Danh mục: Chưa phân loại

  • Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…

    Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…

    NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI:
    “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…”

    Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa.

    Không phải cãi vã.
    Không tiếng chửi rủa.
    Chỉ là một câu nói lạnh đến tận xương sống:

    – Chúng ta kết thúc thôi. Anh không còn cảm giác gì nữa.

    Tôi đang đứng trong bếp, tay cầm cái vá múc canh, nghe xong thì đứng lặng.
    Bếp vẫn sôi.
    Canh vẫn sủi bọt.
    Chỉ có tim tôi là như bị ai bóp nghẹt.

    Hai mươi năm hôn nhân.
    Bảy năm sinh con, nuôi con.
    Một câu “không còn cảm giác” là xóa sạch tất cả.

    Tôi không khóc.
    Chỉ hỏi lại một câu rất bình tĩnh:

    – Vì cô ta à?

    Anh không phủ nhận.
    Chỉ im lặng.

    Im lặng, trong hôn nhân, đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả phản bội.

    1. NGƯỜI CHỒNG TỬ TẾ NĂM XƯA
    Ngày tôi lấy anh, ai cũng bảo tôi có phúc.
    Anh hiền.
    Ít rượu chè.
    Chăm chỉ làm ăn.

    Tôi bỏ việc sau khi sinh con gái đầu lòng – bé An, vì con yếu, hay bệnh.
    Anh bảo:

    – Em ở nhà chăm con đi, anh lo được.

    Tôi tin.
    Và tôi ở nhà thật.

    Tôi thành một bà nội trợ chính hiệu:
    Sáng đưa con đi học.
    Trưa lo cơm nước.
    Tối đợi anh về ăn cùng.

    Cuộc sống không dư dả, nhưng yên ổn.

    Cho đến khi công ty anh có dự án mới, anh đi công tác nhiều hơn.
    Rồi về muộn hơn.
    Rồi điện thoại lúc nào cũng để úp xuống.

    Tôi biết.
    Phụ nữ không ngu đến vậy.

    2. LÁ ĐƠN LY HÔN
    Một tuần sau câu nói đó, anh đưa cho tôi lá đơn.

    – Anh đã suy nghĩ kỹ. Ra tòa đi cho rõ ràng.

    Tôi nhìn tờ giấy, tay run nhẹ.

    – Con thì sao?

    – Con còn nhỏ, anh sẽ chu cấp. Nhưng anh không thể sống tiếp cuộc hôn nhân này.

    Tôi cười.
    Cười rất nhạt.

    Hóa ra, hai mươi năm qua, thứ tôi giữ gìn chỉ là một “cuộc hôn nhân”.

    Chứ không phải là “gia đình”.

    3. CON GÁI TÔI – ĐỨA TRẺ IM LẶNG
    Từ ngày biết bố mẹ sắp ly hôn, bé An ít nói hẳn.
    Con bé bảy tuổi, cái tuổi đáng lẽ chỉ lo học với chơi.

    Một hôm, tôi thấy con lén cầm điện thoại của tôi, loay hoay gì đó.
    Thấy tôi, con giật mình:

    – Mẹ… mẹ đừng giận nha.

    Tôi xoa đầu con:

    – Không sao đâu, con làm gì cũng được.

    Tôi không biết rằng, chính lúc ấy, con bé đã bắt đầu giữ một bí mật rất lớn.

    4. NGÀY RA TÒA
    Ngày ra tòa, tôi mặc bộ áo dài màu xanh nhạt.
    Không phải để đẹp.
    Mà để tự nhắc mình: tôi vẫn là tôi, không phải kẻ bị bỏ rơi.

    Anh đi cùng một người phụ nữ trẻ.
    Không vào phòng xử, nhưng đứng ngoài hành lang.

    Tôi nhìn, tim đau, nhưng không còn bất ngờ nữa.

    Phòng xử án không lớn.
    Thẩm phán là một người đàn ông trung niên, giọng nghiêm nhưng không lạnh.

    Ông hỏi:

    – Hai bên đã thống nhất việc ly hôn chưa?

    Chồng tôi trả lời dứt khoát:

    – Dạ, rồi.

    Tôi im lặng.

    Ông tiếp:

    – Về quyền nuôi con?

    Chồng tôi nói:

    – Tôi nghĩ mẹ cháu nuôi sẽ phù hợp hơn. Tôi sẽ chu cấp đầy đủ.

    Tôi nhìn xuống.
    Nước mắt rơi lúc nào không hay.

    Ngay lúc đó, bé An đứng bật dậy.

    Giọng con bé run run, nhưng rất rõ:

    – Thưa bác thẩm phán…

    Cả phòng xử sững lại.

    – Con có thể cho bác biết một bí mật… mà mẹ con không biết không ạ?

    Thẩm phán hơi bất ngờ, nhưng ông gật đầu:

    – Cháu cứ nói.

    Con bé quay sang nhìn tôi, ánh mắt xin lỗi.
    Rồi quay lại phía thẩm phán:

    – Con xin phép mở một video…

    5. VIDEO ĐƯỢC PHÁT
    Con bé lấy trong cặp ra một chiếc USB nhỏ.

    Luật sư hai bên đều ngạc nhiên.

    Video được mở.

    Hình ảnh hiện lên khiến toàn bộ phòng xử án im lặng.

    Đó là cảnh trong phòng khách nhà tôi.
    Ban đêm.
    Ánh đèn vàng.

    Chồng tôi đang ngồi trên sofa, nói chuyện điện thoại.

    Giọng anh rất rõ:

    – Ừ, anh sắp ly hôn rồi. Nhưng phải làm cho cô ấy nghĩ là lỗi do cô ấy, thì anh mới dễ đưa con đi.

    – Tiền nhà, tiền đất đứng tên cô ấy nhiều quá. Phải tính cho kỹ.

    Giọng người phụ nữ đầu dây bên kia vang lên, chua chát:

    – Em không chờ được lâu đâu.

    Video kết thúc.

    Không ai nói gì.

    Tôi quay sang nhìn chồng.
    Mặt anh tái mét.

    6. SỰ THẬT SAU CHIẾC VIDEO
    Thẩm phán hỏi con bé:

    – Cháu quay video này khi nào?

    Con bé trả lời:

    – Dạ, hôm bố mẹ cãi nhau. Con sợ mẹ buồn, nên con để điện thoại dưới bàn.

    Tôi ôm mặt khóc.

    Tôi không biết.
    Tôi hoàn toàn không biết.

    Hóa ra, người bị phản bội nặng nề nhất không phải tôi.
    Mà là con gái tôi.

    7. NGƯỜI CHỒNG LỘ MẶT
    Trước bằng chứng rõ ràng, chồng tôi không chối được.

    Thẩm phán nghiêm giọng:

    – Anh định lợi dụng việc ly hôn để chiếm đoạt tài sản chung và quyền nuôi con?

    Anh cúi đầu.
    Không trả lời.

    Phiên tòa tạm hoãn.

    Nhưng mọi thứ đã rõ.

    8. SAU PHIÊN TÒA
    Tối hôm đó, tôi ôm con ngủ, lòng đau như cắt.

    Con bé thì thầm:

    – Mẹ ơi, con xin lỗi vì con quay lén bố.

    Tôi siết chặt con vào lòng:

    – Không, con không làm gì sai cả. Con đã bảo vệ mẹ.

    Lần đầu tiên, tôi thấy mình được bảo vệ…
    bởi chính đứa con bé bỏng mà tôi từng nghĩ là cần tôi che chở.

    9. KẾT CỤC
    Ba tháng sau, tòa tuyên án:
    – Tôi được quyền nuôi con.
    – Tài sản chia theo đúng luật, không ai gian dối được.

    Chồng cũ của tôi, sau đó nghe nói cũng không đến được với người phụ nữ kia.
    Một người sẵn sàng phản bội vợ con, thì ai dám tin?

    Còn tôi, ở tuổi ngoài bốn mươi, bắt đầu lại.

    Không dễ.
    Nhưng không còn sợ.

    10. LỜI KẾT
    Có những người đàn bà sống cả đời vì chồng, vì con.
    Đến lúc bị phản bội mới nhận ra:
    thứ cần giữ nhất không phải là hôn nhân, mà là lòng tự trọng.

    Và có những đứa trẻ, tưởng như ngây thơ,
    lại là người tỉnh táo nhất trong một gia đình sắp vỡ.

  • 3 con giáp được trời thương bởi tấm lòng lương thiện, 2026 rực rỡ từ sự nghiệp đến tiền tài

    3 con giáp được trời thương bởi tấm lòng lương thiện, 2026 rực rỡ từ sự nghiệp đến tiền tài

    Năm mới đến, trời không phụ người có tâm, đây là 3 con giáp nhờ sống thiện lành, làm việc âm thầm mà gặt hái lộc lớn, sự nghiệp vươn tầm cao mới.

    Chúng ta thường nghĩ rằng muốn thành công thì phải xông xáo, phải thể hiện cái tôi thật mạnh mẽ. Nhưng cổ nhân có câu “Chân nhân bất lộ tướng” – người tài giỏi thực sự thường không để lộ mình.

    Có những con giáp trời sinh mang bản tính ôn hòa, làm việc gì cũng khiêm tốn, nhẫn nại.

    Họ giống như những viên ngọc quý càng mài càng sáng, hay như dòng sông êm đềm nhưng ẩn chứa sức mạnh cuộn trào bên dưới.

    Năm cũ qua đi, năm mới sắp đến, chính là thời điểm “vàng” để những nỗ lực âm thầm của họ đơm hoa kết trái.

    Không cần kèn trống phô trương, 3 con giáp này vẫn lẳng lặng bước lên đỉnh cao danh vọng, tiền tài viên mãn nhờ chính cái “đức” và cái “tài” ẩn giấu bấy lâu nay.

    1. Tuổi Sửu: Như ngọc ấm ôn nhu, lặng lẽ gieo hạt chờ ngày hái quả ngọt

    Nếu ví cuộc đời là một mảnh đất, thì người tuổi Sửu chính là những người làm vườn cần mẫn nhất.

    Họ nổi tiếng là con giáp của sự trầm ổn và thực tế. Người tuổi Sửu không giỏi nói những lời hoa mỹ, cũng chẳng bao giờ thấy họ đứng giữa đám đông để khoe khoang thành tích. Họ chọn cách cúi đầu làm việc, lầm lì mà chắc chắn.

    Với họ, giá trị của bản thân không nằm ở lời khen tặng sáo rỗng, mà nằm ở kết quả công việc cuối cùng. Chính sự tỉ mỉ, cầu toàn và trách nhiệm tuyệt đối ấy khiến họ luôn là “trụ cột” tin cậy trong mắt đồng nghiệp và cấp trên.

    Nhưng điều khiến tuổi Sửu đổi vận trong năm mới không chỉ là sự chăm chỉ, mà là “nhân hòa”. Sự chân thành, mộc mạc của họ giống như một dòng nước mát lành, ai tiếp xúc cũng thấy dễ chịu.

    Họ không so đo thiệt hơn, sẵn sàng bao dung cho lỗi lầm của người khác. Chính cái tâm sáng ấy đã giúp họ tích lũy được phúc khí và những mối nhân duyên cực tốt. Bước sang năm mới, những hạt giống thiện lành họ gieo xuống sẽ nảy mầm.

    Quý nhân xuất hiện từ chính những người bạn cũ, cơ hội thăng tiến mở ra, hoặc những dự án ấp ủ bấy lâu bỗng chốc thành công rực rỡ.

    Tiền bạc với tuổi Sửu năm nay không phải là “trúng số” bất ngờ, mà là sự đền đáp xứng đáng cho cả một hành trình nỗ lực không ngừng nghỉ.

    3 con giáp được trời thương bởi tấm lòng lương thiện, 2026 rực rỡ từ sự nghiệp đến tiền tài- Ảnh 1.

    2. Tuổi Mão: “Lạt mềm buộc chặt”, lấy nhu thắng cương mà rước lộc vào nhà

    Người tuổi Mão mang trong mình khí chất của gió xuân: nhẹ nhàng, tinh tế và đầy sức sống. Họ là mẫu người khiêm tốn, biết mình biết ta, luôn giữ thái độ ôn hòa nhã nhặn khiến ai nhìn cũng thấy thiện cảm.

    Đừng để vẻ ngoài có phần mong manh hay thư sinh của họ đánh lừa, bởi bên trong sự dịu dàng ấy là một trí tuệ sắc sảo và khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén.

    Trong công việc, tuổi Mão không bao giờ vội vàng hấp tấp. Họ bình tĩnh quan sát thời thế, suy tính kỹ lưỡng rồi mới hành động, chậm mà chắc.

    Bí quyết thành công của tuổi Mão nằm ở nghệ thuật đắc nhân tâm. Họ biết lắng nghe, biết tôn trọng và luôn đặt mình vào vị trí của người khác. Chính vì thế, đi đến đâu họ cũng được yêu mến, gặp dữ hóa lành, gặp khó có người giúp.

    Năm mới này dự báo là một năm “vượng vận” cho người cầm tinh con Mèo.

    Nhờ mạng lưới quan hệ chất lượng mà họ dày công vun đắp, những cơ hội hợp tác béo bở sẽ tự tìm đến cửa. Có thể là một dự án mới, một vị trí cao hơn, hoặc một khoản đầu tư sinh lời.

    Với tuổi Mão, năm mới là lúc họ dùng sự khéo léo của mình để chuyển hóa cơ hội thành vàng bạc, đưa sự nghiệp sang một trang mới rực rỡ hơn.

    3 con giáp được trời thương bởi tấm lòng lương thiện, 2026 rực rỡ từ sự nghiệp đến tiền tài- Ảnh 2.

    3. Tuổi Tỵ: Bề ngoài lạnh lùng, bên trong ấm áp – Bậc thầy nắm bắt thời cơ

    Trong 12 con giáp, tuổi Tỵ là người bí ẩn và khó đoán nhất. Họ thông minh, tư duy logic và luôn có những chiến lược riêng mà không ai hay biết.

    Người tuổi Tỵ sống theo phương châm “nói ít làm nhiều”, họ ghét sự ồn ào và những lời hứa suông. Trong công việc, họ độc lập, quyết đoán và luôn có những ý tưởng táo bạo, đi trước thời đại.

    Họ như những thợ săn lão luyện, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ chín muồi mới tung ra cú quyết định.

    Nhiều người mới gặp thường e ngại vẻ ngoài có chút lạnh lùng, xa cách của tuổi Tỵ. Nhưng tiếp xúc lâu mới hiểu, họ là những người “khẩu xà tâm phật”, bên trong cực kỳ ấm áp và trượng nghĩa.

    Họ biết cách giữ khoảng cách vừa đủ để không làm phiền người khác, nhưng khi bạn bè cần, họ luôn là người đầu tiên đưa tay ra giúp đỡ mà không toan tính.

    Bước sang năm mới, vận khí của người tuổi Tỵ như rồng gặp mây. Tài năng được bung tỏa đúng lúc giúp họ tỏa sáng trong lĩnh vực của mình, danh tiếng vang xa.

    Đặc biệt, nhờ tư duy nhạy bén về tài chính, năm nay tuổi Tỵ rất dễ “trúng lớn” trong các khoản đầu tư, tiền đẻ ra tiền, cuộc sống sung túc, viên mãn khiến người người ngưỡng mộ.

    Người xưa vẫn dạy: “Đức năng thắng số”. Ba con giáp Sửu, Mão, Tỵ là minh chứng rõ nhất cho việc sống tốt đời đẹp đạo ắt sẽ có ngày hái quả ngọt.

    Sự giàu sang của họ không đến từ sự tranh đoạt, mà đến từ sự tu dưỡng bản thân, sự khiêm nhường và nỗ lực bền bỉ.

    Năm mới đến, chúc cho bạn – dù thuộc con giáp nào cũng giữ được cái tâm an yên, cái đầu tỉnh táo để đón nhận những vận hội mới, bình an và thịnh vượng.

    (Thông tin mang tính chiêm nghiệm)

  • Ch//ê thông gia nhà ngh//èo, b//ẩn h//ôi h/ám mẹ chồng không thèm bước chân vào đón dâu mà b//ắt bố cô dâu phải dẫn con ra ngoài.

    Ch//ê thông gia nhà ngh//èo, b//ẩn h//ôi h/ám mẹ chồng không thèm bước chân vào đón dâu mà b//ắt bố cô dâu phải dẫn con ra ngoài.

    Ch//ê thông gia nhà ngh//èo, b//ẩn h//ôi h/ám mẹ chồng không thèm bước chân vào đón dâu mà b//ắt bố cô dâu phải dẫn con ra ngoài. Thậm chí bà còn không cho thông gia lên ô tô vì nói rằng đôi dép lê và quần áo của ông làm b//ẩn xe…

    Bà Tâm – thì cau có, đứng ngoài cổng nhìn quanh ngôi nhà với ánh mắt kh//inh kh//ỉnh. Bà nhăn mặt, nói với con trai ngay trước mặt họ hàng nhà gái:

    – Cái nhà này à? Trời đất ơi, sao mà lụ//p xụ//p thế này, tường thì m//ốc meo, ngõ thì b//ẩn h//ôi không ng//ửi nổi!

    – Bảo cô dâu tự ra đi. Tôi không bước chân vô mấy cái nơi b//ẩn th//ỉu này được đâu, v//ía x//ấu!

    Không khí lặng đi. Mọi người bối rối, Linh định cất lời thì bố cô ngăn lại:
    – Thôi con à, hôm nay nhẫn nhịn một chút cũng được. Sau về sống tốt họ sẽ thay đổi lại cách nghĩ về gia đình mình. Để bố đưa con ra xe về nhà chồng.

    Ông Quang – dắt con gái ra ngoài xe ô tô nhà trai đơị sănx, cả làng xì xào bàn tán. Nghĩ về tương lai của con ông đành bỏ ngoài tai hết.

    Nhưng lúc ông định lên ô tô theo chân đưa con gái về nhà chồng thì bất ngờ bà thông gia phẩy tay ngăn lại:
    – Ai cho ông leo lên xe nhà tôi, giày dép dính bùn đất, quần áo cũ kĩ b//ẩn thế kia mà cũng định ngồi lên hả? Xe tôi vừa rửa, không có chỗ cho ông đâu…

    Ông Quang đứng khựng lại, đôi dép nhựa dính bùn dưới chân như bị đóng đinh xuống đất. Còn Linh, hai bàn tay cô r/un ru/n, chuẩn bị cho một hà//nh độ//ng không ai ng/ờ…

    Linh cúi đầu, nước mắt rưng rưng. Cô không tin nổi người phụ nữ sẽ gọi mình là “mẹ” trong lễ cưới lại có thể nói những lời cay nghiệt đến thế — ngay trước mặt cha mình.

    Ông Quang vẫn giữ nụ cười hiền, nhưng bàn tay run run đặt lên vai con gái.
    – Thôi, con đi đi… Bố ổn mà. Nhà họ giàu có, chắc quen sạch sẽ, đừng để bụng. Bố về sau.

    Giọng ông nhỏ, nhưng nghẹn. Người cha cả đời lam lũ, chỉ mong ngày cưới con gái được bình yên, nào ngờ lại bị làm nhục giữa bao người.

    Linh nhìn cha, thấy áo ông vẫn còn vương vệt sơn, đôi dép mòn gót lấm bùn vì ông vừa từ xưởng về để kịp đưa cô ra xe. Mỗi nếp nhăn, mỗi hạt mồ hôi trên trán cha đều là bằng chứng của một đời nhọc nhằn vì con.

    Cô hít sâu, rồi quay người lại, giọng run mà dứt khoát:
    – Mẹ ạ, con xin lỗi, nhưng con không thể lên xe này.

    Bà Tâm trố mắt:
    – Cô nói gì cơ?

    – Con không thể về nhà chồng khi ngay hôm nay, người mẹ chồng tương lai lại coi thường bố con như thế. Nếu con im lặng, sau này con sẽ còn phải im lặng đến bao giờ? – Linh nói, mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn sáng rực.

    Cả đoàn nhà trai sững sờ. Chú rể – Tuấn – luống cuống:
    – Linh, em bình tĩnh, mẹ anh không có ý đó đâu, chỉ là…

    Linh lắc đầu:
    – Có ý hay không thì lời nói đã nói ra rồi. Anh nhìn xem, bố em đứng đó, còn không được phép ngồi cùng xe với con gái mình. Đó là cách nhà anh đón dâu sao?

    Không ai dám lên tiếng.

    Linh tháo vòng hoa trên đầu, gỡ từng bông cài tóc, đặt nhẹ vào tay cha:
    – Bố ơi, con về với bố. Con không cưới nữa.

    Cô nắm tay ông Quang, bước chậm rãi quay về con ngõ nhỏ lầy lội, mặc cho phía sau là ánh mắt kinh ngạc, vài lời xì xào và tiếng gọi thất thanh của Tuấn.

    Cả làng đứng lặng. Bà Tâm mặt đỏ bừng, chưa bao giờ nghĩ “con nhỏ nhà quê” ấy lại dám phản kháng.

    Chiều hôm ấy, trời đổ mưa. Ông Quang lặng lẽ treo lại chiếc áo dài cưới của con lên sợi dây phơi trước hiên, nước mưa xối ướt nhưng đôi mắt ông sáng lên niềm tự hào.
    – Con gái bố… lớn thật rồi.

    Còn Linh, ngồi bên cửa sổ, nắm chặt tay cha, khẽ nói:
    – Bố à, con chỉ muốn làm con gái bố thêm một chút nữa thôi, trước khi gặp được người xứng đáng.

  • Đêm khuya khi chồng đi công tác, anh trai của chồng bỗng tìm đến phòng tôi rồi đưa ra một đề nghị khiến tôi đỏ mặt

    Đêm khuya khi chồng đi công tác, anh trai của chồng bỗng tìm đến phòng tôi rồi đưa ra một đề nghị khiến tôi đỏ mặt

    Chương 1: Căn Biệt Thự Lạnh Lẽo

    Đêm thứ bảy chồng tôi đi công tác.

    Căn biệt thự ba tầng nằm biệt lập ở khu ngoại ô chìm trong màn mưa trắng xóa. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, va đập vào những tán cây hoàng lan trong vườn tạo nên những âm thanh kèn kẹt, rợn người như tiếng móng tay cào lên vách gỗ.

    Tôi ngồi co ro trên chiếc ghế bành trong phòng ngủ, tay ôm cốc trà hoa cúc đã nguội ngắt. Đồng hồ quả lắc dưới phòng khách điểm mười hai tiếng, vang vọng, khô khốc.

    Tôi là Thảo, hai mươi tám tuổi, vợ của Hùng – một doanh nhân bất động sản thành đạt. Cuộc sống của tôi là niềm mơ ước của biết bao cô gái: nhà lầu, xe hơi, hàng hiệu và một người chồng phong độ. Nhưng có nằm trong chăn mới biết chăn có rận. Hùng đi biền biệt. Căn nhà rộng lớn này thường xuyên chỉ có mình tôi và sự cô đơn đặc quánh.

    À không, còn một người nữa. Là anh trai của Hùng – anh Hoàng.

    Hoàng khác hẳn Hùng. Nếu Hùng hào hoa, khéo miệng bao nhiêu thì Hoàng lại lầm lì, cục mịch bấy nhiêu. Anh bị tật ở chân trái sau một vụ tai nạn thời trẻ, nên bước đi tập tễnh. Hoàng không tham gia công việc kinh doanh của gia đình, anh sống khép kín trong căn phòng nhỏ ở tầng một, ngày ngày chăm sóc khu vườn và làm những món đồ mộc thủ công.

    Sự hiện diện của Hoàng trong căn nhà này mờ nhạt đến mức đôi khi tôi quên mất anh đang ở đó. Chúng tôi hiếm khi nói chuyện, chỉ chào nhau xã giao vài câu trong bữa cơm. Hùng thường bảo: “Kệ ổng, ổng hâm hâm dở dở ấy mà.”

    Đêm nay, nỗi sợ hãi vô hình len lỏi trong tôi. Hùng gọi điện bảo đang kẹt hợp đồng ở Đà Nẵng, phải vài ngày nữa mới về. Điện thoại tắt ngúm ngay sau đó.

    “Cạch… Cạch…”

    Có tiếng động lạ. Không phải tiếng gió. Nó phát ra từ hành lang tầng hai, ngay bên ngoài cửa phòng tôi.

    Tim tôi thắt lại. Kẻ trộm? Hay Hùng về bất ngờ? Tôi nín thở, lắng nghe. Tiếng bước chân nặng nề, lê lết. Không giống bước chân nhanh nhẹn của Hùng.

    “Cộc… Cộc… Cộc…”

    Ba tiếng gõ cửa vang lên. Rời rạc. Yếu ớt. Nhưng giữa đêm khuya thanh vắng, nó nghe như tiếng búa tạ giáng vào lồng ngực tôi.

    Ai? Giờ này chỉ có tôi và anh Hoàng ở nhà. Chẳng lẽ… là anh Hoàng? Một ý nghĩ đen tối vụt qua đầu tôi. Những câu chuyện về “anh chồng em dâu”, về những dục vọng bị kìm nén trong những ngôi nhà vắng người… Tôi rùng mình, vớ lấy con dao gọt hoa quả để trên đĩa táo, tay run bần bật.

    “Ai đấy?” – Tôi cố hét lên, nhưng giọng tôi lạc đi, méo mó.
    “Thảo… là anh… Hoàng đây…”

    Giọng nói bên ngoài khàn đặc, đứt quãng như người sắp hụt hơi.

    Tôi do dự. Mở hay không mở? Anh ta muốn gì lúc nửa đêm? Nhưng rồi, tiếng thở dốc ngày càng nặng nề vọng qua cánh cửa gỗ sồi dày cộp, kèm theo tiếng cơ thể trượt dài xuống sàn nhà.

    “Mở… mở cửa… giúp anh…”

    Lương tâm không cho phép tôi đứng yên. Tôi rón rén tiến lại gần, tay vẫn nắm chặt con dao giấu sau lưng, mở chốt khóa.

    Cánh cửa hé mở.

    Chương 2: Người Đàn Ông Trong Cơn Mê Sảng

    Một luồng hơi nóng hầm hập phả vào mặt tôi. Hoàng đang dựa lưng vào khung cửa, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi vã ra như tắm, bết dính mái tóc rũ rượi vào trán. Đôi mắt anh lờ đờ, dại đi vì sốt. Chiếc áo phông ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội.

    “Anh Hoàng! Anh làm sao thế này?” – Tôi hoảng hốt, vứt con dao xuống giường, vội vàng đỡ lấy anh.

    Cơ thể anh nóng rực như hòn than. Anh lảo đảo, suýt ngã nhào vào người tôi.

    “Thuốc… cho anh xin viên thuốc cảm… Anh lạnh quá…” – Hoàng thều thào, hàm răng va vào nhau lập cập.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức chuyển sang lo lắng.

    “Anh vào đây nằm tạm đi, để em lấy thuốc.”

    Tôi dìu anh nằm xuống ghế sofa trong phòng. Hoàng co rúm người lại, cơn sốt rét run khiến anh trông thật tội nghiệp, khác hẳn vẻ lầm lì, gai góc thường ngày.

    Tôi chạy đi lấy hộp y tế, lấy thuốc hạ sốt, rồi chạy xuống bếp lấy nước ấm và khăn mặt. Khi tôi quay lại, Hoàng đang mê sảng. Anh quờ quạng tay trong không trung như đang cố nắm bắt một thứ gì đó vô hình.

    “Đừng… Hùng ơi… đừng làm thế… khổ con Thảo…”

    Tôi sững người. Chiếc khăn ấm trên tay tôi rơi xuống đất. Anh ấy vừa nhắc đến tên tôi? “Khổ con Thảo”? Tại sao anh ấy lại nói như vậy? Hùng làm gì mà tôi khổ?

    Tôi tiến lại gần, đắp chiếc khăn ấm lên trán anh. Hoàng giật mình, mở mắt trừng trừng nhìn tôi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy trong mắt anh không chỉ là cơn sốt, mà là một nỗi đau đớn, dằn vặt khủng khiếp.

    “Anh Hoàng, uống thuốc đi anh.” – Tôi nhẹ nhàng nâng đầu anh dậy.

    Hoàng ngoan ngoãn uống thuốc. Hơi ấm từ bàn tay tôi dường như làm anh dịu lại. Anh nằm xuống, nhắm mắt, hơi thở dần đều đặn hơn.

    Tôi ngồi bên cạnh, nhìn người anh chồng khắc khổ. Tại sao anh lại sốt cao đến mức này? Anh ít khi ốm đau, ngày nào cũng cặm cụi làm vườn cơ mà. Tôi nhìn xuống chân anh. Ống quần bên chân tật bị xắn lên, để lộ… một vết thương lớn đang rỉ máu, được băng bó sơ sài bằng một mảnh vải xé vội. Vết thương sưng tấy, đỏ lòm, có vẻ như bị nhiễm trùng. Đây chính là nguyên nhân gây sốt!

    “Trời ơi, chân anh bị sao thế này?”

    Tôi định chạm vào thì Hoàng co chân lại, rên rỉ. Tôi vội vàng lấy cồn sát khuẩn và bông băng, nhẹ nhàng rửa vết thương cho anh. Đó là một vết rách sâu, giống như bị vật sắc nhọn cứa vào, hoặc do leo trèo bị ngã.

    Làm xong mọi việc, đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng. Hoàng đã chìm vào giấc ngủ sâu. Tôi không dám về giường ngủ, ngồi lại ghế bành canh chừng. Câu nói mê sảng của anh cứ lởn vởn trong đầu tôi: “Hùng ơi… đừng làm thế… khổ con Thảo…”.

    Hùng đang đi công tác Đà Nẵng cơ mà? Có chuyện gì liên quan đến Hùng mà Hoàng biết còn tôi không biết? Và tại sao Hoàng lại bị thương nặng thế này?

    Chương 3: Những Mảnh Ghép Rời Rạc

    Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt xuyên qua rèm cửa, Hoàng tỉnh dậy. Thấy tôi đang ngủ gục trên bàn, anh luống cuống định đứng dậy bỏ đi, nhưng cơn đau ở chân giữ anh lại.

    Tiếng động làm tôi tỉnh giấc.

    “Anh tỉnh rồi à? Đỡ sốt chưa anh?”

    Hoàng cúi gằm mặt, tránh ánh mắt của tôi, vẻ lầm lì lại trở về:

    “Cảm ơn thím. Anh đỡ rồi. Phiền thím quá. Anh về phòng đây.”
    “Khoan đã!” – Tôi chặn lại. – “Chân anh bị thương nặng lắm. Anh không đi được đâu. Với lại… đêm qua anh mê sảng.”

    Hoàng khựng lại, vai cứng đờ:

    “Tôi… tôi nói gì à?”
    “Anh nhắc đến anh Hùng. Anh bảo anh Hùng đừng làm thế, khổ em. Rốt cuộc là có chuyện gì?”

    Hoàng quay mặt đi, giọng lạnh tanh:

    “Chắc tôi mơ linh tinh thôi. Thím đừng để bụng. Thằng Hùng nó đi công tác, có gì đâu.”

    Nói rồi anh tập tễnh bước ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Sự lảng tránh của anh càng làm tôi nghi ngờ.

    Tôi không phải là người phụ nữ ngây thơ dễ bị qua mặt. Tôi bắt đầu xâu chuỗi lại các sự kiện. Hùng đi công tác 1 tuần. Nhưng 3 ngày nay anh không gọi video call, chỉ nhắn tin. Hoàng bị thương ở chân, vết thương rất mới, chỉ khoảng 1-2 ngày. Và đêm qua, trước khi sang gõ cửa phòng tôi, tôi nhớ mang máng có nghe thấy tiếng xe máy của Hoàng về nhà lúc 11 giờ đêm. Trời mưa to như thế, anh ấy đi đâu?

    Tôi quyết định kiểm tra camera an ninh. Hùng lắp camera ở cổng và sân vườn để chống trộm, nhưng tôi có quyền truy cập. Tôi tua lại băng ghi hình tối hôm qua.

    22h30. Dưới trời mưa tầm tã, Hoàng phóng chiếc xe máy Dream cũ kỹ ra khỏi cổng. Dáng vẻ anh vội vã, hốt hoảng. 23h45. Anh trở về. Quần áo rách bươm, chân đi chấm phẩy, máu chảy ròng ròng xuống sân gạch. Anh không vào phòng mình ngay mà đứng dưới mưa nhìn lên cửa sổ phòng tôi rất lâu, rồi mới tập tễnh đi vào nhà.

    Anh ấy đi đâu trong hơn 1 tiếng đồng hồ đó?

    Tôi tiếp tục tua lại các ngày trước. Ngày Hùng đi công tác. Camera ghi lại cảnh Hùng kéo vali ra xe taxi. Nhưng… chiếc taxi đó không đi về hướng sân bay Nội Bài. Nó rẽ trái, đi về phía khu đô thị mới ở phía Tây thành phố.

    Tim tôi đập thình thịch. Một linh cảm chẳng lành xâm chiếm tâm trí. Tôi gọi điện cho trợ lý của Hùng.

    “Alo, Lan à, anh Hùng đang họp ở Đà Nẵng phải không em?” Đầu dây bên kia ấp úng:
    “Dạ… vâng… Sếp đang họp chị ạ. Sóng hơi yếu nên sếp không nghe máy được đâu.”

    Giọng cô bé trợ lý run run, không tự nhiên chút nào. Tôi cúp máy. Tôi mở định vị xe ô tô của Hùng. Anh ấy đi taxi, nhưng chiếc xe Mercedes của anh ấy vẫn để ở nhà. Khoan đã, chìa khóa phụ của chiếc Merc đâu? Tôi chạy xuống gara. Chiếc xe vẫn nằm đó, phủ bụi.

    Tôi bế tắc. Manh mối duy nhất là Hoàng. Nhưng Hoàng sẽ không bao giờ mở miệng.

    Chiều hôm đó, tôi giả vờ đi siêu thị, nhưng thực chất là đi đến tiệm sửa xe đầu ngõ, nơi Hoàng hay ra ngồi uống trà đá. Tôi hỏi dò ông chủ tiệm:

    “Bác ơi, tối qua bác có thấy anh Hoàng nhà cháu đi đâu không ạ?”

    Ông chủ tiệm chép miệng:

    “Gớm, khổ thân thằng cụt. Đêm hôm mưa gió nó phóng như bay về phía khu Royal City ấy. Lúc về thấy ngã xe hay sao mà người ngợm nát bươm. Tao hỏi thì nó bảo đi tìm con mèo lạc. Mèo nào mà tìm tận đấy.”

    Khu Royal City? Đó là khu chung cư cao cấp. Hùng có một căn hộ cho thuê ở đó mà tôi ít khi quan tâm.

    Chương 4: Sự Thật Phía Sau Cánh Cửa Khác

    Tôi lái xe đến Royal City ngay lập tức. Trong đầu tôi vẽ ra hàng trăm kịch bản. Hùng nuôi bồ nhí? Hùng đang hú hí với ai đó và Hoàng biết chuyện nên đến ngăn cản?

    Tôi có thẻ cư dân (do đứng tên chung sở hữu). Tôi lên tầng 18. Đứng trước cửa căn hộ 1806, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi định bấm chuông, nhưng thấy cửa không khóa chặt, chỉ khép hờ. Có tiếng người nói chuyện bên trong.

    Tôi đẩy nhẹ cửa.

    Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng. Không có cô bồ nhí nào cả. Không có cảnh giường chiếu nóng bỏng nào cả.

    Trong phòng khách, Hùng đang ngồi trên ghế sofa, đầu quấn băng trắng toát, tay bó bột treo trước ngực. Mặt anh bầm tím, sưng húp. Và ngồi đối diện anh, đang bôi thuốc lên những vết bầm tím trên lưng Hùng, là… một gã đàn ông xăm trổ đầy mình.

    “Đại ca thư thư cho em mấy hôm. Em xoay được tiền em trả ngay.” – Hùng van xin, giọng run rẩy.
    “Tao cho mày 3 ngày nữa. Không trả đủ 5 tỷ thì tao lấy mạng mày, hoặc tao đến tìm vợ mày. Nghe nói vợ mày ngon lắm hả?” – Gã xăm trổ cười khẩy, vỗ vỗ vào mặt Hùng.

    Hùng co rúm người lại:

    “Đừng! Em xin đại ca! Đừng đụng đến vợ em! Em sẽ bán nhà, bán xe… Nhưng đừng để cô ấy biết!”

    Tôi bụm miệng để không hét lên. Chồng tôi… vỡ nợ? Tín dụng đen? Gã xăm trổ đứng dậy, đá vào chân bàn một cái rồi bỏ đi cùng hai tên đàn em. Khi đi ngang qua cửa, tôi vội nấp vào hốc tường thoát hiểm.

    Đợi bọn chúng đi khuất, tôi lao vào nhà. Hùng nhìn thấy tôi, mặt cắt không còn giọt máu. Anh định đứng dậy bỏ chạy nhưng vết thương làm anh ngã quỵ.

    “Thảo… em… sao em biết?”
    “Anh nói đi! Chuyện gì thế này? Anh đi công tác kiểu này à?” – Tôi gào lên, nước mắt tuôn rơi.

    Hùng cúi đầu, thú nhận tất cả. Anh nghiện cờ bạc online. Ban đầu chỉ chơi vui, sau đó thua lỗ, anh vay lãi ngày để gỡ. Lãi mẹ đẻ lãi con, số nợ lên đến 5 tỷ. Anh bị bọn chủ nợ bắt giữ, đánh đập dã man và giam lỏng tại chính căn hộ này suốt tuần qua để ép gia đình trả tiền. Anh nói dối đi công tác để tôi không nghi ngờ.

    “Thế còn anh Hoàng? Tại sao anh Hoàng lại bị thương?” – Tôi hỏi, nhớ lại vết thương rỉ máu của người anh chồng đêm qua.

    Hùng bật khóc nức nở:

    “Hôm qua… bọn nó định chặt ngón tay anh gửi về cho em. Anh sợ quá, lén gọi điện cầu cứu anh Hoàng. Anh Hoàng… anh ấy đã đến.”
    “Anh ấy đến một mình. Anh ấy quỳ xuống van xin bọn nó tha cho anh.

    Bọn nó đánh anh ấy… Bọn nó dùng dao chém vào chân anh ấy… Anh ấy không đánh lại, anh ấy chỉ ôm chặt lấy chân bọn nó để anh chạy thoát ra cửa sau. Nhưng anh không chạy được vì gãy tay…

    Cuối cùng, anh ấy đã ký giấy bán đi mảnh đất hương hỏa duy nhất của bố mẹ để lại ở quê, đưa cho bọn nó giấy tờ đất để bọn nó tha cho anh một mạng đêm qua…”

    Tôi nghe đến đâu, ruột gan tôi quặn thắt đến đó. Hoàng – người anh chồng lầm lì, cục mịch mà vợ chồng tôi vẫn coi thường – đêm qua đã đơn thương độc mã lao vào hang ổ bọn giang hồ để cứu đứa em trai hư hỏng.

    Anh đã dùng máu của mình, dùng cả gia sản cuối cùng của dòng họ để đổi lấy sự bình yên giả tạo cho tôi.

    Vết thương ở chân anh, cơn sốt mê sảng đêm qua, tất cả là vì Hùng, và vì tôi. “Đừng làm thế… khổ con Thảo…” Trong cơn đau đớn tột cùng, anh vẫn chỉ lo sợ Hùng bị lộ chuyện, sợ hạnh phúc của tôi tan vỡ, sợ tôi phải gánh khoản nợ khổng lồ này.

    Chương 4: Cơn Mưa Tẩy Rửa

    Tôi lái xe đưa Hùng về nhà. Suốt dọc đường, Hùng khóc như một đứa trẻ.

    Tôi không nói gì, lòng trống rỗng nhưng cũng đầy ắp những cảm xúc hỗn độn. Thất vọng, đau đớn, nhưng trên hết là sự biết ơn và hối hận đối với Hoàng.

    Về đến biệt thự, trời lại đổ mưa. Tôi dìu Hùng vào nhà. Hoàng đang ngồi ở phòng khách, chân gác lên ghế, tự thay băng.

    Thấy Hùng về với bộ dạng tàn tạ, Hoàng không hề ngạc nhiên. Anh chỉ thở dài, ánh mắt ánh lên nét buồn bã sâu thẳm.

    Hùng lao tới, quỳ sụp xuống trước mặt anh trai:

    “Anh ơi… em sai rồi! Em giết anh rồi! Mảnh đất của bố mẹ…”

    Hoàng xua tay, giọng bình thản đến lạ lùng:

    “Đất mất thì kiếm lại được. Người mất mới là hết. Mày về là tốt rồi. Lo mà tu chí làm ăn trả nợ, đừng để vợ mày khổ.”

    Tôi đứng đó, nhìn hai người đàn ông. Một người là chồng tôi – hào nhoáng nhưng rỗng tuếch và yếu đuối. Một người là anh chồng – tật nguyền, thô kệch nhưng vĩ đại như một ngọn núi.

    Tôi bước tới, quỳ xuống bên cạnh Hùng, nắm lấy đôi bàn tay chai sần của Hoàng.

    “Anh Hoàng… Em xin lỗi. Bấy lâu nay em đã vô tâm quá. Cảm ơn anh… Cảm ơn anh đã cứu gia đình này.”

    Hoàng bối rối, rụt tay lại:

    “Thím đừng thế. Anh em trong nhà, kiến giả nhất phận, nhưng máu chảy ruột mềm. Tôi làm vì thằng Hùng, cũng là vì muốn thím được yên ổn.”

    Tôi nhìn vào mắt anh. Đôi mắt ấy không còn lầm lì nữa, mà ấm áp lạ thường. Tôi nhận ra, sự im lặng của anh bấy lâu nay chính là sự bao dung lớn nhất.

    Anh chấp nhận làm cái bóng, chấp nhận bị coi thường, chỉ để âm thầm che chở cho đứa em trai dại dột và gìn giữ hạnh phúc cho em dâu.

    Đoạn Kết

    Chúng tôi bán căn hộ ở Royal City và chiếc xe sang để trả nốt phần nợ còn lại và chuộc lại mảnh đất ở quê cho Hoàng. Cuộc sống không còn vương giả như trước, Hùng phải bắt đầu lại từ đầu với sự giám sát chặt chẽ của tôi.

    Nhưng ngôi nhà của chúng tôi giờ đây đã khác. Không còn sự lạnh lẽo, xa cách. Bữa cơm tối nào cũng có đầy đủ ba người. Tôi nấu những món Hoàng thích. Hùng học cách làm vườn cùng anh trai.

    Đêm đêm, khi nhìn sang phòng Hoàng, thấy ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, tôi không còn cảm thấy sợ hãi hay nghi ngại nữa.

    Tôi biết, sau cánh cửa gỗ sồi ấy là một người đàn ông vĩ đại, một người anh hùng thầm lặng đã dùng chính máu và nước mắt của mình để hàn gắn lại những rạn nứt trong gia đình tôi.

    Viên thuốc cảm đêm ấy không chỉ hạ cơn sốt cho Hoàng, mà nó đã chữa lành cả căn bệnh vô tâm của vợ chồng tôi.

    Cơn mưa đêm ấy đã gột rửa đi lớp vỏ bọc hào nhoáng giả tạo, để lộ ra giá trị chân thật nhất của tình thân: Sự hy sinh không cần đền đáp.

    Và tôi hiểu rằng, dù cuộc đời có bão giông đến đâu, chỉ cần có một người anh như Hoàng đứng sau cánh cửa ấy, gia đình này sẽ không bao giờ sụp đổ.

  • Bị CҺồпg Bạo HàпҺ PҺảι Bỏ Trṓп, 8 Năm Sau Cȏ Trở Vḕ Quүết Đòι Lạι Mọι TҺứ TҺuộc Vḕ MìпҺ

    Bị CҺồпg Bạo HàпҺ PҺảι Bỏ Trṓп, 8 Năm Sau Cȏ Trở Vḕ Quүết Đòι Lạι Mọι TҺứ TҺuộc Vḕ MìпҺ

    Bị CҺồпg Bạo HàпҺ PҺảι Bỏ Trṓп, 8 Năm Sau Cȏ Trở Vḕ Quүết Đòι Lạι Mọι TҺứ TҺuộc Vḕ MìпҺ

    Trong một con ngõ nhỏ của thành phố, có đôi vợ chồng trẻ từng khiến nhiều người ngưỡng mộ. Họ là Hạnh và Minh.

    Hạnh vốn là cô gái hiền lành, chịu thương chịu khó, từ quê lên thành phố học kế toán, còn Minh là chàng trai thành phố, nhanh nhẹn, khéo miệng, làm ăn buôn bán.

    Họ quen nhau trong một lần bạn bè giới thiệu, rồi yêu nhau chóng vánh, cưới vội vã trong vòng chưa đầy một năm.

    Ngày cưới, ai cũng khen cô dâu phúc hậu, chú rể bảnh bao, tưởng như một cặp trời sinh.

    Thế nhưng, sau ánh hào nhoáng của tiệc cưới, đằng sau cánh cửa ngôi nhà nhỏ, một bi kịch dần hình thành.

    Minh vốn có bản tính nóng nảy, lại ham rượu chè và tụ tập bạn bè. Khi mới cưới, anh ta còn che giấu, tỏ ra chiều chuộng vợ, nhưng chỉ sau vài tháng, những trận chửi bới, những cái tát vô cớ bắt đầu xuất hiện

    . Hạnh ban đầu nghĩ đó chỉ là nhất thời, rằng người chồng trẻ rồi sẽ thay đổi. Nhưng không, càng ngày Minh càng lún sâu vào thói quen vũ phu.

    Chỉ cần Hạnh nói sai một câu, làm sai một việc nhỏ, hay đơn giản là anh ta mang bực tức từ ngoài về, cô lại trở thành nơi trút giận.

    Những vết bầm tím trên tay, trên mặt dần trở thành bạn đồng hành quen thuộc của cô.

    Nỗi đau thể xác chưa đáng sợ bằng nỗi đau tinh thần. Minh kiểm soát từng đồng tiền, từng bước đi của Hạnh.

    Cô gần như bị cắt đứt liên lạc với bạn bè, người thân. Ban đầu Hạnh còn gọi điện về quê kể lể với mẹ, nhưng rồi bà già ở quê chỉ biết khóc, chẳng giúp được gì. Cô lặng im chịu đựng, hy vọng một ngày nào đó chồng sẽ thay đổi vì đứa con trong bụng.

    Nhưng hy vọng ấy nhanh chóng tắt ngấm. Ngày Hạnh sinh con trai đầu lòng, Minh không ở bên, mà còn say xỉn ở quán nhậu.

    Khi về đến nhà, anh ta mắng chửi Hạnh vì tốn tiền bệnh viện.

    Cuộc sống ngày càng ngột ngạt, bế tắc. Đỉnh điểm là một đêm mưa tầm tã, khi con trai mới 5 tuổi, Minh trở về trong cơn say, đập phá đồ đạc và đánh Hạnh ngã dúi dụi. Lần đầu tiên, đứa con nhỏ thấy cảnh mẹ bị bố đánh, nó hét lên, khóc nức nở, lao vào che chắn cho mẹ.

    Hình ảnh đó như nhát dao đâm thẳng vào tim Hạnh.

    Cô hiểu rằng, nếu còn tiếp tục ở lại, không chỉ mình mà cả con trai sẽ không bao giờ có tuổi thơ hạnh phúc. Và rồi, trong đêm mưa ấy, Hạnh bế con bỏ trốn, để lại tất cả phía sau.

    Cô đưa con về quê mẹ đẻ, rồi tìm đường sang thành phố khác làm ăn. Cuộc sống giai đoạn đầu vô cùng khó khăn. Một người đàn bà gầy gò, tay bế con nhỏ, tay xin việc ở chợ, ở xưởng may.

    Ban ngày đi làm thuê, ban đêm tranh thủ bán hàng online, Hạnh không từ bất cứ công việc nào, miễn có tiền nuôi con ăn học.

    Những ngày tháng vất vả, khổ cực ấy rèn cho cô sự kiên cường mà trước đây cô chưa từng có. Cậu con trai lớn lên trong tình thương của mẹ, thiếu vắng tình cha, nhưng đổi lại, em được dạy dỗ bằng tất cả trái tim và nghị lực.

    Tám năm trôi qua, Hạnh từ một người phụ nữ yếu đuối trở thành một người đàn bà cứng cỏi, làm chủ một cửa hàng nhỏ, có chút vốn liếng tích cóp. Con trai cô, Duy, cũng đã 13 tuổi, học giỏi, ngoan ngoãn.

    Mọi thứ tưởng như đã yên ổn, cho đến một ngày, một cuộc điện thoại bất ngờ từ người quen cũ gọi đến.

    Người đó kể, Minh – người chồng năm nào – nay sa sút, nợ nần chồng chất, lại đang sống trong ngôi nhà từng là tài sản chung của hai người. Căn nhà ấy vốn do Hạnh góp tiền mua ban đầu, nhưng ngày cô bỏ đi, tất cả giấy tờ đều trong tay Minh.

    Nghe tin đó, trong lòng Hạnh dấy lên một ngọn lửa. Không chỉ vì căn nhà, mà còn vì danh dự, vì tám năm trước cô ra đi trong tủi nhục, để lại bao lời gièm pha.

    Cô quyết định trở về, đối mặt với quá khứ, đòi lại những gì thuộc về mình.

    Ngày trở lại, Hạnh đứng trước ngôi nhà cũ, lòng ngổn ngang trăm mối. Những ký ức đau đớn ùa về, nhưng cô không cho phép bản thân run sợ.

    Bên trong ngôi nhà, Minh tiều tụy hơn nhiều, gương mặt hốc hác, ánh mắt vẫn còn sự ngang tàng nhưng xen lẫn chút gì đó thất thế. Hắn ta ngạc nhiên khi thấy Hạnh và con trai bước vào. Sau vài giây im lặng, Minh phá lên cười khan:

    “À, hóa ra vẫn dám vác mặt về đây? Tưởng mày chết đâu rồi chứ!”

    Hạnh bình tĩnh, nhìn thẳng vào chồng cũ: “Tôi trở về không phải để nghe anh nhục mạ. Tôi trở về để đòi lại căn nhà này – thứ tôi đã góp công, góp tiền ngay từ đầu.”

    Minh gằn giọng: “Nhà này đứng tên tao, mày đừng hòng.”

    Cuộc đối thoại căng thẳng kéo dài, nhưng lần này Hạnh không còn là người phụ nữ yếu đuối ngày xưa. Cô đã chuẩn bị sẵn giấy tờ, nhân chứng, thậm chí cả luật sư. Sự kiên quyết, mạnh mẽ của Hạnh khiến Minh bất ngờ.

    Hắn ta gào thét, dọa nạt, nhưng không thể lay chuyển được cô. Những người hàng xóm, từng chứng kiến cảnh Hạnh bị hành hạ, nay đứng lặng im, ánh mắt xen lẫn xót xa và khâm phục.

    Cuối cùng, sự thật và pháp luật đã đứng về phía Hạnh. Căn nhà được trả lại cho cô, còn Minh thì bị đẩy vào cảnh tay trắng, nợ nần bủa vây. Ngày Hạnh chính thức dọn vào ngôi nhà cũ, cô không cười, cũng không khóc.

    Chỉ có một cảm giác thanh thản len lỏi. Cô không coi đó là chiến thắng, mà là sự giải thoát, là cách để khép lại một chương đời đầy đau thương.

    Con trai cô nắm chặt tay mẹ, đôi mắt rạng ngời: “Mẹ ơi, từ nay mình sẽ có một cuộc sống mới.”

    Hạnh cúi xuống, ôm con vào lòng. Nước mắt lăn dài, nhưng đó là giọt nước mắt của sự mạnh mẽ, của một người phụ nữ đã đi qua địa ngục và tìm thấy lối ra.

    Cô biết, cuộc sống phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, mẹ con cô không còn sợ hãi.

    Câu chuyện của Hạnh lan truyền khắp xóm, trở thành minh chứng cho nghị lực và sự kiên cường của người phụ nữ.

    Ai cũng thầm phục và cũng tự nhắc nhở rằng: sự bất công rồi cũng sẽ được trả lại, nỗi đau rồi cũng sẽ có ngày hóa giải, chỉ cần con người ta dám đứng lên, dám đấu tranh cho chính mình.

  • Tin vui tiền bạc, may mắn đổ về 3 con giáp này trong năm 2026

    Tin vui tiền bạc, may mắn đổ về 3 con giáp này trong năm 2026

    Không phải ai cũng có được may mắn này.

    Tin vui tiền bạc, may mắn đổ về 3 con giáp này trong năm 2026- Ảnh 1.
    Trong bức tranh vận mệnh của 12 con giáp, luôn có một vài con giáp biết “bắt nhịp” đúng thời điểm tài lộc trong từng năm nhất định, từ đó đón nhận khoảnh khắc thăng hoa về tiền bạc của riêng mình. Năm 2026 cũng không ngoại lệ khi có 3 con giáp nổi bật: người thì dựa vào tinh thần làm việc bền bỉ, chắc chắn; người lại nhờ khả năng nắm bắt thị trường nhanh nhạy, chính xác; người khác thì tận dụng mạng lưới quan hệ rộng khắp. Nhờ vậy, tài vận của họ tăng tốc không ngừng, kiếm tiền nhanh đến mức muốn cản cũng không được. Vậy đó là 3 con giáp nào? Cùng tìm hiểu ngay!

    Tuổi Dần: Tích lũy bền bỉ, tài lộc như suối, thực lực tạo nên vững vàng

    Với người tuổi Dần, 2026 là một năm tài vận tăng trưởng ổn định, thu hoạch đáng kể. Họ vốn mang trong mình sự kiên cường, không chịu thua kém, làm việc quyết đoán nhưng vẫn chừng mực. Tuổi Dần không trông chờ vận may từ trên trời rơi xuống mà tin vào nguyên tắc “có làm thì mới có ăn”. Vì vậy, sự gia tăng tài sản trong năm này không phải kiểu giàu lên đột ngột, mà giống như một dòng suối trong veo chảy đều đặn ngày đêm, âm thầm tích tụ để rồi hợp thành nguồn tài chính đáng kể.

    Trong công việc, tuổi Dần nổi tiếng là người thực tế, chăm chỉ. Họ làm việc nghiêm túc, không né tránh khó khăn, luôn dốc toàn lực cho từng nhiệm vụ. Thái độ này dĩ nhiên được cấp trên và đồng nghiệp ghi nhận. Năm 2026, người tuổi Dần có nhiều khả năng đạt được cơ hội thăng tiến mong đợi, kéo theo mức thu nhập tăng lên rõ rệt. Ngay cả khi chưa được thăng chức, họ vẫn thường được giao những dự án trọng điểm, và khoản thưởng sau khi dự án thành công cũng đủ để làm dày ví tiền.

    Tin vui tiền bạc, may mắn đổ về 3 con giáp này trong năm 2026- Ảnh 2.

    (Ảnh minh họa)

    Ở nghề tay trái, tuổi Dần thể hiện khả năng kết nối và tận dụng nguồn lực rất tốt. Những mối quan hệ và thông tin tích lũy từ trước sẽ phát huy tác dụng trong năm 2026: có thể là các dự án làm thêm ổn định do bạn bè giới thiệu; có thể là cơ hội mở rộng từ công việc chính sang mô hình kinh doanh nhẹ vốn; hoặc tận dụng nguồn lực nhàn rỗi xung quanh để tạo ra kênh cung – cầu nhỏ, thu lợi đều đặn từ chênh lệch.

    Đặc biệt, từ tháng 4 âm lịch trở đi, vận may của tuổi Dần càng khởi sắc. Các khoản đầu tư nhỏ, kế hoạch tài chính ngắn hạn hay khởi nghiệp nhẹ vốn đều có thể mang lại bất ngờ tích cực. Tuy nhiên, dù tài vận tốt, tuổi Dần cần tránh tâm lý chạy theo đám đông. Chỉ khi giữ được sự tỉnh táo, đánh giá cơ hội dựa trên điều kiện thực tế của bản thân, tài sản mới có thể tăng trưởng bền vững. Nhìn chung, 2026 là năm tuổi Dần tích lũy của cải bằng thực lực, rất thích hợp để xây dựng kế hoạch tài chính dài hạn.

    Tuổi Tỵ: May mắn lóe sáng, kiếm tiền nhanh đến kinh ngạc, nắm trúng điểm rơi của tài lộc

    Nếu tài vận của tuổi Dần là dòng chảy bền bỉ thì tuổi Tỵ trong năm 2026 giống như một cuộc đánh nhanh thắng gọn. Người tuổi Tỵ thông minh, tư duy chặt chẽ, sở hữu độ nhạy bén thị trường và khả năng ra quyết định vượt trội. Trong năm này, những phẩm chất đó được phát huy tối đa.

    Ở các lĩnh vực tiên phong như công nghệ, tài chính, truyền thông số, tuổi Tỵ thể hiện khả năng quan sát sắc sảo, thường đi trước người khác một bước để nắm lấy cơ hội vàng, nhanh chóng chuyển hóa thành lợi nhuận. Phong cách kiếm tiền của họ có thể gói gọn trong ba chữ: nhanh – chuẩn – dứt khoát.

    Tin vui tiền bạc, may mắn đổ về 3 con giáp này trong năm 2026- Ảnh 3.

    (Ảnh minh họa)

    Có người tuổi Tỵ xây dựng thành công kênh video ngắn, tạo nội dung bùng nổ và đạt doanh thu lớn từ bán hàng trực tuyến; có người tận dụng tốt biến động của thị trường tài chính để mua thấp – bán cao, chỉ trong thời gian ngắn đã thu lợi đáng kể; cũng có người sớm nhận ra tiềm năng của một ngành mới, chủ động đầu tư trước khi thị trường bùng nổ. Những thành công tưởng như ngẫu nhiên này thực chất đều là kết quả của sự tính toán kỹ lưỡng.

    Tuy vậy, tốc độ kiếm tiền quá nhanh cũng tiềm ẩn rủi ro. Sự tự tin thái quá có thể dẫn đến tiêu dùng bốc đồng hoặc đầu tư mạo hiểm vượt khả năng kiểm soát. Vì thế, tuổi Tỵ cần giữ đầu óc tỉnh táo, học cách kiểm soát ham muốn, để không chỉ kiếm được mà còn giữ được. Nếu quản trị rủi ro tốt, 2026 sẽ là năm bản lề giúp tuổi Tỵ từ có tiền tiến tới biết quản lý tiền.

    Tuổi Ngọ: Có quý nhân phù trợ, biết mượn lực để sinh lời lớn

    Với người tuổi Ngọ, chìa khóa tài vận năm 2026 nằm ở hai chữ “quan hệ”. Họ cởi mở, hoạt bát, giao tiếp tốt, dễ dàng kết nối với người khác ở nhiều lĩnh vực. Tính cách này trong năm 2026 sẽ trở thành lợi thế kiếm tiền lớn nhất.

    Tuổi Ngọ sẽ cảm nhận rõ ràng rằng con đường dẫn tới tài lộc được người khác hỗ trợ rất nhiều. Những mối quan hệ được vun đắp lâu dài có thể bất ngờ mang đến cơ hội sinh lời: khách hàng cũ giới thiệu thêm đối tác lớn; một cuộc trò chuyện tình cờ hé lộ dự án tiềm năng; sự kết hợp xuyên lĩnh vực với người cùng chí hướng để khởi nghiệp chung, tận dụng thế mạnh của nhau và nhanh chóng mở rộng thị trường.

    Tin vui tiền bạc, may mắn đổ về 3 con giáp này trong năm 2026- Ảnh 4.

    (Ảnh minh họa)

    Đặc biệt, nửa cuối năm 2026, vận tài lộc thông qua giao tiếp của tuổi Ngọ càng khởi sắc. Việc tham gia hội thảo, sự kiện ngành, hoạt động cộng đồng hay gặp gỡ bạn bè sẽ giúp mở rộng vòng tròn quan hệ và khai thác thêm nhiều cơ hội mới. Tuổi Ngọ không nên bó buộc bản thân trong một con đường duy nhất, mà có thể thử sức với nghề phụ, hợp tác chéo hay mô hình đồng sáng lập.

    Dù vậy, tuổi Ngọ cũng cần nhớ rằng mối quan hệ chỉ là cơ hội, năng lực mới là nền tảng. Nếu chỉ dựa vào quen biết mà không nâng cao chuyên môn, cơ hội dù đến cũng khó nắm giữ lâu dài. Vì thế, năm 2026 đòi hỏi tuổi Ngọ vừa biết tận dụng mối quan hệ, vừa không ngừng trau dồi kỹ năng, để mượn nguồn lực từ bên ngoài nhưng vẫn tự lực, tự cường.

    Tóm lại, sự vững vàng của tuổi Dần, độ chính xác của tuổi Tỵ và sự linh hoạt của tuổi Ngọ chính là 3 yếu tố cốt lõi giúp họ bứt phá tài vận trong năm 2026. Tuy nhiên, vận may chỉ là chất xúc tác; tài sản thực sự luôn nằm trong tay những người dám nghĩ, dám làm và kiên trì nỗ lực. Nếu biết nắm bắt cơ hội và phát huy thế mạnh, 3 con giáp này hoàn toàn có thể kiếm tiền dồi dào và mở ra chương mới cho hành trình tài chính của mình trong năm 2026.

    (Thông tin mang tính tham khảo, chiêm nghiệm)

  • 3 con giáp được trời thương bởi tấm lòng lương thiện, 2026 rực rỡ từ sự nghiệp đến tiền tài

    3 con giáp được trời thương bởi tấm lòng lương thiện, 2026 rực rỡ từ sự nghiệp đến tiền tài

    Năm mới đến, trời không phụ người có tâm, đây là 3 con giáp nhờ sống thiện lành, làm việc âm thầm mà gặt hái lộc lớn, sự nghiệp vươn tầm cao mới.

    Chúng ta thường nghĩ rằng muốn thành công thì phải xông xáo, phải thể hiện cái tôi thật mạnh mẽ. Nhưng cổ nhân có câu “Chân nhân bất lộ tướng” – người tài giỏi thực sự thường không để lộ mình. Có những con giáp trời sinh mang bản tính ôn hòa, làm việc gì cũng khiêm tốn, nhẫn nại. Họ giống như những viên ngọc quý càng mài càng sáng, hay như dòng sông êm đềm nhưng ẩn chứa sức mạnh cuộn trào bên dưới. Năm cũ qua đi, năm mới sắp đến, chính là thời điểm “vàng” để những nỗ lực âm thầm của họ đơm hoa kết trái. Không cần kèn trống phô trương, 3 con giáp này vẫn lẳng lặng bước lên đỉnh cao danh vọng, tiền tài viên mãn nhờ chính cái “đức” và cái “tài” ẩn giấu bấy lâu nay.

    1. Tuổi Sửu: Như ngọc ấm ôn nhu, lặng lẽ gieo hạt chờ ngày hái quả ngọt

    Nếu ví cuộc đời là một mảnh đất, thì người tuổi Sửu chính là những người làm vườn cần mẫn nhất. Họ nổi tiếng là con giáp của sự trầm ổn và thực tế. Người tuổi Sửu không giỏi nói những lời hoa mỹ, cũng chẳng bao giờ thấy họ đứng giữa đám đông để khoe khoang thành tích. Họ chọn cách cúi đầu làm việc, lầm lì mà chắc chắn. Với họ, giá trị của bản thân không nằm ở lời khen tặng sáo rỗng, mà nằm ở kết quả công việc cuối cùng. Chính sự tỉ mỉ, cầu toàn và trách nhiệm tuyệt đối ấy khiến họ luôn là “trụ cột” tin cậy trong mắt đồng nghiệp và cấp trên.

    Nhưng điều khiến tuổi Sửu đổi vận trong năm mới không chỉ là sự chăm chỉ, mà là “nhân hòa”. Sự chân thành, mộc mạc của họ giống như một dòng nước mát lành, ai tiếp xúc cũng thấy dễ chịu. Họ không so đo thiệt hơn, sẵn sàng bao dung cho lỗi lầm của người khác. Chính cái tâm sáng ấy đã giúp họ tích lũy được phúc khí và những mối nhân duyên cực tốt. Bước sang năm mới, những hạt giống thiện lành họ gieo xuống sẽ nảy mầm. Quý nhân xuất hiện từ chính những người bạn cũ, cơ hội thăng tiến mở ra, hoặc những dự án ấp ủ bấy lâu bỗng chốc thành công rực rỡ. Tiền bạc với tuổi Sửu năm nay không phải là “trúng số” bất ngờ, mà là sự đền đáp xứng đáng cho cả một hành trình nỗ lực không ngừng nghỉ.

    3 con giáp được trời thương bởi tấm lòng lương thiện, 2026 rực rỡ từ sự nghiệp đến tiền tài- Ảnh 1.

    2. Tuổi Mão: “Lạt mềm buộc chặt”, lấy nhu thắng cương mà rước lộc vào nhà

    Người tuổi Mão mang trong mình khí chất của gió xuân: nhẹ nhàng, tinh tế và đầy sức sống. Họ là mẫu người khiêm tốn, biết mình biết ta, luôn giữ thái độ ôn hòa nhã nhặn khiến ai nhìn cũng thấy thiện cảm. Đừng để vẻ ngoài có phần mong manh hay thư sinh của họ đánh lừa, bởi bên trong sự dịu dàng ấy là một trí tuệ sắc sảo và khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén. Trong công việc, tuổi Mão không bao giờ vội vàng hấp tấp. Họ bình tĩnh quan sát thời thế, suy tính kỹ lưỡng rồi mới hành động, chậm mà chắc.

    Bí quyết thành công của tuổi Mão nằm ở nghệ thuật đắc nhân tâm. Họ biết lắng nghe, biết tôn trọng và luôn đặt mình vào vị trí của người khác. Chính vì thế, đi đến đâu họ cũng được yêu mến, gặp dữ hóa lành, gặp khó có người giúp. Năm mới này dự báo là một năm “vượng vận” cho người cầm tinh con Mèo. Nhờ mạng lưới quan hệ chất lượng mà họ dày công vun đắp, những cơ hội hợp tác béo bở sẽ tự tìm đến cửa. Có thể là một dự án mới, một vị trí cao hơn, hoặc một khoản đầu tư sinh lời. Với tuổi Mão, năm mới là lúc họ dùng sự khéo léo của mình để chuyển hóa cơ hội thành vàng bạc, đưa sự nghiệp sang một trang mới rực rỡ hơn.

    3 con giáp được trời thương bởi tấm lòng lương thiện, 2026 rực rỡ từ sự nghiệp đến tiền tài- Ảnh 2.

    3. Tuổi Tỵ: Bề ngoài lạnh lùng, bên trong ấm áp – Bậc thầy nắm bắt thời cơ

    Trong 12 con giáp, tuổi Tỵ là người bí ẩn và khó đoán nhất. Họ thông minh, tư duy logic và luôn có những chiến lược riêng mà không ai hay biết. Người tuổi Tỵ sống theo phương châm “nói ít làm nhiều”, họ ghét sự ồn ào và những lời hứa suông. Trong công việc, họ độc lập, quyết đoán và luôn có những ý tưởng táo bạo, đi trước thời đại. Họ như những thợ săn lão luyện, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ chín muồi mới tung ra cú quyết định.

    Nhiều người mới gặp thường e ngại vẻ ngoài có chút lạnh lùng, xa cách của tuổi Tỵ. Nhưng tiếp xúc lâu mới hiểu, họ là những người “khẩu xà tâm phật”, bên trong cực kỳ ấm áp và trượng nghĩa. Họ biết cách giữ khoảng cách vừa đủ để không làm phiền người khác, nhưng khi bạn bè cần, họ luôn là người đầu tiên đưa tay ra giúp đỡ mà không toan tính. Bước sang năm mới, vận khí của người tuổi Tỵ như rồng gặp mây. Tài năng được bung tỏa đúng lúc giúp họ tỏa sáng trong lĩnh vực của mình, danh tiếng vang xa. Đặc biệt, nhờ tư duy nhạy bén về tài chính, năm nay tuổi Tỵ rất dễ “trúng lớn” trong các khoản đầu tư, tiền đẻ ra tiền, cuộc sống sung túc, viên mãn khiến người người ngưỡng mộ.

    Người xưa vẫn dạy: “Đức năng thắng số”. Ba con giáp Sửu, Mão, Tỵ là minh chứng rõ nhất cho việc sống tốt đời đẹp đạo ắt sẽ có ngày hái quả ngọt. Sự giàu sang của họ không đến từ sự tranh đoạt, mà đến từ sự tu dưỡng bản thân, sự khiêm nhường và nỗ lực bền bỉ. Năm mới đến, chúc cho bạn – dù thuộc con giáp nào cũng giữ được cái tâm an yên, cái đầu tỉnh táo để đón nhận những vận hội mới, bình an và thịnh vượng.

    (Thông tin mang tính chiêm nghiệm)

  • Mối lương duyên đẹp như truyện cổ tích của chàng cán bộ ngoại giao và bạn gái xinh đẹp: Bạn gái lên tiếng kể về buổi tối cuối cùng của bạn trai như có ‘điề:m báo’

    Mối lương duyên đẹp như truyện cổ tích của chàng cán bộ ngoại giao và bạn gái xinh đẹp: Bạn gái lên tiếng kể về buổi tối cuối cùng của bạn trai như có ‘điề:m báo’

    Người yêu chàng cán bộ trẻ Bộ Ngoại giao gặp TNGT khóc nghẹn chia sẻ: “Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá”

    Những lời nhắn gửi giản dị nhưng chất chứa biết bao yêu thương và tiếc nuối, khiến nhiều người rơi nước mắt. Một mối duyên quá đẹp của cặp đôi trai tài gái sắc đã không thể tiếp tục, để lại khoảng trống quá lớn trong lòng những người ở lại.

     

    Cô chia sẻ:
    “Gửi anh yêu quý!

    Mới bước sang ngày đầu tiên của năm 2026 thôi mà anh nỡ lòng nào ra đi không một lời từ biệt.
    Em không thể quên khoảnh khắc em nhận tin như sét đánh ngang tai, không thể tin nổi anh ạ.

    Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá. Nỗi đau này làm sao có thể nguôi ngoai đây anh, anh về bên ấy nhớ phù hộ cho gia đình và em nha. Cảm ơn anh vì đã đến bên và yêu em, anh đã vất vả nhiều lắm rồi. Những kỉ niệm đẹp đẽ này em xin lưu giữ tại đây và trong tim em.

    Hẹn gặp anh ở một kiếp sống khác, ta sẽ được sống và yêu một cách trọn vẹn hơn anh nhé! Em yêu thương và nhớ anh rất nhiều 🤍

    Vụ TNGT thông xảy ra vào đúng ngày 1/1/2026 đã khiến anh X. S (sinh năm 2001) ra đi mãi mãi, ngay trước thời khắc anh chuẩn bị trở về sum vầy cùng gia đình trong kỳ nghỉ Tết Dương lịch.

    Khi băng qua quốc lộ 48E để sang bên kia đường là về đến nhà, anh không may bị xe khách tông và không qua khỏi.

    Anh S. là cán bộ trẻ đang công tác tại Bộ Ngoại giao, mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão và khát vọng cống hiến. Sự ra đi đột ngột của anh để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho gia đình, đồng nghiệp và những người đã từng biết đến một người trẻ hiền lành, đầy trách nhiệm.

    Một tương lai rộng mở đã khép lại khi tuổi đời còn rất trẻ.

    Hơn 2 tiếng sau khi nhận được tin nhắn này, người yêu của chàng trai nhận được thông báo sốc từ gia đình.

  • L:ật xe khách chở 25 người ở Sơn La

    L:ật xe khách chở 25 người ở Sơn La

    Sáng 5/1, một chiếc xe khách chạy tuyến Quảng Ninh – Sông Mã chở 25 người bất ngờ bị lật tại Quốc lộ 37 (Sơn La), khiến 11 hành khách bị thương.

    Báo Vietnamnet ngày 5/1/2026 đưa tin: “Lật xe khách chở 25 người ở Sơn La”, cho biết vụ việc xảy ra như sau: 

    Vụ tai nạn xảy ra khoảng 5h cùng ngày tại Km472 Quốc lộ 37, thuộc địa phận bản Mật Sàng, xã Phiêng Pằn.

    Thời điểm trên, xe khách mang biển kiểm soát 29F-016.xx đang lưu thông thì gặp nạn. Tại hiện trường, chiếc xe lật nghiêng và bị biến dạng nặng.

    588850841_897246269540241_2182833257039147709_n.jpg
    Hiện trường vụ tai nạn. Ảnh: Xã Phiêng Pằn

    Ngay sau khi sự việc xảy ra, lực lượng chức năng đã phối hợp với chính quyền địa phương triển khai công tác cứu hộ. 11 hành khách bị thương đã được đưa đến Trạm Y tế xã Phiêng Pằn để cấp cứu. Các nạn nhân cần điều trị chuyên sâu sẽ được chuyển tuyến kịp thời.

    Cơ quan chức năng đang làm rõ nguyên nhân vụ việc. Theo ghi nhận, thời tiết sáng 5/1 tại khu vực Tây Bắc Bộ có mưa, sương mù dày đặc khiến đường trơn trượt và tầm nhìn hạn chế.

    Đưa tin về vụ việc trên, báo VnExpress đăng tải bài viết: “Xe khách lao xuống mương nước, 11 người bị thương”, nội dung như sau:

    Khoảng 5h, xe khách tuyến Quảng Ninh – Sông Mã, biển kiểm soát Hà Nội, lưu thông trên quốc lộ 37. Khi đến Km 472, khu vực bản Mật Sàng, xã Phiêng Pằn, xe bất ngờ đâm đổ lan can bảo vệ ven đường, lao xuống mương nước và lật ngang.

    Xe khách lật ngang dưới mương nước. Ảnh: UBND xã Phiêng Pằn
    Xe khách lật ngang dưới mương nước. Ảnh: UBND xã Phiêng Pằn

    Lực lượng chức năng xã Phiêng Pằn cùng người dân đã phá kính chắn gió để đưa các nạn nhân ra ngoài. Trong số 11 người bị thương, hai người gãy tay, một người gãy đùi, 8 người bị thương nhẹ và đã được đưa đến trạm y tế xã điều trị. Các hành khách còn lại sức khỏe ổn định.

    Tại hiện trường, một đoạn hộ lan bị húc đổ, xe khách lật dưới mương nước, cách mặt đường khoảng 3 m; phần nóc và thân xe bên trái biến dạng, nhiều mảnh vỡ vương vãi xung quanh. Nguyên nhân vụ tai nạn đang được cơ quan chức năng điều tra.

  • Điều gì sẽ xảy ra khi để 10 người phụ nữ và 1 người đàn ông trên đảo hoang trong 3 tháng và ngược lại ?

    Điều gì sẽ xảy ra khi để 10 người phụ nữ và 1 người đàn ông trên đảo hoang trong 3 tháng và ngược lại ?

    Điều gì sẽ xảy ra khi để 10 người phụ nữ và 1 người đàn ông trên đảo hoang trong 3 tháng và ngược lại ?
    Cuộc sống này có vô vàn những điều mà bạn phải cảm nhận do đó đừng so sánh bản thân với người khác, hãy chấp nhận hoàn cảnh, tự mình đứng lên.
    Cuộc sống này có vô vàn những điều mà bạn phải cảm nhận do đó đừng so sánh bản thân với người khác mà hãy chấp nhận hoàn cảnh, tự mình đứng lên. Câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn những suy ngẫm.

    1. Nếu như để 10 người đàn ông và 1 người phụ nữ trên đảo hoang, 3 tháng sau những người đàn ông này sẽ làm một chiếc kiệu để khiêng người phụ nữ khi cô ấy cần di chuyển. Và rồi người ta ngày nào cũng nhìn thấy cô chơi đùa vui vẻ hạnh phúc và càng xinh đẹp hơn.

    Nhưng nếu để 10 người phụ nữ và 1 người đàn ông trên đảo hoang, ba tháng sau, những người phụ nữ này sẽ vây xung quanh người đàn ông đang bám chặt trên thân cây dừa để trêu ghẹo. Có người thậm chí ném đá lên trên cây.

    Qua câu chuyện này ta mới suy ngẫm ra rằng, hạnh phúc là thứ nhìn ra được còn đau khổ là thứ hiểu ra được. Chúng ta luôn thích so sánh hạnh phúc bề ngoài của người khác với nỗi đau tiềm ẩn của chúng ta để rồi chán nản lo lắng.

    Do đó, thay vì so sánh bản thân với người khác thì hãy coi đau khổ của mình là cơ hội để vươn lên. Hãy biết chấp nhận hoàn cảnh, lấy khổ làm vui và đôn đốc bản thân thì cuộc đời bạn tự khắc sẽ thay đổi mà thôi.

    Cuộc sống này có rất nhiều người hao phí hơn nửa đời người chỉ vì muốn xây dựng một căn nhà. Thế nhưng một ngày họ phát hiện ra, nơi về cuối cùng của chúng ta không phải là “căn nhà” mà là “cái hòm”. Sự chênh lệch giá giữa căn nhà và cái hòm chính là sự lãng phí mà chúng ta không thể mang theo lúc cuối đời. Bởi vì tất cả mọi thứ chúng ta đều không thể mang đến khi sinh ra và cũng không thể mang theo đi khi chết.

    Thế mới thấy, con người nhiều khi đang tự trói buộc chính mình trong một không gian chật hẹp để rồi tự thấy khổ đau. Vì vậy hãy nghĩ thoáng đi, buông bỏ đi thì tự nhiên tâm hồn sẽ rộng mở vui tươi.

    2. Rất nhiều người vì ngôi nhà mà đã hao phí hơn nửa đời người, cuối cùng một ngày phát hiện rằng, nơi về sau cùng của chúng ta không phải “ngôi nhà” mà là “cái hòm” (quan tài). Giá trị khác nhau giữa ngôi nhà và cái hòm chính là sự lãng phí mà chúng ta không mang theo được.

    Cảm ngộ: Xem khổ nạn gặp phải là trò vui, cuộc đời của bạn sẽ rất tự nhiên! Xem trò vui là khổ nạn, cuộc đời của bạn sẽ rất phức tạp!

    3. Du lịch là chỉ sự di chuyển từ nơi không thích sống của bản thân đến một nơi không thích sống của người khác.

    Cảm ngộ: Bởi vì tôi không có cánh, vì vậy tôi không hoàn mỹ. Bởi vì tôi rất vui vẻ, vì vậy tôi không đau khổ. Bởi vì tôi không thông minh, vậy nên tôi rất ngốc. Bởi vì những thứ tôi muốn không nhiều, vì vậy tôi được rất nhiều.

    4. Hiểu rõ chính mình quan trọng hơn nhiều so với việc hiểu rõ người khác, một người mà không biết bản thân mình là ai, sẽ không bao giờ rõ được ai là ai?

    ảm ngộ: Khi bạn cảm thấy không hài lòng hoặc thất vọng đối với hiện trạng của bản thân mình, vậy làm sao để điều chỉnh tâm thái đây? Rất đơn giản, tưởng tượng một loại trạng thái tệ hại hơn hiện trạng của bạn, sau đó, bạn sẽ cảm thấy bản thân mình vẫn là may mắn hơn rất nhiều.

    5. Ràng buộc là gì? Phật giáo giải thích là chấp trước. Một người quá chấp trước, sẽ rất khó có cảm giác hạnh phúc, càng để tâm đến người khác lại càng thấy chẳng một ai đếm xỉa tới mình.

    Cảm ngộ: Thượng Đế xưa nay không oán trách sự ngu xuẩn của con người, ngược lại con người lại luôn oán trách Thượng Đế bất công, ý nghĩa của sinh mệnh là như nhau, nhưng giá trị của sinh mệnh thì lại không thể như nhau được.