tựa.

Và con gái tôi… cũng cần một người cha.

Ngày cưới diễn ra đơn giản.

Tôi không làm rình rang. Chỉ mời người thân, bạn bè thân thiết.

Tôi mặc váy cưới, đứng trước gương, nhìn chính mình mà thấy xa lạ.

Đây không phải là cô gái của năm năm trước.

Ánh mắt tôi đã khác.

Không còn trong veo, mà có gì đó trầm hơn, mệt mỏi hơn.

Nhưng cũng… cứng cỏi hơn.

Bé My mặc một chiếc váy nhỏ xinh, đứng bên cạnh tôi.

Con bé nhìn tôi một lúc rồi hỏi:

“Mẹ ơi… hôm nay mẹ lấy chồng hả?”

Tôi khựng lại.

“Ừ… mẹ lấy chồng.”

“Vậy… con có ba mới hả mẹ?”

Tôi cúi xuống, ôm con:

“Ừ… con có thêm một người yêu thương con.”

Nó không nói gì.

Chỉ im lặng.

Một sự im lặng khiến tôi thấy hơi bất an… nhưng rồi tôi tự trấn an mình: trẻ con mà, chắc chưa hiểu hết.

Buổi lễ bắt đầu.

Mọi thứ diễn ra bình thường.

Cho đến lúc tôi chuẩn bị bước ra sân khấu cùng con gái.

Tôi nắm tay My.

“Đi với mẹ nhé.”

Nhưng con bé… không đi.

Nó đứng im, tay níu chặt váy tôi.

“Mẹ… con không đi đâu…”

Tôi ngạc nhiên:

“Sao vậy con? Đi với mẹ thôi mà.”

Nó lắc đầu, mắt bắt đầu đỏ:

“Con không thích… con không thích…”

Mọi người bắt đầu chú ý.

Tôi thấy hơi lúng túng.

“Con ngoan, hôm nay là ngày vui của mẹ mà.”

Nó bỗng òa khóc:

“Con không muốn mẹ lấy chồng! Con không muốn!”

Không khí xung quanh chùng xuống.

Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng.

“Con đừng nói vậy…”

Nhưng nó vẫn khóc, tay níu áo tôi chặt hơn.

Trong khoảnh khắc đó, tôi vừa xấu hổ, vừa bối rối… và có chút bực bội.

Tôi kéo tay con ra:

“Con phải hiểu cho mẹ chứ!”

Ngay lúc đó, con bé buột miệng nói một câu…

Một câu khiến cả cuộc đời tôi đảo lộn.

“Mẹ lấy chồng rồi… ba sẽ buồn lắm…”

Tôi sững lại.

“Ba nào?”

Con bé nấc lên:

“Ba… ba vẫn về với con mà…”

Không gian như đóng băng.

Tôi nhìn con, tim đập loạn.

“Con nói gì?”

Nó vừa khóc vừa nói:

“Ba vẫn về… mỗi tối… ba bảo con đừng nói với mẹ… ba bảo nếu mẹ biết… mẹ sẽ không lấy chồng…”

Tôi cảm thấy chân mình như không còn đứng vững.

Mọi âm thanh xung quanh biến mất.

Chỉ còn giọng con bé vang lên trong đầu tôi.

“Ba vẫn về…”

Không thể.

Không thể nào.

Huy đã mất 5 năm rồi.

Chính tay tôi đã nhìn thấy anh trong quan tài.

Chính tôi đã đưa anh ra nghĩa trang.

Vậy… con bé đang nói gì?

Tôi kéo con ra một góc, giọng run run:

“Con nói thật cho mẹ nghe… con thấy ba khi nào?”

“Buổi tối… khi mẹ ngủ… ba vào phòng con…”

“Ba nói gì với con?”

“Ba nói… ba nhớ con… ba không muốn mẹ lấy chồng…”

Tôi lạnh sống lưng.

Một suy nghĩ đáng sợ thoáng qua.

Hay là… con bé bị ám ảnh?

Hay là… có ai đó giả mạo?

Tôi nhìn quanh.

Khách khứa vẫn đang xì xào.

Chú rể – Tuấn – bước đến:

“Có chuyện gì vậy em?”

Tôi không trả lời được.

Chỉ nhìn con gái mình… với một cảm giác mà tôi chưa từng có.

Sợ hãi.

Buổi lễ phải tạm dừng.

Tôi quyết định đưa con về nhà ngay lập tức.

Tuấn cũng đi theo.

Trên đường, con bé vẫn ôm chặt tôi.

“Ba sẽ buồn… mẹ đừng lấy chồng…”

Tôi không nói gì.

Trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi:

Nếu không phải là tưởng tượng… thì là ai?

Tối hôm đó, tôi không ngủ.

Tôi giả vờ ngủ.

Khoảng gần nửa đêm…

Tôi nghe thấy tiếng động nhẹ.

Cửa phòng con bé… mở.

Tim tôi đập thình thịch.

Tôi lặng lẽ bước ra.

Ánh đèn hành lang mờ mờ.

Và tôi thấy…

Một bóng người.

Đứng trong phòng con gái tôi.

Tôi không thể thở.

Bóng người đó… quay lưng về phía tôi.

Dáng người… quen đến mức tôi không dám tin.

Tôi run rẩy gọi:

“Ai… đó?”

Người đó quay lại.

Và khoảnh khắc ấy…

Cả thế giới của tôi sụp đổ.

Đó là Huy.

Chồng tôi.

Người đã “chết” 5 năm trước.

Tôi ngã quỵ.

Mọi thứ trước mắt tối sầm lại.

Khi tôi tỉnh dậy, tôi đang nằm trên giường.

Tuấn ngồi bên cạnh, vẻ mặt căng thẳng.

“Em tỉnh rồi…”

Tôi bật dậy:

“Anh ta đâu?!”

“Anh ta… chạy rồi.”

Tôi ôm đầu.

“Không thể… không thể nào…”

Tuấn nhìn tôi, rồi nói chậm rãi:

“Anh nghĩ… em cần biết sự thật.”

Hóa ra…

Huy không chết.

Vụ tai nạn năm đó là thật.

Nhưng anh không chết tại chỗ.

Anh bị thương nặng, mất trí nhớ tạm thời, được một người quen đưa đi nơi khác chữa trị.

Gia đình bên chồng tôi… đã giấu chuyện đó.

Họ nói anh chết… vì không muốn tôi phải chờ đợi một người không biết bao giờ hồi phục.

Cũng… vì họ muốn giữ lại số tiền bảo hiểm.

Khi Huy nhớ lại mọi thứ… đã là hai năm sau.

Anh quay về… nhưng thấy tôi đang dần ổn định cuộc sống.

Anh không dám xuất hiện.

Anh sợ phá vỡ mọi thứ.

Nhưng anh… không thể rời xa con.

Vậy nên anh lén về… gặp con bé.

Suốt ba năm.

Tôi nghe xong… chỉ biết cười.

Một nụ cười điên dại.

“Vậy là… anh ta chọn cách sống như một cái bóng?”

Tuấn im lặng.

Tôi đứng dậy, nước mắt rơi không ngừng.

“Còn tôi thì sao? Tôi là cái gì trong câu chuyện này?”

Không ai trả lời được.

Ngày hôm sau, Huy đến.

Lần này, anh không trốn.

Anh đứng trước cửa, nhìn tôi.

Gầy hơn, già hơn… nhưng vẫn là người đàn ông tôi từng yêu.

“Anh xin lỗi…”

Câu đầu tiên anh nói.

Tôi nhìn anh.

Rất lâu.

Rồi hỏi:

“Anh muốn gì?”

“Anh… muốn gia đình mình trở lại như trước…”

Tôi bật cười.

“Trước? Trước nào? Cái trước mà anh đã tự tay phá vỡ?”

Anh im lặng.

“Tôi đã chôn anh rồi, anh biết không?”

“…”

“Tôi đã khóc cho anh. Tôi đã sống 5 năm như một góa phụ.”

“…”

“Và bây giờ anh quay lại… bảo mọi thứ như cũ?”

Giọng tôi vỡ ra.

“Tôi không còn là người của 5 năm trước nữa.”

Câu chuyện của tôi kết thúc… mà không có một cái kết rõ ràng.

Tôi không cưới Tuấn hôm đó.

Nhưng tôi cũng không quay lại với Huy.

Tôi chọn… ở một mình.

Ít nhất là trong lúc này.

Nhiều người nói tôi ngu.

“Chồng còn sống mà không giữ.”

“Đàn ông tốt như vậy hiếm lắm.”

Có người lại nói tôi đúng.

“Anh ta ích kỷ, không xứng đáng.”

Còn tôi…

Tôi chỉ biết một điều.

Có những tổn thương… không phải cứ còn yêu là có thể quay lại.

Và có những sự thật…

Dù biết được rồi…

Cũng không thể khiến mọi thứ trở về như cũ.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *